[3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly
»†« TVXQ Vietnamese Fansite »†«
Cám ơn bạn đã sử dụng diễn đàn TVXQ Việt Nam của chúng tôi !! Mong bạn sẽ đóng góp và ủng hộ nhiều cho diễn đàn !! Mọi thắc mắc xin liên hệ với tôi.

Chào mừng bạn tham gia vào những hoạt động của Cassiopeia Việt Nam !!!

Thân Ái ,

Admin !!!
»†« TVXQ Vietnamese Fansite »†«

.:: TVXQ FC Việt Nam - Cassiopeia Việt Nam ::.
 
Trang ChínhTrang Chính  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
News & Announcements
  • Gallery & Others
Top posters
Kiwi
 
[ ♥ DB ] • Jenny •
 
♥ Kemmie ♥
 
minchulkute
 
kA
 
[ ♥ DB ] • Yubin •
 
Yumin
 
[ ♥ DB ] • Yuna •
 
[♥DB]Kòy • YuDy •
 
•♥Yubu♥•
 

Share | 
 

 [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:26 pm

Kén




AUTHOR: lijiko
DISCLAIMER: yunjae là của em (nói cho có nhưng rất muốn vậy ) là ba mẹ của em , em là fan couple , có yunjae mới có em , nói chung yunjae là của nhau thuộc về nhau không thuộc về ai
PAIRINGS: YunJae , YooSu...
RATING: 16+
CATEGORY : Fun+Sad
WARNING : yaoi
Note: fic ko dành cho những ai có đầu ốc trong sáng vì tác giả ko bình thường chút nào



Cho phép được giải thích chút:Nếu ai đã đọc fic này ngay từ đầu thì hẳng đã bik cái tên cũ , các bạn cá bik kén là gì ko ? ké là 1 hóa trình hình thành của lòai sâu chuyển sang lòai bướm , vậy các bạn cũng đã bik nó tiến hóa ra sao rồi phải không ? vì sao nó tiến hóa nữa , thì ở đây oppa jae nhà ta là 1 ví dụ điển hình cho điều đó...




CHAP 1



Nếu có ai hỏi tôi rằng …trên thế gian ai là người tôi yêu quý nhất thì tôi sẽ trả lời đó chính là… người tôi tôn sùng luôn chiếm ngự trái tim tôi và…không 1 ai khác đó chính là bố tôi , ông là người luôn cho tôi những gì tốt đẹp nhất và là người không thể thiếu trong cuộc sống của tôi ………thật sai lầm….


Cho đến năm tôi 20 tuổi khi làm việc tại cơ quan ngân hàng nhà nước seoul , thật vui biết bao khi được làm việc tại cái nơi vinh quang đó, nhưng cuộc đời tôi chỉ trong chóc lát bị hủy hoại một cách vô duyên chưa từng thấy …người gây ra không một ai khác đó cũng chính là bố tôi , cứ tưởng ông ta yêu thương tôi , cực lực nuôi cho tôi khôn lớn …sai lầm …. Ông nuôi tôi lớn mục đích là làm cái máy ra tiền cho ông ta , hằng ngày phải làm việc vất vả không ngừng , riêng ông ta…cờ bạc , rượu chè giấu tôi nuôi vợ bé , dùng tài khoản của tôi vây nợ ngân hàng sau đó cùng người phụ nữ đó nhẫn tâm trốn đi đâu không biết , để lại khoản nợ khủng khiếp cho tôi … căn nhà là nơi duy nhất của tôi có thể dừng chân cũng bị ông ta đem đi thế chấp và cuối cùng là bị ngân hàng tịch thu vì số nợ ko bao giờ trả nổi, đã thế còn bị đuổi việc nghỉ làm vô cớ , từ những người bạn thân cho đến những bạn chí cốt ..haa.. cũng xua tay hất hủi một con người tội nghiệp như tôi không thèm giúp đỡ , họ có phải còn là người nữa ko ……


Sống tận như thế cho đến 1 năm trời ko làm việc gì được gọi là đàng hoàng ,từ các công ty cho đến các cửa hàng nhỏ, đều ko nhận người vì đây là thời kì khủng hoảng kinh tế trầm trọng thế là tôi đã phải ở bụi , ban ngày lao công làm những công việc có những đồng tiền ít ỏi tới mức chỉ có thể mua vài thứ lót dạ trong vòng một buổi..và ban đêm là cuộc sống ngủ bụi , lề đường ,công viên , và như thế ko biết từ bao giờ cái áo độc nhất vô nhị của tôi trở nên te tua một cách đáng thương..tóc tai bù xù đầy bụi bẩm , khuôn mặt nhem nhuốc không biết ra màu gì , tôi nhìn vào cửa kiếng ở một cửa hàng nhò.. cái bộ dạng của tôi …

WAAAAAAAA….WÁI VẬT XỎNG CHUỒNG

Thật muốn đập đầu vào tường cho chết đi còn sướng hơn , tôi dựa người vào bức tường cạnh lề đường của một cửa hàng ngồi ụy xuống đó và nghĩ lại cuộc đời đầy thảm hại của tôi “đáng nguyền rủa “


Tôi được nhận làm việc trong quán ăn cạnh lề đường cho những vị khách ngừng chân , chỗ ngủ ko có chỉ có ba bữa ăn ngoài ra ko nhận tiền lương vì ngoài chỗ này thì tôi chẳng biết phải làm ở đâu nữa và bà chủ là một người hoàn toàn keo kiệt , một lần rửa bát vô tình còn dính một chút xà phòng của nước rửa chén ,và thế trượt tay tôi lỡ làm vụn cái bát ấy ra thành từng mảnh vụn …thay vào cái bát mà tôi đã làm bể là một ngày ko được ăn dù chỉ một miếng nhỏ , làm sao có thể nhịn như thế được chứ, cho đến khuya vẫn còn đông khách , người tôi như mỏi nhừ ra vì đói , lúc dọn bàn vô tình nhìn thấy tô mì của khách ăn vẫn còn bỏ lỡ rất nhiều , vốn vĩ sẽ ko bao giở nghĩ sẽ đưa nó vào bao tử của mình nhưng tôi đã làm thế ..chỉ vì một lúc nhất thời mà nông nổi ,tôi cũng chẳng bao giờ muốn làm vậy đâu , những vị khách ngó tôi chằm chằm mặt đầy khinh bỉ, một người hô to

_Quán đã dơ lại có ăn mày!


Câu nói truyền đến tai bà chủ ngay lập tức tôi đã bị đuổi việc và kèm theo một trận đòn thảm hại.


Không biết từ bao giờ người tôi lại gầy gò ốm yếu thế này ,lúc còn cơm no áo ấm thì vừa mập vừa đô con ai nhìn cũng ngưỡng mộ , bây giờ thì bụng chẳng còn tí mỡ ngược lại còn thiếu nữa chắc tại vì nhiều lần vào ngõ cùng , vào bệnh viện cho máu đổi lại bằng tiền nên mới vậy , thật là biết ơn ông bố tôi đã cho tôi cái ngày hôm nay.


Đêm nay không khác những đêm trước , tôi ngủ ngay tại cái ghế trống ngoài công viên trẻ em 12 h đêm mắt tôi bắt đầu hiêu lại ..nhưng có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương qua lớp vải dày khi màng sương dày không kém phủ xuống người, nó làm người tôi run lên như đang ở bắc cực 0*C



Chắc tôi cũng phải cầu… thế này cũng chẳng sao, nếu có thể nhắm mắt lại ngủ một giấc mà chết đi một cách nhẹ nhàng thì tốt biết mấy , thật đáng nguyền rủa khi có người phá cái nguyện vọng đơn giản ấy của tôi bằng những lời nói thục thiểu..

_Êh ! thằng kia ……

Cái giọng nói cọc lóc ko biết nói với ai… tôi lặng lẽ không lên tiếng , tiếp tục ngủ …bỗng… tôi thấy bụng mình đau nhói liền ôm bụng và mở mắt ra , thì ra tiếng nói đó là nói với tôi , họ muốn đuổi tôi đi chăng ? họ cũng là bụi đời như tôi ..nhưng có cần phải bạo lực như vậy không ?...

Một tên trừng mắt nhìn tôi làm tôi rùng mình đến phát khiếp , mấy tên sau lưng hắn tên nào tên nấy cũng đô con thấy sợ , bọn chúng nghênh mặt hỏi tôi…


_Mày… là cái thằng tên Kim JaeJoong phải ko ?


Tôi nhìn hắn tại sao hắn lại biết tên tôi , tôi cũng vội trả lời

_Có chuyện gì ? tôi là Kim JaeJoong đây _tôi cũng ngơ ngác trả lời tỉnh bơ thật thà mà không biết bọn chúng là tốt hay xấu , hắn nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên vai tôi báu chặt lấy nó , chỗ nơi hắn đụng đến cũng đau rát lên

_Kim JaeJoong … tìm mày vất vả thật đó,, mày làm tụi tao mệt nhiều đấy ..

Tôi cảm thấy sợ cả người , lạnh cả xương sống chỉ có thể hỏi hắn _chuyện gì đại ca…

_Thằng cha mày vây nợ tụi tao ..nói rằng mày sẽ trả và hãy đi tìm mày ..giờ tìm được rồi đưa tiền đây. Nhanh lên

Trước mặt tôi như tối sầm lại , ù cả tai , đầu óc tôi chao đảo mơn mang , mặt đất quay cuồng cuộn như chong chóng . lại là cái ông già ấy .. lại là tiền , hai thứ này hành hạ tôi chưa đủ sao , một năm nay tôi thê thảm chưa đủ sao , ở đâu lòi ra them cái nợ này nữa vậy ?

_ Bố tôi ? nợ tiền? kêu tôi trả ???.. _Tôi lấy lại bình tĩnh hỏi hắn lỡ hắn nhầm thì sao , nhưng làm sao nhầm được khi cái tên đó đích thị là tên tôi , nhưng cũng trùng tên thì sao…

_ Mày có tiền ko thì bảo ? _hắn trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

Tôi nuốt nước bọt xuống cổ họng gặng hỏi hắn _ nếu tôi không trả thì sao?

Mặt hắn cũng tối sầm lại còn hơn tôi lúc nãy , cầm điếu thuốc cho vào miệng rồi lấy hột quẹt ra mồi nó , cũng gặng giọng hỏi tôi như cái bản mặt hiện rõ ý định muốn chém chết tôi.

_ Mày .. muốn cái xác của mày bị treo ngược lên trên , hay muốn bị chặt ra từng khúc cho cá ăn , hay chết hoang trong rừng .. càng hay hơn khi vài ngày sau cái xác của mày được đưa lên truyền hình khi phát hiện bị chết trôi ở sông Hàn như những vụ trước tao đã từng làm ..HẢ !

Tiếng cuối cùng hắn gặn hỏi to nhất trong cuộc đối thoại từ nãy đến giờ, nhìn kiểu hắn nói chyện như không hề đùa giỡn chút nào.. tôi rất muốn chết nhưng chết những kiểu làm cơ thể tôi xấu đi thì thà sống còn hơn

Tôi lắp bắp hỏi hắn _Vậy…đại ca…bao nhiêu tiền vậy _ Có ai liều như tôi ko biết rõ mình ko có tiền trả, tiền ăn cũng không có mà đi hỏi hắn như vậy .


_2 triệu won
_CÁI GÌ 2 TRIỆU WON?
_ Thêm lải nữa là 1 triệu won.
_ CÒN LẢI NỮA ÀH?
_ Tiền them cho tụi tao mất công tìm mày nữ là 1 triệu won _ _WHAT ?
_ Thêm 1 triệu won cho cuộc nói chuyện với mày và tận dụng đầu óc mệt mỏi nghĩ cách đẹp cho mày , tổng cộng 5 trệu won .. nhanh lên móc xỉa.


_ 5 triệu _ tôi có nghe lầm ko vậy _CÁC NGƯỜI GIẾT TÔI CÒN HƠN TIỀN ĐÂU TÔI ĐÀO RA CHO MẤY NGƯỜI_ cơn giận của tôi không biết trào ra từ lúc nào mà cả gan liều lỉnh quát vào mặt bọn chúng


Hắn ta nhìn tôi trừng mắt _Oh !.. nói trắng ra là anh bạn nãy giờ ko có tiền đó hả _ Hắn mỉn cười nhìn tôi nhưng cái cười ấy chứa đựng cái gì đó rất khủng khiếp.


Tiếp theo sau đó tôi chỉ có thể nghe những tiếng cười từ những con quỷ và tiếng bẻ tay .. crắc ..crắc .. những tiếng va chạm từ cây và những cú đấm đá vào cơ thể tôi , nhưng chẳng hề có cảm giác , sau đó tôi chẳng còn biết gì nữa.



Ông trời thật trớ trêu ông đang lấy tôi ra làm trò đùa đấy àh , những chuyện tốt thì ko thấy những chuyện xấu thì cứ ào ạt tới nhận bà con , tôi nhớ kiếp này tôi có ăn ở thất đức với ai đâu mà phải hành hạ tôi ra nông nổi này chứ ? nhân quả luân hồi àh ?, tôi ko tin cả đời này tôi cứ bị như thế này mãi … ko bao giờ.



Mắt tôi từ từ mở ra khi nhận thức được ánh nắng chói chang qua khe hở phản xạ vào mặt tôi , cả người tôi đâu nhức như vừa bị ai đó đánh một trận bầm dập .. nhưng tối qua thật sự là tôi đã bị đánh mà .. ặc ..người tôi lê liệt đau mỏi ko nhúc nhích được , và cũng không cần nhìn mà cũng có thể nhận thức được những cái đau nhức kia đang dần bầm tím chiếm lấy cơ thể tôi , tôi cố gượng dậy nhưng.. CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀY … chân tay tôi .. bị cột lại cứng ngắt ngay một hành động cũng khó mà lay được ..



Tôi chợt nhìn cảnh vật xung quanh , không phải cảnh vật , nó như một cái nhà kho , hình như tôi đang bị bắt trong một cái kho , tôi chợt nhìn xung quanh …MÁ ƠI … toàn là đàn bà con gái loại nào cũng có hết , họ cũng như tôi không ngừng rên rỉ , miệng bị dáng chặt băng keo không một tiếng nói , chỉ những âm thanh từ thanh quản phát ra từ cổ họng để cố gắng nói gì đó , nhưng nhìn kĩ thì cũng có vài thằng cùng giống chứ , nhưng cũng chẳng hơn kém tôi là bao …cầu trời xong chuyến này kêu thiên lôi đánh một phát cho con chết còn sướng hơn.



Cánh cửa đối diện với tôi từ từ mở ra , cái ánh sáng đó lại chiếu vào cơ thể rã rời của tôi , tôi chỉ có thể thấy cái con người cao to kia đi vào và cánh cửa khép lại nhẹ nhàng , giờ thì có thể dễ chiụ hơn một chút , tôi nhìn kĩ lại không phải một mình hắn mà còn có vài tên đằng sau hắn nữa ..Oh … không phải lưu manh ! mặc vest đàng hoàng , những người bị nhốt ở đây nhìn hắn cứ như là thấy khắc tinh vậy , cuối mặt né ánh mắt của hắn , co người lại mà sợ hắn ,.. 1 tên cung kính cuối đầu nói với hắn


_Đại ca đây là số gái kì này chúng ta buôn


Hắn nghe nói chỉ gật đầu _đem hết bọn chúng qua Nhật hết đi !


MÁ ƠI ! con có nghe lầm không vây ! bọn buôn gái đó !
trời ơi con đang ở ổ qủy đó .. help me !!!!!!!!.. nhưng tôi là con trai mà đời nào ai lại buôn trai , người ta chỉ buôn gái mà thôi , tôi bắt đầu nhẹ nhõm , nhưng lại bắt đầu rung khi …

_Đại ca còn bọn còn bọn con trai có cần đem đi luôn không , có vài đứa vây nợ không có tiền trả tụi em cũng tóm gọn hết luôn rồi

MẸ ƠI !!!.. ĐỪNG NHA

Hắn nhìn xung wanh bọn con trai trong đó có tôi

_ Con trai àh ? không cần _ hắn chợt cười đểu_ tối nay chuyển gấp bọn chúng đến vũ trường MIROTIC vào phòng đặt biệt , tối nay sẽ có chuyện quang trọng.. tụi nó sẽ có lợi cho tối nay _nói xong hắn đi biền biệt một nước

Đồ con quỷ đội lốt người , con trai mà cũng buôn …hic…tại sao tôi lại cảm thấy rung dữ vậy nè , tại sao phải lao vào cảnh này nữa chứ…


Vài tiếng sau bọn tôi được chuyển đến 1 nơi nào đó người thì đông như kiến , đèn thì nữa bật nữa ko , bật lên chi cho mệt vậy tắt bà nó chi cho đỡ hao điện , và tôi chỉ có thể mờ ảo nhìn vào những con người đang uốn éo cơ thể trong tiếng nhạc xập xình nhức tai kia , áo thì mặt lúc che lúc không , họ còn nghèo hơn tôi nữa, tôi còn có vải che toàn thân còn họ chỉ dùng hai miếng vải duy nhất che 2 nơi duy nhất , cố ý àh , vậy thì mặc chi cho mệt vậy cởi ra luôn cho rồi đi.. trơ trẽn quá đi.


Cái đám người thô lỗ kéo bọn tôi đi đi mãi , đến 1 căn phòng , tôi nghĩ 100% bọn họ sẽ đấu giá bọn tôi trong đấy , 1 lũ biến thái .Chúng tôi tổng cộng có 4 người , cánh cửa mở ra , bọn tôi bị lôi vào không thương tiếc và bị những hành động thô lỗ đẩy ngã xuống sàn …căn phòng này cũng giống như căn phòng ngoài kia đỡ một tí là không có tiếng nhạc và không có những người nhảy múa điên loạn mà thôi.


_ Tụi bây ra ngoài đi _cái tiếng nói mà khi nghe là tôi đã nhận ra là ai phát hiệu cho cái bọn khốn khiếp đã bạo lực với tôi như thế này.. chết tiệt ! cái tên lúc ở trong nhà kho.

Bây giờ tôi mới ngước mặt lên nhìn hắn , và phát hiện còn nhiều người khác nữa , nhưng bây giờ tôi chỉ muốn lo cho cơ thể đang bủng rủng đau nhức của tôi mà thôi ..Oh không những là tên lúc nãy mà cò có ba tên khác nữa cũng mặc vest trong ra dân tri thức lắm .. cũng rất handsome nữa nhưng với tôi thì thua xa … ngồi lịch lãm trên chiếc ghế salon dài kế bên là những cô gái chân dài xinh đẹp nhưng sexy một cách lộ liễu

4 cặp mắt ngó bọn tôi thăm dò…( lũ con trai đó )

3 cặp mắt ngó bọn tôi xem thường…( lũ con gái )_ ko hiểu sao 4 tên mà chỉ có 3 cô.


Tại sao lại nhìn bọn tôi như vậy chứ???? bọn tôi giống động vật quý hiếm lắm àh ???? không biết bọn họ muốn gì , giờ mới thấy cảnh tượng của tôi lúc này , người rung lên lúc nào ko biết , ngươì thì quỳ bộp xuống đất , chân tay vẫn còn bị cột chặt miệng vẫn còn bị dáng băng keo nhưng ba người kế bên tôi còn run hơn tôi gấp đôi cũng chẵng dám nhìn những tên kia , lúc nãy nhìn qua loa , bây giờ nhìn kĩ mới phát hiện , trong bốn tên có một tên sợ lây bệnh nên ngồi một mình , tên đó chẳng thèm nhìn bọn tôi lúc nãy rõ ràng còn nhìn mà.


_Mấy cô đi ra đi _1 tên trong 3 tên ra lệnh cho mấy cô ả đi ra nhưng gai lì thật cả 3 cô ả đều ko đi

_ Không !.. em muốn ở lại _cô ả nủng niụ nói


_Đi ra đi …_một giọng lạnh lùng vang lên


Cô ả từ cái tên bên này lướt sang cái tên lạnh lùng bên kia ôm lấy hắn tiếp tục nũng nịu_ em muốn ở lại đây cơ.


Hắn ko trả lời ánh mắt chìm nghiễm nhìn ở đâu đó mà tôi có thể thấy cái vô tình qua đôi mắt của hắn , hắn nói nhẹ nhàng nhưng giọng đầy ngụ ý_ Buông ra!

Cô ta vẫn ôm hắn, ôm chặt hơn _ không đâu em muốn ở lại đây với anh cơ!

Vẫn câu nói đó _ Buông ra!

_ Không em muốn ở bên anh cơ… Yunho àh!

….BỐP …XOẢNG …

Thật nhẫn tâm , hắn ta liền lấy chai rượu trên bàn đáng giá cả ngàn won đó đập vào đầu cô ả chỉ vì cô ta không nghe lời , tôi có thể cảm nhận được cái đau mà cô ta đang hưởng .
END CHAP 1.

cre: 360kpop
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:30 pm

CHAP 2

Ánh mắt lạnh lùng hắn nhìn cô mà tôi là người ngoài cuộc còn cảm thấy ớn lạnh

_ Ai cho mày gọi tên tao ?_Hắn trừng mắt nhìn cô khi máu từ đầu cô chảy ra lả tả như nước , mặt tái xanh đi , người cũng quỳ xuống sàn ôm đầu chịu đau.

_ TAO CÓ BẢO MÀY ĐỪNG ĐỤNG VÀO TAO CHƯA? TAO KHÔNG CẦN MỘT CON ĐIẾM RẺ TIỀN NHƯ MÀY , BIẾN NGAY RA NGOÀI CHO TAO _Hắn gằng giọng với cô ả, cả đám con gái ôm nhau thay phiên sợ hãi chạy ra ngoài…

_Yunho àh …anh lại vậy ..._ Cái tên lúc trong kho kêu cao giọng hỏi hắn
hắn nắm cổ áo cái tên lúc ở trong kho lại trừng mắt nhìn tên đó.


_Cấm gọi tên tôi … tôi đã bảo cậu bao nhiêu lần rồi hả?

_ Ok…ok..sorry tôi quên …chủ tịch Jung àh _ Tên đó liền bị lời đe dọa của hắn làm cho khiếp sợ.


_ Bây giờ bình tĩnh hết chưa ? Làm ăn chuyện gì đây?_ Một tên khác mà nãy giờ tôi mới nghe hắn nói một câu nên lời.

Cái tên bị người đáng sợ kia nắm cổ áo liền lên tiếng :


_Không làm ăn gì ở đây cả ! Bây giờ chúng ta bàn việc khác , vui vẻ hơn nhiều Siwon àh , tôi mới cưỡm về bốn tên con trai đủ cho 4 người chúng ta cứ tuỳ ý lựa chọn đi, trừ tên áo đen kia ra tôi chấm nó rồi _hú vía cứ tưởng là tôi... ném chết.


_Cậu lại vậy rồi Hankyung lại dành thứ tốt nhất rồi.


Nói rồi tên đó lại gần người mặc áo đen cạnh tôi đỡ cậu ta dậy nhìn rồi cười , vội vả kêu cả đám người lạI vào rồi vớt cậu ta đi , cậu ấy bị lôi đi 1 cách vô hại nhìn bọn tôi như cầu cứu tôi rất muốn cứu cậu ta nhưng bản thân tôi như thế này thì đòi giúp ai chứ.


_Chủ tịch Jung cậu ko chọn àh?_ Tên đó quay sang cái tên đang uống rượu tèm nhem đó.


_ Tao ko có hứng thú, muốn làm gì thì tụi bây tự làm đi _ Hắn nói rồi tiếp tục uống rượu như điên ấy.


_Oh ! Vậy àh đừng cứ suốt ngày vào đây là cứ uống rượu mãi chứ .. . vậy thì tôi đi trước.


Nói rồi tên đó đi theo cái cậu bị dẫn đi , tiếp theo là tên gì đó tên Siwon áh nhìn tôi … mẹ ơi đừng chọn tôi nha , rối hắn đảo mắt wa cái cậu tóc đỏ dài dài và chọn cậu đó làm mục tiêu của mình …lại một người ra đi trong cơn thảm thiết , tiếp theo là một tên nhỏ con mặt khá dễ thương không cần chọn mà vớt cái người không phải là tôi đi...háháháhá…mừng wá vậy là tôi được an toàn rồi , nhưng tôi đẹp như thế này tại sao lại không chọn mình chứ…ơ.. tôi chợt nhớ lại một điều …rùng mình quay phắt cái đầu qua tên còn lại


MÁ ƠI ! MÁ ƠI ! MÁ ƠI !!!!!!!!!!!!!!! KHÔNG KHÔNG KHÔNG … ĐỪNG ĐỪNG ĐỪNG … TẠI SAO SỐ TÔI LẠI KHỔ HẾ NÀY …KO…KO…KO , trong căn phòng duy nhất chỉ còn tôi và hắn.


Tôi nhìn hắn người rung cầm cập ..hắn lúc này như say mềm ra , không nhìn tôi lấy một ánh mắt, đứng dậy lướt ra khỏi cửa ,vừa ra là cả chục người hộ tống hắn
May quá vậy là… tôi không bị gì hết …háháhá…..trời ạh thật thương ông
một mình tôi còn lại trong căn phòng âm u , tay chân bị trói chặt đau rát thật khó chịu.


_Êh ! sao chưa đi ….


Một tiếng nói vang lên làm tôi giật cả người .cái tên lúc nãy chưa đi sao còn quay lại àh , hắn đến gần tôi nhìn tôi rồi thô bạo xé toạt miếng băng keo trên miệng tôi xuống đau kinh khủng

_Sao chưa đi?_hắn lại hỏi . bảo tôi phải đi đâu cơ chứ ?


_ưhm ….ko biết_ miệng tôi giờ mới được nói nhưng chỉ nói được bấy nhiêu.

Tên đó nâng cầm tôi lên nhìn kĩ khuông mặt tôi rồi phán một câu_ Xấu thật ..hèn gì Yunho ko thèm.

Cái gì? Hắn ta nói tôi xấu àh ?



Tên đó tự nhiên thở dài _thôi kệ …ai cũng được dù sao tối nay Yunho cũng mệt ai cũng chẳng sao _ rồi hắn nói với tôi _ ráng mà phục vụ Yunho cho tốt _ tên đó đang nói gì? Tôi nghe không rõ?


Rồi hắn búng tay kêu một tốp đàn ông lôi tôi đi giao cho một tốp phụ nữ , tôi được đưa vào căn phòng tắm sạch sẽ, chân tay giờ được cởi trói mới thấy thoải mái hơn bao giờ hết , nhưng vẫn còn đau rát khi trên tay và chân vẫn còn in đậm những vết thương bầm tím , 1 lũ biến thái .


YAH ! tự nhiên bọn đàn bà cởi quần cởi áo tôi ra rồi nhấm tôi vào bồn tắm đầy xà phòng nồng nặc mùi nước hoa …tôi được tắm 1 cách sạch sẽ hơn bao giờ hết 1 lát sau bước ra khỏi căn phòng với bô pajama màu trắng nhiều lông tơ cao cấp , thật thoải mái không biết đã bao lâu rồi tôi đã không được tắm như thế này rối..hết sức thỏai mái , tôi có cảm giác yêu đời lại rồi ….bọn người sửa soạn cho tôi tự nhiên mở to tròng mắt ngó tôi như trời trồng trước bộ dạng bị vùi lấp trong cơ thể cũ kĩ kia bây giờ đã được lột xác , ngạc nhiên trước làng da trắng trẻo bốc lửa mà ngay cả họ là con gái cũng không bằng một góc.



Mái tóc lắm bẩn bù xù như ổ quạ giờ lại mền mượt trở lại như xưa , bồng bềnh dễ chịu , tôi tựa mình vào gương như muốn bật khóc trước bộ dạng hiện giờ của tôi …Kim JaeJoong …mày đã trở về. Tao nhớ mày ….khuôn mặt thanh mảnh , chiếc mũi cao, đôi mắt to tròn , cái môi đỏ mộng làng da trắng hồng ko một lỗ chân lông , chắc vì lớp bụi bẩn lâu nay bám trên người tôi không phải làm giảm đi cái đẹp của tôi mà nó còn ngược lại..thật là yêu mày quá đi Kim Jaejoong . Nổỉ bật hơn khi mái tóc ôm sát khuông mặt không khác gì một tuyệt sắc giai nhân , tôi vui đến độ tự mình ôm lấy cơ thể nhảy nhót như thằng điên mặc kệ ai nghĩ gì.



_Cậu àh ! Được rồi ! Bây giờ cậu có thể đi đến phòng chủ tịch được rồi . cậu có phúc thật , và cũng không ngờ…



Cái câu nói như làm ngưng tất cả hoạt động trong tế bào của tôi lại , thật cay đắng , kéo tôi lên rồi đẩy tôi xuống , vui đến nổi quên cả cái nhiệm vụ li kì kia.
Bước chân tôi chậm chãi sãi dài nhẹ nhàng lưỡng lự bước vào phòng hắn . TÔI KHÔNG MUỐN VÀO …..và thế là bọn họ đẩy cơ thể tôi ngã nhào zô phòng hắn và khoá cửa lại.


Tôi rung người … có khi nào tôi bị hắn diệt khẩu luôn trong đây ko …nhưng mắc mớ gì tôi phải vào đây??? tôi chợt nghĩ

AAAAAAAAAAAAA KHÔNG LẼ KHÔNG LẼ lên giường với hắn sao???????? WAAAAAAAAAAAA


Thật nổi cả da gà khi nghĩ đến điều đó , người tôi rung cả lên từng hồi người dựa sát vào cánh cửa , làm sao có thể chấp nhận khi tôi còn là trai tơ chính hiệu mà….tôi khẽ ôm hai tay vòng qua người
_Lên giường?_ vừa nói vừa rung lên khi nhắc đến hai từ đó _ con trai với con trai sao ? hic….hic…với một người đáng sợ như hắn sao?...người đẹp và quái vật _ Never….ko ko thà chết
TÔI KHÔNG MUỐN LÀM ĐỈ ĐỰC ĐÂU ………..
TÔI KHÔNG MUỐN LÀM TRAI BAO ĐÂU……….


END CHAP 2


chap 3 lun

CHAP 3

Không hiểu sao bàn chân tôi lê lết đến bên cái giường của hắn ….

Yeah!!!!!!!! Không có hắn ở đây .. ơ…..nhưng hắn ở đâu ?


Tôi nằm lên giường của hắn, hai chân hai tay dang rộng ra trên nệm vì cơ thể tôi thật sự rất mệt và đau nhức , không có hắn ở đây càng tốt , tôi nhìn lên trần nhà nhớ lại quá khứ của mình sải vài giọt nước mắt từ tận đáy lòng khi cái cảm giác đau thương ấy lại hiện về bên tôi , tôi lấy tay lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt xuống,mỉn cười_ Đã bao lâu rồi tôi không được như thế này nhỉ ?... êm thật …vậy mới là Kim Jaejoong chứ . Thật sự rất ấm áp khi nằm trên chiếc giường này cộng thêm cơn đau mỏi từ những cơn hành hạ tê liệt , ấm đến nổi có thể làm tôi ngủ đi bất cứ lúc nào .

_CẬU LÀ AI ?

Tiếng ai đó đang gọi tôi , tôi đang mơ sảng àh ?...tôi giật mình thức dậy trong lúc mơ sảng vì đang say sưa trên giường , tôi mở mắt nhìn chủ nhân của tiếng gọi đó

1s…….


2s……..


3s………..


MÁ ƠI ! LÀ CÁI TÊN KHỦNG HOẢNG ĐÓ

Sao hắn lại ở đây , trời ạh ông hù tôi àh , tim tôi muốn nhảy cả ra ngoài , người rung lên chưa từng thấy có lẽ người đứng trước mặt tôi là người mà tôi sợ nhất dù chỉ mới gặp chưa đầy 1h , hắn nhìn tôi chằm chằm , hai tay chống hai bên người tôi nhìn tôi , cả chân tôi cũng rung lên thấy rõ , họng tôi cứng lại đơ ra như muốn nín thở


_SAO LẠI VÀO ĐÂY ? Hắn gằng giọng một hỏi tôi như một con chó sói muốn vồ lấy một con cừu non vậy.
Sao tôi lại ở đây ? Àh nhớ rồi là người ta xô tôi vào đây , nhưng sao cổ họng tôi đóng băng lại … không nói được gì hết , không trả lời những câu hỏi của hắn , tôi chỉ biết 1 điều tôi sắp làm mồi cho thú dữ … dù không nói được nhưng tôi vẫn cố gắng nhấc quai hàm lên uốn cong cái lưỡi nói vài điều:


_Tôi……tô..i….to.. ô…Itôi…..tôi…..


Trời ơi sao tôi chỉ có thể thốt ra 1 từ mà khỏi cần nói cũng biết vậy nè trời…ặc..


_TÔI HỎI CẬU …SAO LẠI VÀO ĐÂY…..AI CHO CẬU VÀO ….?


Hắn ta đưa mặt sát vào tôi ..tôi có thể cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của hắn , và cái mùi rượu nồng nặc có thể làm tôi say theo hắn , ánh mắt căm thù hắn nhìn tôi , nhưng tôi có làm gì với hắn đâu mà phải nhìn tôi bằng ánh mắt đó chứ?


_CÂM HẢ?



Giọng nói cọc cằn hỏi tôi càng lúc càng lớn , còn tôi càng lúc càng không nói được câu nào …A….mẹ ơi con sắp chết thật rồi nè , vì tôi không trả lời hắn nên quái tính của hắn trổi dậy dùng bàn tay bóp lấy cái cổ tôi , cổ tôi vừa đau vừa khó thở , vì sợ quá không nói được nên những tiếng sặc sụa thông thường khi gặp những trường hợp này cũng không rên lấy một câu , nhưng tôi đang rất khó thở , cả ngày bị cột chặt như con heo tay chân còn rần rần dấu để chứng minh giờ tới cổ , người tôi cũng đã đuối sức nên cũng chỉ vùng vẫy những động tác nhỏ , khuôn mặt nhăn nhúa của tôi nhìn khuôn mặt đang cười nửa miệng của hắn … đồ quái thú dã mang …ưhm….


_CẬU LÌ THẬT ! ĐỒ LÌ LỢM…!


Tôi lì thì đã sao , buông tôi ra , tất nhiên những câu nói đó làm sao tôi có thể nói thẳng ra với 1 người đang điên lên như hắn chứ, nếu dám đảm bảo tôi chết tươi tại chỗ…ặc….


_Ặc…khụ..khụ…_ Không biết tại sao bây giờ tôi mới ho ra những tiếng sặc sụa , chắc tại sự chịu đựng của tôi cũng có giới hạn , tôi ươm mắt nhắm nghiềng lại , cố quên đi cảm giác đau đớn mà hắn đang hành hạ tôi. Không sao chết như thế này cũng được.




Không biết sao tôi cảm thấy miệng tôi âm ấm , nơi bàn tay hắn đạt nơi cổ tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều nhưng cảm giác khó thở vẫn không dịu đi, cái vật gì đó trơn trơn nóng ẩm đang cố hết sức muốn chui vào miệng tôi , tôi từ từ mở mắt ra ….

WAAAAAAA….TRỜI…ƠI…..ƠI…….tên ..tên khủng bố đó hắn đang cưỡng hôn tôi ,waaaaaaa….. nụ hôn đầu đời của tôi , không thể chịu được khi lại rơi vào 1 tên như hắn , lại là một tên con trai cùng giới biến thái điên loạn nữa……nhưng….. nụ hôn đó của hắn quả thật rất ngọt ngào , không hiểu sao tôi bị cuốn hút vào nụ hôn đầy đam mê đó của hắn , lưỡi của hắn linh hoạt sục soạt trong từng ngõ ngách khe hở trong vòm miệng của tôi, tôi có thể cảm giác trong miệng tòan là những chất lỏng của nước bọt của tôi trộn lẫn của hắn đầy khát khao , tại sao ...tôi rất muốn kéo dài cái cảm giác này …ưhm……



Bàn tay hắn ấm áp mò vào cơ thể tôi , sờ mó nhẹ nhàng vào lòng ngực của tôi lên lớp da mịn màng trắng trẻo của tôi.


Hắn ta làm cơ thể của tôi mền nhũng ra một cách kì lạ , không còn một chút sức lực , cuối cùng thì tôi cũng đã được thở một chút không khí khi hắn trượt dài xuống liếm láp cái cổ thon thả của tôi .. ưhm…cảm giác thật lạ lùng dễ chịu lần đấu tiên tôi cảm nhận được từ 22 năm qua.



Rồi hắn ta từ cổ lườm xuống nghịch đùa với đầu ngực bên trái của tôi, liếm nó, tay còn lại bóp đầu ngực còn lại …A… tự nhiên hắn cắn lấy đầu ngực đang sẵn trên miệng của hắn , rất đau ..tất nhiên tôi phải chịu đựng , tôi cắn lấy bờ môi một cách vô hại , dù có đau cũng không được rên la thành lời , nhưng trời ! Nãy giờ tôi mới ngộ ra một điều , thì ra thật sự tôi đang lên giường với hắn , waaaaaa… không được …sao có thể chứ…tôi là trai tơ mà …làm sao có thể chấp nhận được với một người không biết đã bao nhiêu lần lên giường với người khác được chứ….

Ưhm…….nói thì nói …chứ sức đâu mà chóng lại khi hai tay hắn bấu chặt lấy hai tay tôi đè mạnh xuống giường , cái đau đớn mệt mỏi trộn lẫn cái mùi rượu nồng nàng của hắn chỉ có thể nằm yên một chỗ như thế này mà chịu nhục …không muốn tuyệt đối không được cho hắn nghe tiếng nói hay dù chỉ là một tiếng rên nho nhỏ.

Thoát khỏi dòng suy nghĩ mới biết hắn đang lay ngoay đầu lưỡi nghịch dưới lỗ rốn của tôi ..nhột nhột sao áh , một tay tôi nắm lấy gra giường cố chịu đựng.




Hắn cởi sạch cái bộ pajama trên người tôi xuống , luồng xuống người tôi nhẹ nhàng cởi bỏ cái quần lót duy nhất trên người tôi quẳng xuống giường , tôi muốn đập một đập vào người hắn thật khi mà hắn chòm dậy nhìn cái đó của tôi rồi cười cái gì không biết.



Hắn cởi bỏ chiếc áo vest và cái cà vạt ra sang một bên chỉ chừa lại cái áo sơ mi đắt tiền , hắn nhìn nó rồi cười điểu dùng bàn tay nắm lấy nó vuốt ve theo chiều dài .. ưhm chỉ là cái chạm nhẹ thôi mà cơ thể tôi lại có cái thứ cảm giác lâng lâng như thế này cơ chứ , lần đầu tiên trong đời tôi bị người khác làm như thế , tôi không tự chủ được , đầu óc mang mang trống rỗng , nó dạ cương cứng lên sau khi vài lần hắn ma sát nó … không rên ..không rên..


Tôi chỉ có thể cảm nhận được hình ảnh lờ mờ khi hắn khom xuống lấy vòm miệng bao bọc nó và mút lấy nó , nếu có thể tôi sẽ không rên mà tôi muốn thét lên , tôi phải cố chịu đựng … bàn tay tôi nắm chặt lấy gra giường hơn , tay còn lại tôi cắn chặt vào nó thay cho những tiếng rên rỉ muốn thoát ra ngoài . Hắn liếm nó khắp chiều dài từ trên xuống, từ dưới lên.. từ những nơi hóc hẻm cho đến tận cùng của cái đó, một lúc một chậm , rồi một lúc một nhanh …



Aaaaaaaaaa….cái đó là tôi la ở trong lòng khi động tác của hắn nhanh điên cuồng như muốn nuốt nó luôn vào bao tử , và cái chất vì dục vọng của tôi phun ra một cách lộ liễu trong miệng hắn , người tôi uống cong trên gra nệm , bàn tay tôi …vì làm vật thay thế cho tiếng thét đã in hằng dấu răng đến độ chảy máu , nước mắt của tôi không biết từ bao giờ đã tuông ra như dòng suối , đau quá ..cảm giác tê buốt ở chổ đó , đau quá ,.. đừng ..làm ơn xin anh mà làm ơn , nước mắt tôi cứ tuông ra , hắn chòm người dậy … nhục nhã quá , giết tôi chết đi còn hơn , hắn chòm người dậy nhìn tôi bằng ánh mắt tức giận.


_VẪN KHÔNG RÊN ÀH ? ….LÌ THẬT..

Đồ quái vật


Hắn cởi phanh chiếc áo sơ mi còn lại , miệng cười nham hiểm khi trên miệng vẫn còn vương vãi cái chất dịch đó của tôi , hắn luồng tay xuống ổ khoá quần kéo nó xuống và dây thắt lưng ra tuột xuống ra khỏi chân và quăng nó xuống giường như cái áo của tôi.



A..hắn thô bạo nhìn tôi lật ngược cơ thể tôi úp xuống giường , còn hắn thì quỳ đó nâng phần hông của tôi lên , phần trên vẫn nằm dưới nệm , thật không thoải mái chút nào…


Nằm như thế này không thể nào quan sát được những việc hắn làm với tôi được chút nào cả, nhưng sao tôi lại muốn nhìn những việc hắn làm với tôi như thế nào chứ… TÔI ĐIÊN RỒI…….


Tôi cảm thấy cơ thể rung lên 1 cách gượng gạo khi nhận thức được đầu lưỡi của hắn đang nhục mạ cái lỗ nhỏ hậu môn của tôi , thật là lạnh cả sống lưng ..không muốn .. tôi chỉ muốn tôi làm vậy với những người phụ nữ mà tôi yêu thương thôi , tôi là một thằng con trai mà , tại sao bây giờ tôi lại rơi vào tình trạng của một đứa con gái chứ…không….


Tôi cố gắng xoay đầu để có thể xem hắn làm gì tiếp theo , hắn cởi bỏ quần lót xuống , bộ phận sinh dục lộ rõ trước mặt tôi , nó..nó..nó to khủng khiếp , nguyên cả cơ thể từ đầu đến chổ đó đúng là khác với tôi , biết sao được tôi nghèo hơn hắn mà , ăn cũng ít hơn hắn …hừ nếu không đã to hơn hắn rồi.



Hắn cằm lấy nó vuốt ve , cái đó của hắn cũng cương lên một cách rạo rực , tôi thật sự là rất sợ ..tôi nhắm nghiền đôi mắt lại không muốn chứng kiến cảnh đó, hắn từ từ đưa nó vào bên trong tôi.


AAAAAA….tôi muốn thét lên thật to ..a…khi cái đó của hắn đang cố chui váo cái lỗ nhỏ của tôi …đau.. đau… không rên…không rên…


_VẪN LÌ ÀH …MUỐN MẠNH TAY HƠN SAO?...._ Hắn nói giọng say khước và cười nhưng đầy ác ý.


Hắn xâm nhập vào tôi 1 lúc một mạnh , từ nhẹ nhàng sau đó càng mạnh , rất mạnh , cảm giác đau đớn …tuyệt vọng …nhục nhã nó đang xé nát cơ thể tôi ra từng mảnh .. đau .. đau lắm , đau không thể chịu đựng hơn được nữa.


_AAAAAA…..AA….A.A….A….._Đó là kết quả cho sự chịu đựng có giới hạn của tôi , đau đến nổi dù có cắn bất cứ thứ gì cũng có thể nát răng , tôi đã thét một tiếng thét lớn hơn bao giờ hết , nước mắt tôi cứ rưng rưng ào ạt chảy ra mãi , hắn nghe tôi thét miệng cười nham hiểm và đâm càng lúc càng sâu càng lúc càng mạnh.


_TÔI TƯỞNG…A ..A.. CẬU CÂM CHỨ..AAAH…RỐT CUỘC CŨNG …LA LÊN RỒI SAO….



Thật độc ác hắn vừa xâm nhập vào cơ thể tôi vưà chế nhạo tôi , tự nhiên cảm giác đau đớn bỗng biến mất và thay vào đó là khoái cảm lạ lùng , khi hắn đưa ra đưa vào 1 cách điên cuồng.



_AAAAAAAAAAAAAA……….._tôi hét lên khi đợt cuối cùng hắn dùng hết sức đâm vào cơ thể tôi , và làm tuông ra cái chất dịch lỏng lỏng ấy , không những tiếng la của tôi còn có tiếng la của hắn hoà cùng tiếng la của tôi.


Tinh dịch của hắn vương vải khắp gra gương trắng xóa , hắn nằm ụyt xuống người tôi , hai tay tôi vô thức luồng vào trong mái tóc hắn và trước mắt tôi là một màu đen tối .



END CHAP 3
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:31 pm

CHAP 4


Mắt tôi bắt đầu mở ra mệt mỏi , trần nhà ..cảm giác như đang nằm ở trên nệm , đắp cái chăng ấm cúng …hừ…chắc mơ tưởng nhiều quá mới sinh ra ảo giác…đáng nói hơn giờ này tôi đang ở lề đường thì có

Ơ…nhưng trong đầu tôi từ trống rỗng và hiện về những kí ức như mơ sảng , chóang váng tôi dụi lấy con mắt , cảm giác không thay đổi chính xác là tôi đang nằm trên giường một chiếc giường , một chiếc giường xa hoa tráng lệ.


Tôi như đứng tim nhìn qua nhìn lại ….ÓAI ! SẶC…TÊN QUÁI THÚ . tôi nhớ ra rồi , đêm qua chính xác là tôi đã làm tình với hắn , cổ họng tôi đắng nghét khi tôi nuốt vài ngụm nước bọt xuống , tim tôi ngưng đập , cầu trời cho hắn đừng tỉnh dậy ngay lúc này , tôi nhìn lấy hắn nhẹ nhàng lùi lùi xuống nệm không quên lời cái tên gì gì đó …hankyung chắc



____________flash back___________



Tên đó kêu người lôi tôi vào chỗ mấy bà cô trẻ làm sạch sẽ tôi , họ định đem tôi tôi đi nấu cháo àh?


_buông ra …buông tôi ra , các người muốn gì ?_tôi không thích những kiểu thô lỗ này nên đã la to giọng lên , cái tên đáng ghét ấy kêu người đẩy tôi xuống sàn , đau chết đi được , hắn ngồi xuống cạnh tôi , dùng tay bóp lấy cầm tôi nâng tên nhìn kĩ hai mắt nheo lại.


_ Hừ mày không cần biết , sau khi sủa sọan xong thì cứ vào phòng được dẫn đến rồi ngoan ngõan nằm và đấy.


Hắn nói mà người tôi rung lên _Tại sao phải vào …?...


_Muốn trả nợ thì vào đấy xảy ra chuyện gì thì tự ắt sẽ biết _hắn nhếch mép cười


_Làm gì ? Tôi không làm ! Tôi không vô phòng nào hết _ tôi liều lĩnh nói với hắn , hắn trừng mắt nhìn tôi , búng tay “ tách” ngây lập tức 1 con dao dài sắt bén được đưa đến tay hắn , hắn nói:


_Có nghe không hả? _ hắn gắng giọng hỏi tôi mà mắt chóe cả lửa.


_ Không muốn _tôi gan lì trả lời
Hắn nắm bàn tay bị cột chặt của tôi, hất hảy đưa ra dơ con dao lên định hướng là cổ tay của tôi


_Lần cuối …có nghe không ?
trời ạh hắn định làm thật àh , tôi sợ đến nổi…_LÀM MÀ …LÀM MÀ …ĐỪNG …
Hắn cười _Vậy đi, đưa nó đi tắm rửa đi , dù xấu nhưng sửa sọan được tới đâu thì hay tới đó _hắn quay nói với mấy người kia rồi đứng dậy đi , tôi cứ như vừa thóat ra từ địa ngục , nhưng đây chỉ là ải một …hic.. vẫn còn sợ , hắn đi rồi chợt quay lại _ Àh, nếu có chuyện gì xảy ra … thì hãy rời khỏi căn phòng đó tước khi chủ nhân căn phòng đó tỉnh dậy , nếu không tự lo hậu sự đi là vừa.


CÁI GÌ? CÁC NGƯỜI ĐÚNG LÀ DÃ THÚ……..


_________End flashback____________


Bây giờ mới biết chuyện hắn nói là chuyện này.


Tôi bước xuống giường nhìn tên nằm trên giường không tin là đêm qua tôi đã ngủ với hắn , không tin là tôi cũng là kẻ đồng tính biến thái …hic…hic…


Tôi trần truồng bước quanh quanh căn phòng tìm quần áo , trời ạh tòan là quần áo của hắn , căn phòng như thế này mà tòan là quần áo của hắn , không lẽ mặc lại cái pajama đang nằm dưới đất kia mà chạy ra ngòai sao , tòan là vest không hà . đành liều lấy 1 bộ dù sao hắn cũng nhiều có 1 bộ có biết đâu mà lo , nhanh lên kẻo tên quái vật đó tỉnh dậy thì tàn đời như chơi , tôi chỉ vừa kéo cái quần của hắn lên thì nó đã vội tuột xuống… không lẽ tôi ốm đến vậy sao ???????cái quần rộng thật.


_ ưhm….ưhm…


Trời ! tiếng động của hắn làm tim tôi rớt cả ra ngòai , tôi gượng đầu nhìn hắn , hắn tỉnh dậy sao? Đầu hắn khẽ lay ngoay qua lại …haaa….hên quá hắn đang mơ sảng.


_ưhm…yoo.. ưhm..chun….yoochun…….


Hắn đang gọi tên ai đó mà tôi có thể nghe được, hắn đang mơ sao? Về người tình àh ..yoochun? . mặc kệ hắn đi thóat thân là cách tốt nhất.



Tôi mặc bộ vest sọc sệt bước ra khỏi phòng của hắn , chạy đi váo wc . Mẹ ơi ! không biết lúc chạy vào đây cái quấn của hắn đã tuột xống bao nhiêu lần và phải bắt tôi kéo lên bấy nhiêu lần , tôi sẽ không bao giờ quên cái đêm hôm qua … khủng khiếp lại là lần đầu nữa chứ , thật muốn giết chết hắn , chẵng biết hắn là ai cả, chỉ biết hắn suốt ngày cứ tỏa ra cái âm khí nặng nề mà ai cũng phải sợ


Tôi ngồi trong wc cả buổi với bộ quần áo sọc sệt . Nhìn vào gương ngắm kĩ khuôn mặt xinh đẹp của tôi … chậc…chẳng chê vào đâu đựơc, đố ai bằng tôi.


Không được !....tôi chợt nghĩ... đêm qua hắn đã thấy khuôn mặt của tôi , nếu gặp lại lần nữa thì tiêu mất , 100% luôn , không được ….không được …, vừa nghĩ đến điều này người tôi rung cả lên , tôi cắn lấy môi, tôi nhìn vào bồn rửa mặt.. được cứu rồi , cái lọ gì đấy cứ như gel vuốt tóc ấy màu nâu đen đen , tôi liền lấy nó chà quét khắp khuôn mặt khắp cơ thể. Haaa… như vậy là khỏi nhận ra luôn ..hahhaa..nước da tôi đã trở lại ngâm ngâm nâu như lúc đầu rồi nhưng hình như nó hơi bẩn và ghê ghê sao ớh , bóng bóng , nhờn nhờn ,thôi kệ tạm kế cũng được.


Vừa bước ra khỏi wc thật khủng khiếp khi có một người mặt áo đen đứng trước mặt tôi , đón tiếp tôi .Tôi sợ quá chỉ biết dựa vào tường run sợ, tên kia cái tên hù dọa tôi , bước ra từ đám đông đó , nhìn tôi từ trên xuống rồi phì cười một cách trắng trợn


_Haaaa…. Ha…thàng công rồi sao?.. hay thật _Nói rồi tên đó hít một hơi thật sâu , hỏi tôi:


_Ok…. Cậu tên gì?_ Tên đó hỏi tôi àh?


Tôi rung miệng trả lời_Kim JaeJoong …nợ của tôi xóa được chưa?...


Tên đó nhìn tôi _Tất nhiên vì cậu vừa làm một việc rất có ý nghĩa , nhưng vẫn không được tự do , cậu phải ở đây làm việc cho vũ trường MIROTIC này , đừng lo cậu sẽ không chịu thiệt đâu , vì cậu là người đầu tiên thuần phục được yunho.
Bà con !!! nghe hắn nói kà ! trả nợ được rồi mà không được tự do , ở đây áh ..háháhá..thà chết còn hơn , cái gì mà đầu tiên đầu tiết chứ ? không cần !...


_Tôi muốn đươc tự do _Tôi nói với hắn


Hắn trả lời bình thản _Cậu tưởng cậu có chỗ để đi sao?, ở lại dây chẳng phải tốt hơn sao? Lại không bị thiệt nữa..

Oh ! nghe hắn nói mới nhớ , tôi đâu còn chỗ nào để đi , ở đây cũng tốt , ăn có , chỗ ngủ có, thế là tôi :_ok…


Tên đó thích thú vỗ đầu tôi _ Ngoan…vậy mới ngoan..nghe cho rõ đây _Tự nhiên hắn nghiêm túc lại _Nếu chủ tịch có tỉnh dậy thì…có hỏi gì thì cũng đừng có trả lời thật thà nếu …câu hỏi khiến mình cảm thấy nguy hiểm , nếu không chết ...thì đừng có óan trách tôi không nói trước_Nói rồi tên đó đi mất biệt , ý hồi nãy là ý gì.? .hừ...chủ tịch áh? Hắn ta là chủ tịch ? waaaaaaa….không tin đươc.. nhưng với thái độ ngang tàn ấy đích thị là của những tên nhà giàu ỷ thế , không bình thường ……… KHỦNG BỐ QUÁ ĐYYYYYYY….



……………….0O0..............




Suốt cuộc đới này tôi thề tôi sẽ chẳng bao giờ tin môt ai . có chết cũng không , tôi là 1 thằng ngu nhất trên đời mới đi nghe lời nghe lời tên đó, xem hắn cám dỗ tôi này… công việc tốt àh , ha…tôi đang làm một công việc cao cả hơn bất kì một ai , một công việc ra lệnh cho những công cụ vệ sinh mà tôi là người điều khiển nó …TỨC WÁ ĐI …hắn dám bắt tôi lau chùi vệ sinh , kiếp trước chắc hẳn là tôi đã mắc nợ hắn chắc ?



Tôi bắt đầu công việc kể từ hôm nay , thôi kệ tức thì cũng làm được gì , việc gì cũng chằng sao , không ngờ tôi có thể đến con đường này . Cả ngày mệt mỏi lau sàn nhà chỉ vì cái vũ trường to kinh khủng này và tôi cũng mệt kinh khủng không kém , ngòai là vũ trường trong là ổ chứa “…”


Bây giờ là 8h sáng , chưa đến thời gian mở cửa nên trong cái vũ trường vắng tanh , ngòai các con người giống tôi thì chẳng còn ai , phục vụ nam , nữ.., tôi tuyệt vọng nhìn lanh ngoanh..hừ...! cái tên chết tiệt và hai cái tên hồi tối đang ngồi chung quanh một cái bàn trên cái ghế salon , người cứ như mệt mỏi lắm vậy mà bày đặt.

Dù sao giờ cũng là giờ giải lao..ngồi chút , tôi ngồi xuống sàn đất sát bức tường trong hóc mép vũ trường , cầu mong đừng xảy ra những chuyện như hồi tối . hic.. một Kim Jaejoong trong sáng giờ đã mất đi trinh tiết rồi .. thà sống lại những ngày tháng kia còn hơn.



CỘP… CỘP…

?????? tiếng giầy ai đi ? thật thô thiễng làm sao , có thể đánh thức người khác dậy bất cứ lúc nào , tôi ngước đầu nhìn chủ nhân của những hành động đó..nhìn.. tôi té ngửa ra khi nhìn cái con quá vật đó…bản mặt đằng đằng sát khí , cái mặt nhăn nhó đến mức khó chịu , mắt trừng lên gặp gì ném đó, hắn đang bước về phía tôi , tôi như điếng cả người ra …hắn..hắn….tôi bị phát hiện rồi sao...AAAÁ…hắn sẽ giết tôi


Ơ..? tôi kinh ngạc khi hắn lướt qua người tôi hướng đến ba con người kia ….HÊN QUÁ…
Tôi nhìn theo từng cử chỉ của hắn , hắn đến bên họ không ngồi xuống chỉ đứng đó vẻ mặt đáng sợ.. vì đứng xa quá nên chẳng nghe thấy được gì..chỉ có thể nhìn ….


RẦM…XỎANG….

Woa…hắn nổi dã tính của mình , nổi đoá trên cả khuôn mặt đá tung cái bàn của họ đang ngồi , chỉ cần một chân cả bàn đã lăng ra ngã vỡ vụn , ngưỡng mộ thật, hááháhá…vui quá cầu cho hắn xé xác cơ thể tên kia ra trả thù dùm tôi y, nhưng làm ơn cái chuyện làm anh bực bội đừng liên quan gì đến tôi nha háháhá…


_TAO HỎI MÀY ! LÀ MÀY LÀM PHẢI KHÔNG.


Cả vũ trường như im phăng phắt ,từ người làm nhỏ cho đến những người làm chức vụ lớn đều chăm chăm nhìn vào cái đám lộn xộn kia một cách như trời trồng. Hắn nắm cổ áo tên kia lên trợn mắt hỏi tên đó như có thể chém tên đó ra thành từng mảnh nhỏ , hai tên kia vội ngăn hắn lại nhưng vô ích , chỉ cần một cái nhìn của hắn thì hai tên đó đã im re, tên đó ngó xung quanh rồ nói

_Hôm nay chủ tịch Jung có chuyện không vui . MIROTIC đóng cửa một ngày , tụi bây về hết đi, không cần làm _tên đó vừa nói vừa nhìn hắn chắm chằm.
Bọn người làm vẻ mặt sợ sệt đứng đấy đi ra , nhưng….


_Đứng hết lại …ai cho tụi bây đi…_
Giọng nói của con quái vật đã ngăng chân tụi tôi lại rồi tiếp tục nói với tên kia :


_Tôi hỏi cậu ..là cậu làm phải không? _Hắn trừng giọng hỏi tên đó nhưng tên đó trả lời lại như đùa

_Gì ? ….làm gì…?...


Hắn điên tiết lên đấm tên kia một phát ngã nhào xuống đất , hai tên kia lập tức đỡ tên đó dậy

_Chủ tịch Jung có chuyện gì từ từ nói ….

_Tao hỏi mày lần cuối .._ Tôi có thấy được qua ánh mắt của hắn ẩn thị sự chịu đựng của cực độ_AI ĐÃ NGỦ VỚI TAO TỐI HÔM QUA..LÀ THẰNG NÀO CON NÀO , DẮT NÓ RA ĐÂY CHO TAO….


Cái tiếng nói to đó vang lên cả phòng ..tôi không nghe lầm , câu nói đó như làm tôi nín thở, người tôi nổi cả da gà người ngủ đêm qua hắn ngủ chung tối qua là tôi ..phải là tôi…


AAAAAA..WAAAAWAAA…..vậy chuyện này chính xác là có liên quan đến tôi rồi…tôi chết chắc. Trông bộ dạng của hắn thì làm sao tôi sống nổi chớ. Cầu cho tên kia đừng nói cho hắn biết người tối qua hắn ngủ chung là tôi , thật may mắn khi tôi nghe tiếng nói của hắn của tên kia vang lên


_Chủ tịch Jung có lẽ anh ảo giác chăng ?..Tối qua có ai vào phòng anh đâu chứ _Tên đó vội giải thích hắn ta nghe nói nghiêng đấu cười nham hiểm.

_Hankyung.. cậu cứ giấu đi , cậu tưởng tôi ngu hả _Hắn tự nhiên nép sát người tên đó

_Khi thức dậy cơ thể đã không có gì …lại còn xuất hiên bộ pijama lạ lùng , và điều đáng nói hơn là xuất hiện cái quần lót nam không phải là của tôi , nếu cậu còn chối thì tôi có thể dẫn cậu đi xem trên nệm của tôi còn lưu lại ” bằng chứng xác “ thực kìa…….LÀ AI ?


Tôi chỉ có thể nghe được 2 chữ “là ai” khi hắn rời khỏi cơ thể tên đó , chỉnh lại cà vạt áo , tên đó vẫn im thinh thít _Tôi không biết , tôi không có làm những chuyện vớ vẫn đó, có hỏi cũng vậy thôi _Tên đó vẫn lì lượm chối cải


Hắn nhìn tên đó _ Cũng được Hankyung..không nói cũng không sao ..nếu tôi phát hiện kẻ nào đã ở với tôi đêm qua …thì cậu lo mà hốt xác nó đi.


Tôi nghe không lầm ..tôi nghe rằng hắn sẽ hốt xác tôi nếu biết được rằng người đã ngủ chung tối đêm qua với hắn là tôi.
Hắn nói xong tức tốc bỏ đi cùng đám cận vệ mặc áo đen khủng bố không kém gì của hắn , thật may mắn… tôi sờ lên sợi dây chuyền , vật quý nhất mà mẹ tôi để lại cho tôi khi còn sống sót , không phải vàng cũng không phải bạc , chỉ đơn thuần là một sợi dây da đen xì ,mặt làm bằng miếng đồng khác hai chữ “jaejae” , đó là món đồ mà tôi qúy nhất trên đời




Ơ…sao tôi sờ mãi mà không thấy ????. tôi nhìn xuống cổ …TRỜI ƠI !!! ĐÂU MẤT TIÊU RỒI !!!! kĩ vật mà tôi đã đem theo bên mình dù có chết tôi cũng bảo vệ suốt 22 năm qua …đâu rồi ?????? chẵng lẽ…chẵng lẽ….lúc lên giường đã….KHÔNG…….



END CHAP 4
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:32 pm

CHAP 5

Không đâu …chắc rơi ở đâu đó chứ không phải ở đó đâu…không đời nào …tim tôi cứ đập lọan xạ , rung từng hồi …,tôi tìm những nơi tôi từng đến cho đến những nơi trong wc tôi từng lau dọn , và ngay khi lục tung cái thùng rác lên cũng không thấy.


Tôi mệt mỏi đứng dựa vào bức từơng thở dốc , nước mắt lăng dài trên má , chỉ có vật duy nhất mà mẹ tôi để lại cũng làm cho mất , đó là món đồ duy nhất trên đời mà mẹ tôi đã để lại cho tôi , nó vô giá đối với tôi , dù có chết cũng phải tìm được nó….mẹ ơi ! hãy phù hộ cho con tìm thấy mẹ , chỉ còn một nơi mà tôi chưa tìm mà nơi đó chiếm hết 90% là có khả năng , tôi nuốt nước bọt , chẵng lẽ phải vào đó , dù có chết cũng phải vào ..vì mẹ tôi..


Tôi đã canh me hắn …canh hắn đi khỏi cái nơi này …và sau đó…


Tôi vờ như người quét dọn lỏn lẻn trước phòng hắn để quét dọn , lau lau bức tường trước phòng hắn bằng miếng nùi dẻ , vừa lau vừa nhìn xem có ai xung quanh hay không , canh me không có người lọt vào phòng hắn …một lúc trôi qua tôi mới lấy hết can đảm bước vào phòng hắn , từng bước chân tôi bắt đầu chậm rãi đến bên cánh cửa …


_THẰNG KIA…!


MÁ ƠI ! , miếng nùi lau trên tay tôi rớt xuống đất , khi một bàn tay đặt lên vai tôi , mặt tôi tái xanh đi , hai chân run lẩy bẩy …không lẽ là hắn , tôi cố gượng cười quay lại …Áh há không phải là hắn mà là tên kia …Oh Yeah !!!


Tôi thở phào nhẹ nhàng _ Hi ! HanKyung huyng ! _ Không hiểu sao tôi cảm thấy nhục miệng khi gọi hắn bằng tiếng " huyng ".


Tên đó nhìn tôi _ Ai huyng với cái đồ xấu xí như mày ? …mà mày đi đâu đó ? muốn vào phòng Yunho nữa àh , muốn chết sao ?...


Tôi nghẹn nghào nói _ Không ..không .. đâu có ..tôi ..tôi đang lau dọn mà , chẳng phải anh đã giao cái nhiệm vụ cao cả này cho tôi sao , tôi đang lau dọn mà.. .. hahaha_" tên chết tiệt tại anh mà tôi phải vùi đầu vào những công việc như thế này đấy , còn dám nói àh …hừ…nhưng cũng cảm ơn vì lúc nãy anh đã che giấu cho tôi , kể ra cũng tốt " . Không hiểu sao tôi thấy cảm kích tên này quá…hắn nhìn tôi vẻ mặt nghi ngờ.



_Nếu Yunho mà phát hiện thì liệu hồn với tôi _ Hắn hù dọa tôi , tôi cuối đầu _Biết rồi …


Tôi chợt ngước lên _ Àh đúng rồi cảm ơn anh ..cảm ơn vì lúc nãy vì tôi mà chịu đòn như vậy , cảm ơn anh không khai tôi ra với tên gì gì đó…


_Yunho … _Tên đó nhắc tôi



_Àh…Yunho ! Không khai tôi ra với Yunho.



Tôi cám ơn tên đó nhưng tên đó đáp trả lại bắng một giọng cười khinh thường .



_Cảm ơn ?.Haaa….ha…_ Tên đó bật cười vô duyên rồi nói _Giúp cậu áh ? buồn cười , lúc nãy vì không muốn máu đổ trong vũ trường thôi , với lại …tôi rất thích hành hạ cái người đầu tiên có thể qua đêm với Yunho mà yên lành đến thế , tôi thích cậu …cậu tên gì tôi quên rồi nhỉ .



Nghe hắn nói kìa bà con , tên số má này ! , tôi trả lời tuy máu sôi tràn ra cả trên đầu



_Ha…a..tôi tên.. Kim JaeJoong _ Vậy mà tôi có thể cười được nữa chứ !



_Tuy xấu nhưng may mắn ..chậc …từ đó đến giờ , mỹ nữ , mỹ nam ,đẹp như hoa như ngọc đưa vào… chưa gì đã bị Yunho cào nhào làm cho tàn phế , cùi lỡ , còn giờ ..chậc …chỉ xua đại một con vịt xấu xí mà cũng có thể tiện lợi..Yunho thật là ..tuy say ...nhưng 6 giác quan biến đâu không biết ?




Hình như những lời tên đó nói như cố ý chăm chọc tôi thì phải ? Tên khốn nạn .



Tên đó vỗ vỗ vai tôi _ Cố làm việc cho tốt trừ khi cậu chưa bị phát hiện ..bye bye " vịt con xấu xí " . Nói xong tên đó luồng tay vào túi đi một lèo.



Tôi cảm thấy máu chảy ngược lên óc …tức…tức …cục tức nó đang chọc tôi ….. tôi thề sau này tôi thoát khỏi nơi này người đầu tiên tôi giết chết trước khi vào tù là anh đấy ….tên khốn khiếp .



Ờh hen …mãi lo tên đó mà quên luôn nhiện vụ cao cả của mình ..nhịp tôi tôi lại đập mạnh khi phải bắt cơ thể tôi nghiệp này lê lết vào đó , tay tôi sờ nhẹ vào ổ khóa , tôi tự nhử 'không sao …không sao…mình đã canh hắn đi rồi mà , hắn sẽ không có trong phòng này đâu …sẽ ổn thôi .." ổ khoá cầu ngươi đừng có khoá , tay tôi nhẹ nhàng xoay nó qua một bên.



Cạch !. Woa….Oh Yeah ! Cửa mở rồi . Thank’s god!



Hắn đúng là một tên không sợ trộn mà …herherherher!



Tôi bước vào nhẹ nhàng khoá cửa lại , nhẹ nhàng chạy lỏm vào bên trong ..bên cạnh chiếc giường , lục tung chăn nệm lên , …cuối cùng….tôi rớt cả nước mắt lên nhìn sợi dây chuyền yêu quý của tôi , tôi cầm nó …hôn nó , âu yếm nó, cũng may là nó không mất …Ơh quên phải ra trước khi bị phát hiện , tôi nhẹ nhàng đặt chân xuống giường , vui mừng hớn hở cười không ngớt .


_ VUI QUÁ HA ?


_ Vui lắm lắm lắm luôn áh ! Sao không vui được…lá lá là.._ Oh ..cái tiếng nói đó từ đâu ra…

END CHAP 5
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:33 pm

CHAP 6


Hai tròng mắt tôi mở to ra , nhìn chủ nhân của tiếng nói đó .


MÁ ƠI !!!!!!!!! Tiếp đến là hai tròng mắt tôi rớt ra ngoài …Nhìn thấy cái tên quái vật ngồi múc chỉ đằng kia .Hắn ngồi trên chiếc ghế màu trắng to bành ki đằng kia , người dựa vào thành ghế , hai chân gác vào nhau , tay cầm ly rượu màu đỏ chót , như máu ấy .( Tôi có cảm giác tên này là ác quỷ thật sự của thật sự luôn… ) .


Hắn vừa ngâm nga ly rượu vừa trợn mắt nhìn tôi , hình như hắn ngồi ở đó chờ tôi đến từ lâu rồi thì phải , tại sao tôi không nhìn kĩ trước khi tôi bước vào chứ ? Nhưng mà tôi cũng đã tận mắt nhìn thấy hắn đi rồi cơ mà …Á…..Á…..



Hai chân tay tôi bủng rủng như mất sức , ánh mắt của hắn , mỗi khi nhìn vào vật gì dù là rất xa , tôi cũng cảm thấy lạnh cả sống lưng…Jung Yunho….Răng hàm tôi rớt ra khỏi miệng tôi , ba hồn bảy vía tôi cũng theo mà rời khỏi cơ thể , bay vòng vòng căn phòng , chúng quanh quẩn cái xác không hồn của tôi mà khiêu khích .



_ “Kim JaeJoong…mày chuẩn bị đào hố chôn mày đi là vừa…hahahaha…” .

_” Mày tiêu rồi JaeJoong ơi..!..Quái vật chờ ăn thịt mày nãy giờ kìa…hahahah “ .


_ “ Mẹ mày đang chờ mày xuống với bả kà…hahaha…” .



_” Kim JaeJoong..mày là một thằng ngu…hahahah”.



_ “ Thằng ngu…thằng ngu…hahahha…”.




_ “ JaeJoong ơi..! cưng hết đường chạy rồi ..hahahah”.



_” Tự lo đi …Mày không sống nổi đâu !.Hắn sẽ giết mày, cấu xé cơ thể mày ..hahaha…”.



Tụi nó không biết ác quỷ hay thiên thần , quanh quanh cơ thể tôi ,trêu nhạo tôi , chửi rủa trước hoàn cảnh trớ trêu của tôi .


_ LÀ MÀY HẢ ???? .


Cái tiếng nói ác đểu của hắn kéo bọn kia về cơ thể của tôi , tôi nhìn hắn , người bật ngửa ra sau , hắn đứng trước mặt tôi từ bao giờ thế này ??? . Hắn là ma àh ? Tôi đứng như trời trồng , quai hàm bắt đầu mở từng lời…



_Chủ….ch..u..tịc..h tịch….chủ…tị…ch …Jung……



Hắn trừng mắt nhìn tôi , nâng cầm tôi lên ngắm kĩ từng ngõ ngách , trợn mắt nhìn tôi mà bùng lửa .




_ Mày là cái thằng lên giường với tao????? _ Hắn nghiến răng gằng từng giọng hỏi tôi .



Nghe đến câu hỏi đó tôi như muốn chết đi _ Đâu có…không phải…_ Tôi vừa nói vừa rung lên , bởi vì tôi rất sợ khi phải đối diện với tên quái vật này.



_ Tôi …chỉ ..vào lấy đồ…không tôi vào….dọn phòng thôi …ư…ư…_ Hắn trừng mắt cao hơn , bốp lấy càm tôi .




_Mày nói dối dở tệ…., mày tưởng tao ngu àh ??? . Trong phòng tao có bao đời nào cho bọn hạ cấp như tụi bây vào đây hả .





_ A.!…_ Hắn thô bạo quật ngã tôi xuống sàn , một cái ngã đau điếng , hắn đúng là quái vật .




Hắn ngồi xuống cạnh cơ thể tôi , quật mạnh tóc tôi ra sau , cơn đau cứ ào ạt xô đẩy vào người tôi liên miên .Hắn ghé sát vòm miệng của hắn vào tai tôi _Tao biết mày sẽ đến mà …mày gan thật đấy ! .




Hắn thả tôi ra , đứng dậy …đá vào người tôi một cái đau ngất ngửa .., tôi ôm bụng quằn quại dưới đất .




_Đứng dậy !



Hắn ra lệnh cho tôi .Tôi vào đây rồi cũng không mong sống sót đi ra , cứ giết tôi nếu hắn thấy thích , tôi nghe lời hắn đứng dậy .



_Tao hỏi mày…mày là người đêm qua ngủ với tao phải không ?.

Hắn tra tấn tôi bằng những câu hỏi , dù sao cũng chết không cần sợ hắn nữa , Kim JaeJoong tôi dù sao cũng đâu phải người tham sống sợ chết , mà hạ thấp bản thân để van nài người khác .




_ phải …là tôi …thì sao?._Tôi nhìn hắn …rồi cười nửa miệng , không ngờ tôi lại có thể lảm thế , bây giờ tôi có thể cảm thấy đỡ sợ hơn rồi .



_ Haa..aa … Có cần phải coi trọng chuyện đó đến vậy không , bộ tôi lấy đi trinh tiết của anh àh? _ "xin lỗi !..người bị lấy đi trinh tiết là tôi mới phải ".


_Những người giàu có , có tiền như các người cũng coi trọng chuyện đó àh …buồn cười ! .



_ Hắn nghe những lời tôi nói , người bắt đầu sững ra , nhìn tôi đâm chiêu , nói trúng tim đen rồi sao ?.




_ VẬY LÀ MÀY THẬT ÀH ???




Không chần chừ tôi trả lời hắn _Đúng vậy !...



Hắn nhìn tôi lại hỏii _ LÀ MỘT THẰNG XẤU XÍ ĐEN THUI NHƯ MÀY ??? .



_Ừ !



Xin lỗi ! tôi đẹp hơn anh nhiều đấy .



_HanKyung bảo mày làm ? . _ Tự nhiên hắn nhắc đến tên kia .



_Không ! Là tự tôi làm _ Không biết sao tôi lại không muốn nói với hắn là tên số má kia đã xúi dục .



_ Mày tên gì ??? ._ Hắn đột nhiên hỏi tên tôi .



_ Kim JaeJoong ! _Ngu dại làm sao khi cho hắn biết tên của tôi , hắn muốn giết tôi thì hỏi tên tôi làm chi cơ chứ ? Hay hỏi tên tôi về nhà chơi bùa chơi ngãi cho tôi chết thảm hơn àh ! .QUÁI NHÂN .



Hắn nhìn tôi , vẻ mặt đầy nghi ngờ , rồi lại ngó tôi bằng ánh mắt đó .


_Không phải HanKyung ?......... Thật là mày đã qua đêm với tao?.



_ Không phải HanKyung..và người tối đêm qua với anh chính là tôi _ Không hiểu sao tôi lại nói rõ với hắn .




_A ! .




Tôi cảm thấy má mình đau buốt khi bàn tay của hắn bạo lực tát vào má tôi , tôi ngã xuống giường , hai tay hắn bẻ vào nhau , …Crắc …crắc…



_Mày tưởng tao là con nít àh ? Tuy tao không nhớ rõ người đã ở đêm qua với tao là ai ,nhưng tao nhớ rất rõ , rất rõ với cái nước da trắng phản diện với cái nước da kinh tỏm của mày …mày tưởng mày nói vậy mày sẽ được lợi àh ....Kim JaeJoong ? , mày leo cao quá rồi đó .



Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt ghê rợn , cảm giác không lành báo hiệu cho tôi trước . Phải ! quên mất là tôi đâu phải Kim JaeJoong của tối qua nữa , thật ngu ngốc !.



Hắn móc ra trong túi một cái điện thoại bật ra rồi úp nó lên tai , tiếp tục nhìn tôi , tay tôi ôm má , nơi mà hắn đã đánh tôi .



_KiBum ! Mau vào đay nhanh lên , tôi cho cậu 1’ .



Nói xong , hắn úp điện thoại lại nói với tôi _ Thằng xấu xí ! .



_ Giết tôi đi ! _ Tôi gượng gạo nói với hắn .



Hắn nhìn tôi cười thảm _ Sớm thôi…và điều đó là tất nhiên ! .


CẠCH…



_Chủ tịch Jung …



Tôi nhìn tên mới bước vào... quen quen , àh là một trong ba tên kia , tên nhỏ con …dễ thương đây mà , nhưng cậu ta....Hắn bước đến gần cậu ta lên giọng .


_ Nhốt nó vào kho ! Đến khi nào nghe lệnh tôi mới được thả ..nếu không thì liệu hồn cậu .




Tên kia chỉ biết gật đầu mà vâng lời . Giết tôi còn hơn hành hạ tôi kiểu đó . Ông trời ! tại sao ông không buông tha tôi chứ ?Từ khi còn là một chàng trai u tú , sống trong hạnh phúc thì tôi chỉ biết đến những thiên thần , và tôi tin vào thần thánh …Nhưng từ khi tôi rơi vào cảnh bần cùng này... thì những suy nghĩ kia của tôi chỉ là nhất thời .Tôi không tin vào thần thánh gì cả , có ác quỷ thì đúng hơn , và tôi cũng có thể thấy nó , nó đang hành hạ cuộc đời tôi .Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình yên thôi mà ….tại sao?tại sao ?....



Jung YunHo , con quái vật ấy ...chính hắn đêm qua đã cưỡng đoạt lấy tôi …còn bây giờ thì giả đò quên lãng …không nhớ …BUỒN CƯỜI….


END CHAP 6
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:34 pm

CHAP 7


_Sao rồi , nó chết rồi àh ?



_Thưa ông chủ ! vẫn chưa chỉ ngất thôi…



_Đồ lì lượm …đánh cho nó tỉnh dậy !



Đó là những khoảng âm thanh chao đảo , ù tai mà tôi nghe thấy .Cơ thể tôi không còn một chút cảm giác , đau đớn …không cảm nhận được , tôi chỉ có thể nghe được những khoảng âm thanh rùng rợn của tiếng roi da va chạm vào cơ thể tôi …tôi…tôi…đang ở đâu ? Thiêng đàng hay địa ngục , tôi chết rồi ư ? . Đã ba ngày , tôi đã ở đây ba ngày , tôi gượng cái đầu mệt mỏi từng cử chỉ ngước đầu lên từ từ nhìn…, hoa cả mắt chỉ nhìn thấy những vật mờ ảo , những cái bóng đen đen thu thút trong mắt tôi …




_ Ưhm…_Ai đó đang nắm tóc tôi giật mạnh ra từ đằng sau .



Tôi có thể nhìn rõ hơn khi cái con người đáng sợ kia đang dần dẩn đi về phía tôi , hắn ngồi bên cạnh tôi .


_Sức chịu đựng của mày đáng kinh ngạc thật _ Hắn xem thường phỉ bán tôi , tôi chỉ có thể nhấc quai hàm lên , nói những gì tôi muốn nói .


_Anh là….đồ..q..uái…vậ..t…súc…si..inh� � ?



Hắn trừng mắt nhìn tôi , có nhìn bao nhiêu thì tôi vẫn không sợ đâu , rồi hắn phì cười trước những lời tôi nói .


_Hừ…haaaa….tao thích mày rồi đó _Rồi hắn giơ cái sợi dây lòng thòng lên trước mặt tôi . Trời ! …tôi không nhìn lầm , là sợi dây chuyền của tôi , hắn lấy nó từ bao giờ vậy ? nó đã ở trong tay tôi mà .



_ Nói cho tao biết …..ai sai mày đến lấy nó…chủ nhân thật sự của nó là ai ? _ Hắn hỏi tôi , rồi lắc lắc sợi dây làm tôi nhức cả mắt .


_Nếu là một người bình thường…_Tự nhiên hắn cao giọng nói _Thì chẳng bao giờ có ai đeo cái thứ rác rưởi này đâu …Khi tao tỉnh dậy thì đã thấy nó …tao nghĩ có lẽ những vật như thế này mà có người đeo nó thì hẳn là rất quan trọng …nên…không ngờ là thật….nói cho tao biết ai sai mày vào lấy ?


Tôi không trả lời , mặc kệ những gì hắn hỏi .


Hắn nhìn tôi có vẻ bực bội _ Mày có nói hay không ?


Tôi vẫn không trả lời .


_Mày không nói tao sẽ đốt nó , tới lúc đó thì sẽ dễ dàng biết được cái con người kia là ai hơn



Tôi nghe hắn nói đến hai từ “đốt nó” người như giật bắn ra .


_ ĐỪNG ! XIN ANH…ĐỪNG…


_Tao tưởng mày câm chứ ! chịu nói không .


Làm sao tôi nói được …vì người tối qua ngủ với anh là tôi mà , làm sao ? làm sao? Làm ơn đừng đốt nó , đừng …




_NÓI ! _ Hắn đột nhiên lớn giọng , làm tôi giật người ra , tai cũng ù ra điếc .
Cái bản mặt của hắn thật đáng sợ _ Tôi không biết ! tôi không biết ! tôi không biết ! .


Đó là những lời nói cuối cùng trước khi đầu óc tôi loạn lạc , chìm vào mộng ảo của cơn đau, chẳng còn biết gì nữa cả .




==================o0O0o=======================







Tôi tỉnh dậy sau cơn khủng hoảng từ địa ngục , cơ thể không tài nào nhúc nhích được chút nào .



_ Tỉnh rối àh !...


Giọng nói nào đó vang lắng bên tai tôi , tôi đang ở đâu nữa đây ? Trong một căn phòng cực nhỏ , như cái nhà kho lâu năm , đầy bụi bẩm , toàn chứa đựng những vật phế thải . Tên đó …cái tên súi giục tôi , ngồi kế bên tôi , nhìn tôi .


_ Tôi đã bảo cậu rồi , cậu không nghe , hậu quả như vậy là tự cậu gánh lấy ! _Tên đó ngồi khoanh tay trên chiếc ghế gỗ nhỏ nhìn tôi vẻ mặt bực bội .


_Ưhm …hắn đâu ? YunHo đâu _ Tôi kìm nén , hỏi về con người đó _ Tôi nhớ tôi đang ở một nơi tăm tối mà .



_ YunHo àh ! cậu ta đi Luân Đôn rồi , 4 ngày sau mới về .



_ Đi àh ! _ Cũng tốt _ Anh cứu tôi àh ….



_ Cứu áh ? không bao giờ…tôi chẳng bao giờ rảnh vậy đâu .



_ Chứ tại sao tôi lại ở đây ?



_ Thì ai mà biết !...YunHo ra lệnh cho tôi giữ cậu lại , chừng nào cậu ta về sẽ tra cậu tiếp .
Thì ra là vậy , tôi còn tưởng tên này tốt nữa chứ..haa…QUÂN TÀN ÁC .



_ Chỉ vì một đêm thôi àh ? một đêm mà có thể hành hạ người khác như vậy sao ?_ Lòng tôi như cắt ra đâu đớn , tên đó nhìn tôi thở dài .


_ Ba cái chuyện đó đói với YunHo chẳng đáng là gì….



_ THÌ TẠI SAO HẮN LẠI PHẢI KHIẾN TÔI RA NHƯ THẾ NÀY...?



Tôi vội la lớn giọng vì bực tức vào mặt tên đó , hắn trừng mắt nhìn tôi _ Đừng tưởng cậu nằm lê liệt trên giường thì tôi không dám làm gì , suy ngĩ cách ăn nói trước khi nói tôi đi ! .


Suy nghĩ ? trước khi nói với bọn mày sao ?....CÒN LÂU .



_ Chỉ vì YunHo cậu ta … ghét những người động vào cơ thể mình trừ khi là cậu ta chủ động , nên việc chạm vào cơ thể câụ ta mà không được cho phép , tự ý , nên…có một hậu quả không tốt cho những người như thế..cậu cũng biết rồi đó .




_ Yah ! yah ! yah ! .Cái đêm đó rõ rang là anh đã dụ dỗ tôi đến với hắn sao ? giờ thì xảy ra chuyện thì đỗ thừa cho tôi , một mình tôi gánh chịu .
Thật là bực bôi khi nghe tên đó mói những lới đó , cái gì mà không được đụng vào người hắn chứ ?




_ Gì ? phản hả ? muốn chết hả ? cậu nghĩ sao khi phải để tôi nói rằng là tôi đã bầy mưu .Cũng chính vì không thể nên tôi mới giúp đỡ cậu chỉ vì thấy câu dù sao cũng tàn đời với YunHo . Mà người lên giường với YunHo là cậu mà , vì sao tôi phải chịu ?



Máu của tôi….Tôi muốn giết tên này …muốn giết chết hắn , giết hắn . Ai thèm đụng vào người tên quái vật kia chứ , đêm đó hắn là người cưỡng bức tôi mà .




_ Các người đúng là không có công lí .



Tôi khẽ nói gió , tên đó nghe thấy cũng phì cười _ Haa…aa …Ở cái thế giới xã hội đen này , cái được gọi là công lí chính là những kẻ mạnh , người có thế lực , cậu nên hiểu rõ điểu này và…người đó chính là YunHo . Một khi đã rơi vào tay YunHo thì dù có chết ở nơi nào đi chăng nữa thì cậu ta …vẫn cũng sẽ có thể tìm cái xác mà đem về…, hãy nhớ kĩ điều đơn giản đó


Phải ! tôi biết ..YunHo là con người ai cũng phải sợ , nhưng với tôi tì khác rồi , các người đều cùng một duộc , một người lôi tôi xuống bùn lầy , một người nhấn chìm tôi cho đến chết , quái vật …dã thú !.





==============o0O0o===============





Và cứ thế… cho đến một ngày . Tôi cảm giác mình có thể đi được , cử động được , tự nhiên hơn . Làm sao có thể nằm yên một chỗ mà bị nhốt như thế này chứ ? tôi phải trốn .
Tôi lỏn lẻn bên cánh cửa , nó đã bị khoá , cái bọn này… thật đề phòng quá mức , dù sao tôi cũng là đang bị thương mà , có cần phải vậy không chứ , bực quá .
Tôi tinh mắt nhìn lấy cái ghế mà tên kia đã từng đặt cái mông hắn ngồi qua , tôi đến cầm nó …quơ lên và.. đập nát tay ổ khoá . Thật mừng làm sao , tôi vui vẻ thấy ổ khóa tự bung ra …thật muốn khóc quá .



Tôi bước nhẹ nhàng dọc trên hành lang , chẳng một bóng người , tôi bước thẳng về phía trước , tôi trố mắt khi nhìn thấy tên kia ..HẮN ĐANG TRƯỚC MẮT TÔI . Tim tôi đập lọan xạ , tôi lật đật mép sát cơ thể vào góc tường , của một con đường dẫn đến một hành lang khác , may mắn …hắn đi ngang qua tôi . Tôi áp bàn tay lên ngực , chỗ tim đang đập mạnh , nhìn vô hướng , nhìn xuống cái đóng quần áo của mấy bà dọn vệ sinh , “được cứu rồi “ .



…………………0o0………………….




Nhìn mà xem …chẳng ai có thể nhận ra tôi được nữa đâu . Trông cái bộ quần áo lề mề nằm sau lốp tạp dề vệ sinnh , cái khăng trùm trên đầu , mặt đeo khẩu trang rộng phùng phình . tay cầm cây chổi lau nhà , vùi vùi xuống sàn , mặt cuối xuống đất , từ từ lùi về phía cửa . Ê ẩm thật …khi những vết thương chỉ mới hồi phục được chút xíu ….hix…đau quá đi .




CỘP ….CỘP….CỘP…



Ôh…tiếng bước chân , đang đi đến hành lang , ngang qua người tôi , tôi không ngước mặt lên mà cứ cuối xuống không cần nhìn họ là ai , hình như là cả chục người .



_ Chủ tịch … chúng ta vừa từ anh về có cần phải đấn công ty trước là hay hơn hay không ?




_ Tôi đi đâu cần mấy người ra ý kiến àh ? câm cái họng lại đi .



Cái tiếng nói đó , tôi không thể nào quên được cái tiếng của hắn , cái tiếng của con ác quỷ quen thuộc đó . Như vừa có cái gì đó đánh ngang tai tôi vậy . Cơ quan hệ tuần hoàn tôi như ngưng hoạt động lại , người tôi đơ ra . Tại sao tôi lại sợ ? không sợ…làm sao mà hắn có thể nhận ra tôi được . Tiếng bước đi của giầy đã đi xa dần . Tôi quay người ra hướng lối thoát , chạy ra đó , nhưng tôi có cảm giác như có ánh mắt nào đó đang dõi theo tôi vậy . Tôi chạy ào đến cửa thang máy , chạy nhào vào như bán sống bán chết , nhấn cửa thang máy lại , chỉnh tần thang máy đến tần thấp nhất , nhấn nó một cách điên loạn có thể làm cho nó hư đi bất cứ lúc nào , biết sao được …tay tôi vẫn còn đang rất rung mà, bằng bất cứ giá nào cũng phải thoát ra khỏi chỗ này , dù có chết cũng phải chết một cách nhẹ nhàng mà oanh liệt .



Hai tay tôi rung rung nắm chặt lẫn nhau , cuối cùng cửa thang máy cũng mở ra rồi …hihihihi…mừng quá . Chân tôi vui vẻ bước ra khỏi thang máy .




PHỊCH…



Người nào vô duyên vậy kà , không thấy người khác đang đi ra sao ? . Tôi đụng phải một tên to con không biết lí lẽ chắng đường , người của hắn va vào mặt tôi , tôi nhăng nhó mặt mầy ngước mặt lên nhìn hắn .



OH !…….. MY………. GOD ! CHÚA ƠI !.



_Chỉ đi có vài ngày mà HanKyung đã tùy tiện cho mày đi lung tung vậy rồi hả ?



Tôi đang mơ hay tỉnh vậy nè trời ? tên quái vật đó đang đứng trước mặt tôi ….AAAAAAAAAA…..


Nguồn sát khí nặng nề của hắn bao quanh lấy cơ thể tôi , hắn trừng mắt nhìn tôi , nhưng có lẽ là nhầm , cải trang như vậy sao hắn có thể nhận ra tôi được cơ chứ ? , sao nhầm được khi trong thang máy chỉ có mình tôi cơ chứ …hix…


_ Mày tưởng mày qua mặt được ai ? cải trang ấn tượng đó ! nhưng cái nước da đọc nhất vô nhị của mày đã bán đứng mày rồi .
Sao tôi không nhận ra đều này cơ chứ , cái chất kem da màu ấy , sao tôi không tầy nó nhỉ ?.....NGU QUÁ ĐI….AAAAAAAA…..



_Bắt nó ! đem nó đến phòng của tôi .
Và vài dây sau đó, tôi không thể hình tượng ra được cái cảnh mà bọn cận vệ của hắn lôi tôi bằng cách nào mà vào căn phòng cùa hắn được , nhưng tôi biết cái cảnh bọn chúng lôi tôi đi rất thê thảm .


Ví dụ : cột hai tay tôi lại cho cơ thể tôi lê lếch dưới đất cho đến chết . Nhưng may mắn tôi vẫn còn sống , nhưng sống cũng vô nghĩa khi mà tôi nắm úp mặt xuống sàn ,sát cái ghế hắn đang ngồi , và hai chân của hắn quen thối dậm lên lưng tôi làm chỗ tựa , cũng may trong phòng chỉ có hai người , không ai thấy cảnh tượng này được …hahahha….tôi còn cười được sao trời ? khi cái con quái vật kia đang sỉ nhục tôi .



_Tính chạy àh ? đâu có dễ ! .


Tôi nhẫn nhục không trả lời .



_Ưhm…_ vì tôi không trả lời nên hắn dùng một chân của hắn tiện thể đập mạnh vào lưng tôi , đau điếng…


Tôi vẫn nhẫn nhục không la , chịu đựng tới cùng , tức quá đi .



_ Anh không thể cho tôi ngồi lên một cách đàng hoàng được sao ?_ Không phải vì đau mà cầu xin hắn , mà tôi không thích cái kiểu này vì như vậy tôi cảm thấy tôi rất giống một tên nô lệ dưới chân hắn .



_Cuối cùng cũng lên tiếng rồi sao?...nhưng tao thấy mày nằm như vầy là tốt hơn ngồi .



Tức…tức…gân tôi nó nổi lên cả trên khuôn mặt rồi đây này…




_ Anh không tin tôi đã ngủ với anh _ Tôi liều mình bắt đầu giểu hắn , ý muốn cho hắn đập chết tôi còn hơn _ Vậy tại sao lại phải hành hạ tôi như vậy cơ chứ ?



Căn phòng bắt đầu im lặng một cách đột ngột .



Ưhm…tên khốn khiếp ..., hắn đột nhiên đứng dậy trên người tôi , rồi bước đi đến chỗ cái bàn có chai sambanh , rót ra rồi uống ngon lành , mặt kệ phàn ứng của tôi ra sao .




_Ngồi dậy đi….tao cho phép ! .
Ra lệnh àh ? tôi tưởng hắn đánh tôi cơ chứ , tôi đang đợi anh đánh tôi nè . Lưng tôi ê ẩm nhấc người ngồi dậy , tôi cắn răng chịu đựng nổi đau đó .


_Mày không chịu nói người đêm đó là ai àh ? , mày tưởng mày bao che cho nó là tao sẽ tin àh , không sao , dù sao sớm muộn gì tao cũng sẽ lục tung cái nườc Hàn Quốc này lên tìm nó , lúc đó tao sẽ cho tụi bây toại nguyện mà chết một lược .



_Cứ làm nếu anh muốn _Tôi gượng gạo nói với hắn .



_Tao sẽ làm vậy , và mày đừng hòng thoát khỏi tay tao .
Hắn nâng ly rượu lên miệng , hớp vài hớp , nhếch mép nói vài câu sau đó cười nửa miệng nhìn tôi .



CẠCH…Tiếng mở cửa .



_ Chủ tịch Jung ! anh tìm tôi có chuyện gì ?
Người thứ ba bước vào , là tên đó , tên đó nhìn tôi rồi sau đó nghoảnh mặt nhìn hắn , ra vẻ không quan tâm đến tôi.



_ HanKyung ! giữ nó lại _ Hắn nhìn về phía tôi _ Sau này có chuyện sẽ dùng đến nó .



_Tại sao? chuyện gì mà dùng đến nó ? _ tên đó hỏi thắc mắc , và khó hiểu.


_ Cứ làm theo lời tôi đi , đừng hỏi nhiều _ hắn gắt lên vì không muốn nói nhiều với tên đó .


_ Ưhm …_ tên đó lặng lẽ gật đầu và nghe lời .




END CHAP 7
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:34 pm

CHAP 8

Một tuần sau …..

Chuyện giữ tôi lại là chuyện này sao ? . Sáng dọn dẹp , chiều hầu , tối phục vụ , khuya dọn dẹp tiếp …., tuy không còn giam cầm nửa ,nhưng phải làm 24/24 , tưởng sức tôi là sức trâu àh ? , không sao… nhờ thế mà tôi được yên ổn cả tuần .


_ JaeJoong …



Tiếng ai đó đang gọi tôi , khi tôi đang cất công dọn cái bàn ở vũ trường , tôi ngoái đầu lại …, àh là cái anh bạn quen được khi làm việc , là cái anh mặc áo đen lúc bị bắt vào chung , lúc mà anh ấy bị tên kia lôi đi ấy , nhưng bị vậy …anh ấy đỡ hơn tôi rất nhiều , biết sao được …anh ấy là mĩ nam nhân mà , nhìn là phát thèm , da trắng nàh , sống mũi cao nàh , có đôi mắt hình lá râm đẹp tuyệt vời nàh , đôi môi gợi cảm nàh , nhưng chắt có lẽ là thua tôi nếu tôi là con người thật của mình .Tôi còn biết anh ấy đang quan hệ với tên kia nửa kà , tôi nhìn anh ta trả lời .



_Anh JunKi ? chuyện gì vậy ?



Anh ấy nghiêng đầu ngại ngùng hỏi tôi , trên tay cầm khay nước có mấy cái ly , một chai rượu nho đỏ ( ai biết rượu gì tôi chỉ đón đại thôi ) .

_ JaeJoong àh ! có thể nhờ em được không ? , em có thể đem chỗ này lên phòng ông chủ được không ?



_ Ông chủ Jung YunHo áh ?



_ Ưhm !.





_ NEVER ! _Tôi nhanh chóng trả lời , cả tuần nay tọi sống yên ổn làm ơn đừng lôi tôi vào chỗ chết có được không ?



Anh ấy nhìn tôi mặt ủ rủ , mắt đươm đươm nước _ Năn nỉ mà JaeJoong ...


_ Tại sao anh không đi ?


_ Anh ….anh ….sợ…


_ Sợ ? …HanKuyng hay sợ ông chủ ?


Anh ta nghe tôi hỏi mặt biến sắc . _ Cả hai…


_Anh sợ ?...nhưng em còn sợ hơn anh nàh .



Đúng ! anh sợ nhưng tôi còn sợ hơn anh đây này . Tự nhiên hai tay anh ấy rung rung , mặt tái đi , cả khay nước anh ấy cần trên tay như muốn đỗ bể xuống đất , tôi hốt hoảng .


_ Lee JunKi ! anh…anh…bị gì vậy , bộ sáng giờ không ăn hả ?


_ Không …không …



Tôi thấy vậy đỡ lấy khay nuớc , bộ nó nặng lắm sao ? , nhưng khi tôi cầm nó thì nó nhẹ lắm mà , đột nhiên hai tay anh ấy giật mạnh ra khỏi khay nước để mình tôi cầm lấy nó , anh ta còn dơ hai tay lên cười tươi nửa chứ .



_ Thương JaeJoong quá hà ! JaeJoong àh ! mọi người đang chờ trên đó đó , mau mau đem lên đi , anh đi nha , cám ơn Jae nhiều .



Nói xong anh ta vọt lẹ một nuớc bỏ mình tôi lại đây , một mình cùng với khay nuớc trên tay . Người như anh ta có được gọi là …ÁC QUỶ không vậy ?, không lẻ là bị lây tính quái thú của tên kia sao ? , JaeJoong àh ! mà không trách được ai hết , cái đó là tại mày , ai bảo mày có lòng thương người , thích lo chuyện bao đồng , đành phải giúp tới cùng mà liều mình vậy .



Đứng trước cửa phòng , tôi không dám bước vào , chỉ dán mắt vào mâm nước trên tay , trong kia đang hợp mà , phải đối mặt với hai con người đáng ghét kia , vừa nghĩ đến thôi là đã muốn đi rồi . Một tay tôi cầm lấy mâm nước , một tay tôi bắt đầu gõ cừa , nhưng khi những ngón tay tôi chưa chạm vào cái vật cứng được làm bằng gỗ kia, thì tai của tôi đã không chủ động được mà nghe thấy những điều có nên nghe hay không ?



_ Lần này tôi sang Thái dao dịch một số hàng , cậu ở đây thay thế tôi lo những việc kia là được rồi.


_Tiếng của hắn nhạt nhòa xong ra cửa vào tai tôi .



_ Chủ tịch lần này có lẽ là rất nguy hiểm , bên đối tác lần này chắc hẳn là có âm mưu _ Còn đây là tiếng của tên đó _ Có cần thêm người không ?


_ Không cần ! chỉ cần cậu lo bên phía của mấy tên cớm cho chuyến hàng này qua được bên Thái là được rồi , còn bao nhiêu tôi lo .



_ Có lẽ không khó nhưng …số hàng trắng kì này của chúng ta đang buôn lậu có lẽ sẽ bị giảm .


_ Nếu giảm thì giết chết bọn vô dụng kia đi ..hừ…



_ Bọn cớm đang ngày đêm mất ngủ vì chúng ta , nên chuyện này cũng hơi không đơn giản ,
vùng biên giới cũng đang tăng lượng lính phòng ranh giới rất nhiều nên…


_ Giết chết hết bọn cản trở việc làm ăn kì này ..dọn sạch sẽ…nhớ đó…



Trời ơi ! tôi có nghe lầm không vậy ? . Đúng là trên thế giới này chẳng có tên nào mà giàu lên một cách chân chính cả , bọn buôn lậu ma tuý đó !!!!!! , vậy mà tôi cứ tưởng hắn ta là một người làm ăn đàng hoàng chứ , vì nhìn bề ngòai là một ông chủ của vài trăm cái vũ trường , vài trăm cái khách sạn , vài trăm cái nhà hàng , vài trăm cái casino trên thế giới ( nghe nói ) , nào ngờ có ai biết hắn kiêm luôn cái chức vụ mafia luôn đâu chứ .



XOÀNG ……!!!!!!!!!



Cái gì thế ? MÁ ƠI !!!!!!



Khay nước trên tay tôi …nó rớt xuống đất hồi nào vậy nè trời ???????? . Tôi rung người cuối xuống nhặt từng miếng lên .



CẠCH …



Hai tròng mắt tôi rớt ra khi tôi có cảm giác mình bị phát hiên , và cũng có cảm giác cái luồng âm khí của hắn đang tỏa ra khi hắn đang dần ngồi bên cạnh tôi .



_ Mày đang nghe lén tụi tao nói chuyện àh ?



Tôi không dám ngước mặt lên nhìn hắn , hắn gằng giọng hỏi tôi .



_ Mày nghe hết ? _ Hắn lại hỏi tôi , người tôi rung lên trả lời hắn .

_ Tôi ….tôi…xin lỗitôi ….không ..cố …ý…


_CÂM HỌNG….!



Giọng hắn tức giận rủa vào tai tôi , mấy miếng miễng nhỏ trên tay tôi cũng hùa theo hắn mà cứa sát vào tay tôi làm chảy cả máu mà tua ra , thường thì những ai nghe được những vụ này thì sẽ không thể sống yên ổn tốt được , chắc...tôi cũng không ngoại lệ….mẹ ơi!....con đến với mẹ liền …



Hắn đột nhiên đứng dậy .



_Chủ tịch ! nó đã nghe hết bí mật của chúng ta , có cần xử theo chế độ không ? _ tiếng tên đó thâm độc nói với hắn , nhưng chắc là vậy rồi…



_ Không ngày mai đi Thái Lan , lo cho nó , nó sẽ đi theo tôi _ Tôi có nghe lầm không vậy ?



_ Nhưng nó đã nghe ….



_ Vì nghe đã nghe thấy , nên càng phải dẫn nó theo , có thể nó lấy ra làm bia đỡ đạn , đỡ tốn người hi sinh ,khi có chuyện không may xảy ra .


_Àh ! hiểu .



Hắn lại không giết tôi ! mà hắn dùng cách khác để giết tôi , hắn rủ tôi cùng đi buôn lậu ma tuý với hắn , có gì lấy tôi ra làm bia đỡ đạn đó…..



KHÔNG MUỐN ..AAAAAAAAAA………



Và đêm đó tôi không hề ngủ được chút nào , tôi dủng mọi cách để thoát khỏi nơi này , mắc mớ gì phải đi mạo hiểm cùng hắn chứ ?



Tôi leo tường…bị bắt lại…., giả chết cho chúng quăng xác tôi mà bỏ trốn ….rốt cuộc thì bị đánh cho tỉnh dậy , và cuối cùng bị trối như cái bánh tét chờ chết .



KHÔNG MUỐN ĐI MÀ !.



Làm gì đi nửa thỉ bây giờ tôi cũng đang ở khu đất trống , ở nơi nào đó thuộc quyển sở hữu của hắn , tay chân bị cột chặt lại , thật khó chịu , hắn đứng hiên ngang oanh liệt , trông bộ dạng ra tướng của một ông trùm mafia chính gốc , và tôi.... chính xác là tên nô lệ của hắn , thật chẳng muốn nói vậy chút nào , nhưng đó là sự thật , sự thật lúc nào cũng phủ phàng cả .



Chiếc trực thăng trên cao từ từ hạ thấp xuống trước mặt tôi và hắn , gió từ cánh quạt thổi mạnh vào người tôi , hai cô gái nhìn rất trẻ con bước xuống từ chiếc trực thăng đó , đi đến bên hắn cung kính nói với hắn , tôi phát hiện hai cô gái này là sinh đôi áh .



_ Ông chủ ! chúng ta có thể đi được rồi _ Cô nhóc đó nói lịch sự với hắn , rồi nhìn qua tôi .
.

_ Ông chù …người này…con tin àh ?



Hắn lạnh lùng trả lời _ Đừng nhiều chuyện .



Sau đó thì hành trình chết chóc của tôi bắt đầu khi chân tôi đặt lên chiếc trực thăng này……..


.........Có lẽ vậy…………….

( end JaeJoong pov luôn )

END CHAP 8
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:35 pm

CHAP 9 .

Hắn ngắm trân trân từ cửa sổ của màng kính trên chung cư cao cấp ở trung tâm Thái Lan Bắng Cóc , nhìn xuống những nơi có những con người nhỏ bé kia đang qua lại dưới chân hắn , mà cười một cách nạo nể .Hắn khẽ nhớm chân, xoay người lại, nhẹ nhàng bước chân của mình đi dần về cái ghế nệm to đùng kia , nhẹ nhàng ngồi xuống , chân phải của hắn gác nhẹ lên chân trái , lưng hắn dựa sâu vào thành ghế , hắn khẽ ngoắc ngón tay , một điếu sì gà dân lên miệng hắn , chút lửa vàng rực cũng tự cháy mồi nó khi có người chủ động hầu hắn .




Hàng chục con người mặc áo đen , đeo kính đen đứng chất đầy trong một không gian của một căn nhà chật hẹp , nơi hắn đang có mặt tại đó , trước mặt hắn là hai kẻ đang lo sợ cho chính bản thân , nhìn hắn bằng ánh mắt tội nghiệp ngẩn cao đầu mà nhìn hắn . Hắn kéo một hơi lên điếu thuốc , cầm nó , thở ra một chút khói trắng xóa lên không trung , nhìn hai kẻ hè yếu kia .





_ Tụi bây tưởng …..tụi bây bán đứng tao …thì tao sẽ gặp rắc rối , xong rồi trốn qua đây cả năm trời ….mà tao không tìm ra tụi bây àh ?...._Hắn nói nhẹ nhàng nhưng trong những câu nói điều có chất chứa cái gì đó , đe dọa hai con người đang quỳ dưới kia .





_ Ông chủ Jung …._ Kẻ quỳ dưới giọng rung rung , yếu ớt , gồng hết sức mình từng lời nói với hắn ! Chúng tôi…không phải bán đứng …ông…mà chúng tôi…




_ Tao có bảo cái họng chó mày lên tiếng àh ? _ hắn nghênh mặt , giọng điệu đe dọa , kẻ ngồi dưới chân hắn liền tái đi khuôn mặt .




_ Số hàng trắng …nửa năm trước tụi bây giấu đi ở đâu ? _ Hắn hỏi _ Mở cái họng chó chúng bây ra mà trả lời cho tao .








Một tên nuốt lấy nước bọt xuống cổ họng , hai chân tuy quỳ nhưng vẫn còn rung rung , miệng cứng đơ nhưng vẫn cố gượng trả lời câu hỏi của hắn _ Chúng tôi ….chúng tôi….ông chủ….chúng tôi…giao cho…cảnh sát rồi….







Hắn trừng mắt nhìn tên đó , lên đó liền hoản sợ , mặt xanh đi , cuốn lên _ Chúng tôi chỉ muốn được sống yên ổn thôi, lúc đó là do bọn cảnh sát ép chúng tôi đến con đường cùng , với lại chúng tôi không muốn làm xã hôi đen nửa ….ông chủ …hãy tha cho bọn tôi một con đường sống đi , ông chủ …tôi cầu xin ông mà….



Mặt kệ ông ta van xin lạy lục hắn thế nào , hắn trừng mắt nhìn bọn họ , cầm điếu xì gà mà bóp nát nó trong tay , không hề có biểu hiện nào trên mặt hắn , hắn thả lỏng bàn tay , nó nát vụn trong long bàn tay hắn , bấy nhày rơi xuống đất .






_ Giao cho bọn chó săn àh ? giỏi thật ! , sau đó sẵn tiện mà bán đứng tao ? nhưng tụi bây đâu ngờ lài cái bọn ăn hại đó thì làm gì được tao _ Hắn nở một nụ cười trên môi .




_ Uổng công tao cho tụi bây đã đi theo tao gần cả 5 năm , nhưng lại nhất thời mà bán đứng tao , bò trốn sang đây hơn cả một năm trời , giỏi thật ! , tụi bây đã nghe lời ai ? , tao biết , tụi bây có người bầy mưu mới làm thế , NÓI ! _ Hắn gằng giọng lớn lên khi câu nói cuối cùng vang lên .








_ Ông chù …chúng tôi…không ai sai cả …._ người ngồi dưới nói giọng rung rung , cả lới nói cũng khó mà ra được từ cái miệng .




Hắn nhìn bọn họ bằng cặp mắt đáng sợ nhất rồi cười _ Àh ! vậy àh ! không có ai ?




Ngay lập tức hắn không nói gì , dơ một ngón tay , ra lệnh cho bọn thuộc hạ _ Xử hết bọn chúng !




Bọn thuộc hạ từ tứ phía dồn dập vào bọn họ lôi đi .Tiếng mờ cửa từ phía ngòai bên kia chợt vang lên , cánh cửa mở ra khi trong đây đang xảy ra những cuộc hỗn loạn .



_ Ba ơi ! con về rồi _ Giọng một cậu bé ngây thơ vang lên khi vừa đặt chân vào nhà .




_ Mình ơi ! anh ơi ! em và con về rồi _ tiếng người phụ nữ réo lên thối thúc chồng mình .




Hai con người dại dột kia bước vào , chứng kiến cái cảnh đang trước mắt mình mà không tin đó là sự thật , hắn không ngạc nhiên khi nhìn bọn họ , cũng klhông quan tâm đến bọn họ , bọn thuộc hạ của ha71n cũng liền vây lấy tay chân của hai con người mới bước vaò kia .




_ Các người làm gì vậy , các người là ai ? , thả tôi ra , thả mẹ tôi ra , CHA ! _ Cậu bé không hiểu điều gì đang xảy ra , cậu nhìn về cha mình và người cậu của mình _ Thà cha và cậu tôi ra , các người là ai hả ? _ Tiếng cậu thét ên vang lên trong cái không gian bao trùm tà khí này .





_ Sunming ! _ Ông nhìn vế đứa con của mình , rồi nhìn qua nhìn hắn , vùng vẩy với đám thuộc hạ của hắn , thoát khỏi vòng dây của chúng , aò đấn ôm chân của hắn .






_Ông Jung àh ! tôi xin ông …thả vợ tôi và thằng con vô tôi tôi ra , nó còn nhỏ , còn tương lai , nó không biết gì về những chuyện đánh chém ….xin ông buôn tha cho hai người họ , chuyện là do tôi gây ra …xin ông có giết thì giết tôi đi _ Ông ta mếu máu , khóc lóc , vừa quỳ vừa ôm chân hắn mà cầu xin .




Hắn nghe những lời nói như để ngoài tai _ Mày có con àh ? dễ thương đó .





_ Mình àh ! mình làm gì vậy ? _ Người đán bà nhìn chồng mình trông cảnh thảm thương , không hiểu nguyên nhân cũng rung ngưởi vì sợ chuyện không lành đang đến gần _ Mình àh ! anh àh ! , bọn họ là ai , mau đứng dậy đi , tại sao phải quỳ .




_ Ông chủ ! là do bọn tôi làm hãy buôn tha cho hai người họ _ Ông kia cũng van xin theo.



_ Cha …cậu …, tại sao phải quỳ trước mặt người nhỏ hơn mình ? đứng dậy , CÁC NGƯỜI LÀ AI , THẢ CHÚNG TÔI RA _ Cậu bé vang lên thảm thiết đòi hỏi sự tự do .



_ Lôi bọn nó ra ! _ Hắn ra lệnh co bọn thuộc hạ lôi hai người kia ra khỏi chân hắn .




Hai kẻ quỳ và ngồi dưới chân hắn được lôi đi một cách thô bạo , hai kẻ hẻn yếu dùng hết sức mình để vùng vẩy , nhưng vô ích , cỉ có thể van xin bằng những lời nói bằng những lời khóc thảm thương _ Xin ông ….xin ông hãy tah cho họ , hãy tha cho nó …




_ SiWon …giết bọn nó , tao không rãnh lo những chuyện sướt mướt ướt át này đâu !_Hắn lạnh lung nói không một chút do dự .





Hai kẻ quỳ dưới đất nghe hắn nói , tự nguyện nhắm mắt lại chờ chết .




_ CHA ! CẬU ! CÁC NGƯÒI LÀ QUÂN TÀ ÁC , THẢ RA , CÁC NGƯỜI LÀ ĐỒ SÚC SINH _ Cậu bé gào lên trong tiếng khóa thảm thương theo những gỉ mìng đang thấy .



_ MÌNH ! _ Bà la lên kêu chồng , vẻ mặt hoang mang lo sợ , bà như muốn chết đi trong cái điều mà mình đang chứng kiến .



SiWon nghe lời hắn , tay cầm khẩu sung , giơ lên nhẹ nhàng ngay đầu ông kia , hắn nhìn đâm đâm , trong long không chút sót thương , dối với hắn những chuyện này là quá bình thường .




ĐOÀNG ! ……tiếng súng rung rợn vang lên trong căn nhà , màu máu đỏ tươi dăng lên sàn nhà , lên khuông mặt củ ngươi kế bên .




_ CẬU !!!!!!!!!!! _ Tiếng nói thảm thiết cùa cậu bé vang lên gọi cậu khi cậu củ mình ngã quỵ trên sàn nhà , chứng kiến cái cảnh sót dạ đó như muốn chết đi . Người đàn bà vì không chịu đựng cơn shock nên đã ngất đi trong khung cảnh máu me kia .

_ MẸ !!!!!!!! _ Cậu lại la lên khi thấy mẹ mình ngất đi .






Ông khẽ quay đầu lại nhìn đứa con của mình _ Sunming ! con hãy cố gắng sống nha ! đừng đi theo con đường của cha , hãy làm người tốt đi _ Rồi ông tự quay lại nói với bản thân !_ Haaa…aaa…đi theo con đường của dân xã hôi đen thì không bao giờ có kết quả tốt ….ha….rồi cậu cũng vậy thôi …Jung YunHo àh ! _ Cái câu nói đó cũng là câu nói cuối cùng khi viên đạn bay nhanh tốc độ , bay thẳng xuyên qua đầu ông không thương tiếc , dòng máu đỏ tươi lại một lần nửa chày ra trên sàn , hắn nhìn những con người đang nằm liệt địa không còn một hơi thở kia , cái nhìn vô tận , cái nhìn khi giết người không bao giờ hối hận .



_ CHA!!!!!!!!_ Cậ bé lại la lên như đứt cả tiếng nói khi người cha than yêu của mình ra đi …



Bọn chúng buôn cậu ra , cậu chạy đến bên cha mình , ôm lấy những thi thể đang lạnh dần kia , mà rơi nhuững dòng nước mắt chảy không ngừng kia .



Hắn đứng dậy , cười nửa miệng , chỉnh sửa lại cái áo của hắn _ Đây là những cái giá phải trả cho những gì đạ phản bôi Jung YunHo này _ Hắn nói những lới nói chất chứa cái đắng cay .




_ TỤI BÂY LÀ ĐỒ CẦM THÚ , TỤI BÂY SẼ KHÔNG BAO GIỜ SỐNG YÊN ỔN , TAO SẼ TRẢ THÙ TỤI BÂY ……huhhuu….cha…cậu….huhu…._ Cậu bé nói trong cái hận phút choc đã thấm vào trong xương tuỷ , khi gia đình mình trong phút choc bị tan nát đi , cái hận thù không bao giờ quên được .


_ Jung YunHo… tao sẽ chờ tên mày suốt đời _ Cậu cắn răng nói với hắn .




Hắn trừng mắt nhìn cậu , biểu hiện của kẻ xem thường người khàc _ Cứ tự nhiên …hãy nhớ kĩ tên tao …khi xuống dưới đó …._ Hắn nói giọng xem thường rồi bước ra khỏi cái nơi hỗn độn mà hắn đã tàn nhẫn gay ra .




Bước ra khỏi chung cư , khòi căn hộ đó , hắn bước lên chiếc xe cùa hắn , cánh cửa xe đóng lại trong khoảnh khắc , chiếc xe bắt đầu lao đi , ở trên , ở dưới đầu xe của hắn là cả chục chiếc xe khác hộ tống và bảo vệ hắn .



BÙM !.........ĐÙNG..........BÙM......




Đóan xe của hắn vừa lao khỏi chung cư đó , thì cái nơi mà vừa xảy ra chuyệ giết người đẫm máu đó cũng vừa xảy ra một tiếng nổ vang trời , đúng ngay cái căn hộ trên lầu kia hắn vừa đi ra , lửa vàng lẫn khói đen cùng nhau bùng ra bao quanh cái nơi đó , nơi đó bây giờ chỉ có những mà mù mịt của trận chiến bom đạn , căn nhà cũng từ từ nức ra , và không biết trên kia là bao nhiêu con người ra đi một cách vô tôi .




Hắn khẽ mỉn cưới nửa miệng , khi đang ngồi êm trên chiếc xe của hắn , tay không ngừng xoay xoay chiếc nhẫn ngọc ngà của hắn . Người có thế lực đúng là giết người hiên ngang không sợ bất cứ thứ gì .




END CHAP 9
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:36 pm

Thủy triều ….đang lên …gió hắt hiêu thay phiên thổi vào người cậu , thổi vào mái tóc bù xù nay còn bù xù hơn của cậu , thồi vào làng da rám nằng giả dối của cậu , đứng trên mái hiên của căn phòng nhỏ hướng thẳng ra biển , cậu suy ngẩm nhìn nó , cậu đến TL này cùng hắn cũng đã cả tuần , trong cái khu du lịch nổi tiếng này , rất tiếc nó lại là một bộ phận làm ăn bí mật bất hợp pháp của hắn .Dù đi đến đâu , cậu cũng chỉ có thể ở đó , trong căn phòng bị ràng buộc bởi sự ma lực của hắn , kể từ khi đến đây . khi bước xuống khỏi chiếc trực thăng thì …chưa một lần cậu được gặp hắn , nhưng điều đó giúp cậu cảm thấy thoải mái hơn nhiều .




_ JAE JOONG…….



Tiếng vang bên tai cậu kéo câu ra khỏi dòng suy tư đang bị nhấm chim kia , cậu khẽ giật mình quay người lại nhìn chủ nhân của tiếng gọi đó , là giọng nói thánh thót của cặp đôi song sinh lúc trên trực thăng mà cậu đã gặp .




_ JunSu ! JunHo !..



_ Yah !!!! JaeJoong ….anh thì rảnh thật đấy , thoải mái vô tư ghê , còn bọn này thì làm lu xa bu xà bù luôn nàh ! _ Giọng JunSu tinh nghịch phản bác bên tai cậu .




Từ lúc đến đây cặp song sinh này đã lãnh trách nhiệm theo dõi cậu nhất cử nhất động của cậu .Nhờ vậy mà họ đã có thể thân thiết hơn với cậu với vai trò cấp trên , nhìn bề ngoài như hai đứa bé gái , dễ thương tinh nghịch hết sức và thế ....thân đến nổi tắm chung với nhau mới biết hai tên là con trai .



_ Oh ! chuyện gì vậy ? _ Cậu hỏi ngạc nhiên .




_ Nghe cái gì chưa ? ông chủ vừa mới về áh ! ông chù đang trên phòng ra lệnh cho huyng đến phòng ông ấy , không ngờ ông chủ nhớ huyng thật , huyng được ân sủng ghê _ JunSu trêu đùa cậu .


_ Oh ! _ Cậu trả lời ngắn gọn .




_ Oh ! _ Hai anh em hùa theo đồng thanh trả lời theo _ Oh ! vậy xong rồi đi nha !




Nói xong hai anh em họ ra đi một nước để đi chơi sau khi xong nhiệm vụ , không trách được bởi vì tính tình anh em họ là vậy mà .





Ngoài hiên …vẫn cũng chỉ còn một mình cậu , cậu gồng tay siết mạnh gào lên trông không gian điềm tỉnh trước mặt .



_ JUNG YUNHO !!!!!!!!.......TẠI SAO HẮN KHÔNG CHẾT Ở NƠI NÀO ĐÓ ĐI CHỨ ……ÂN SỦNG ….XÌ….nược cười….QUÁI VẬT! …cái đồ keo kiệt , nguyên cái khu reshort to lớn như thế này mà lại cho mình ở cái kho tàn lụi như vầy …còn nói ân sủng…nhục !




Cậu đùng đùng đá ghế , lê bước chân gặp gì đá đó không thương tiếc , giận cá chém thớt , theo lệnh hắn đến phòng hắn , trong lòng không cam tâm .




Đằng kia…có hai con người gian tà , đang giễu cợt người khác .




_ JaeJoong xấu vậy mà ông củ cũng thích …herherher….






_ Hôhôhô…ông chủ thích của lạ mà , JaeJoong cũng đâu có xấu , chỉ tại da hơi đen và không biết cách sửa soạn thôi , nhưng JaeJoong tốt đấy chứ .




_ Thôi ! miễng là ông chủ thích thì ai cũng chẳng sao .





===============0o0================







_ Có chuyện gì ?



Cậu nó chuyện cọc lóc khi đối diên trước mặt hắn không một chút sợ hãi , cả quanh người hắn là hàng tá người hầu và mấy tên thuôc hạ chăm sóc hắn , hắn ngồi sang trọng trên chiếc ghế , trừng mắt ngó cậu .



_ Hình như tao đã dậy mày cách ăn nói với tao như thế nào rồi mà _ Hắn nói giọng điệu như muốn giết cậu .



_ Thưa ông chủ !.... có chuyện gì ạh …_ Cậu bắt đầu đổi thái độ nhưng ánh mắt cậu nhìn hắn vẫn không hề thay đổi .


Hắn nghênh mặt nhìn cậu ,nhìn bằng ánh mắt khó chịu .



_ Tao mỏi chân !




_ Thì sao ? ở đây có hàng tá người phục vụ mà .


Hắn lườm một ánh mắt sắt bém vào cậu _ Rửa chân cho tao ! _ Hắn ra lệnh cho cậu .




“ cái gì ???? rửa chân cho hắn àh ? tên này ….sau lưng hắn thiếu gì người phục vụ chứ ?....” .




Cậu bướng bỉnh nghĩ trong đầu, nhưng không thể nào cải lệnh hắn được , nếu bây giờ mà cải lệnh hắn thì có mức mà chết tươi ._( t/g : háháháháhá…..) .




Vài phút sau ….hai cánh tay của cậu đã và đang hoạt động xoa bóp hai bàn chân của hắn , cậu thì cực lực cuối người còng lưng ra sức , còn hắn thì dựa người vào thàng ghế , đê mê hưởng thụ cảm giác vô tận kia , đầu óc hắn loạng choạng trong cơn mê mang , nghĩ lại câu nói của người mà hắn đã tàn nhẫn ra tay giết chết , “đi theo con đường của xã hôi đen sẽ không bao giờ có kết quả tốt …haa….rồi cậu cũng sẽ như thế thôi …Jung YunHo àh !” .




Đầu hắn ngửa ra thành ghế êm kia , cánh tay hắn nhẹ nhàng đặt lên che đi cặp mắt lại trong dòng suy tư , miệng thì cười đễu giả “ Những câu nói đó tôi đã nghe rất nhiều lần , nhưng những câu nói đó chỉ dành cho những kẻ yếu đuối chỉ biết bám theo kẻ mạnh , còn Jung YunHo này thì sẽ không bao giờ như thế đâu.... “ .



“ Hừ …hừ…hừ….Jung YunHo ..chờ đó …nếu có dao ở đây thì tôi sẽ chém hai bàn chân anh ra cho tàn phế luôn “ .



Trong cơn tức giận , cậu nhìn xuống hai bàn chân đang ngâm trong chậu nước của hắn mà suy nghĩ bậy bạ , lỡ tay…cậu đã không ý thức mà bấu vào chân hắn , hắn không rên la ….nhưng nhìn cậu chăm chăm , vì dám cả gan làm hắn bị thương và dám xen ngang cơn mê của hắn . Bọn người hầu và thuộc hạ sửng sốt sợ rằng ông chủ của mình sẽ lên cơn điên , nhưng thật may khi điều đó đã không xảy ra .





_ Kim JaeJoong ! mày đang trả thù àh ! mày chán sống rồi hả ? _ Hắn gằng từng giọng thốt ra lửa hỏi cậu .





Cậu biết lỗi lẩm mình đã gây ra , vội vàng xoa dịu chỗ đã làm đau hắn .






_ AH ! xin lỗi …xin lỗi….xin lỗi …tôi…tôi…sẽ nhẹ nhàng …xin lỗi…_” Tên đáng ghét …tôi có biết gì đế ba chuyện này đâu mà bắt tôi làm chứ …đáng đời .”.




Hắn nhìn cậu mặt nổi đóa , không cần biết cậu cố ý hay không , tức tối dùng tay lần lượt bức lấy từng cộng tóc trên đầu cậu . Bọn tuộc hạ cũng bất ngờ với những hành động này của hắn , thông thường là người khác thì đã chết tươi tại chỗ .



Cậu lập tức ngã người ra sau , nhanh chóng dùng hai bàn tay ra đỡ đầu , che lại _ Yah ! đau …anh làm gì vậy , ỷ ông chủ mốn làm gì thì làm àh , biết đau không hả , tóc người ta chứ có phải là lông đâu mả bức vậy hả ? _ Không ngờ từ lúc nào mà miệng mồm và gan cậu lại phát triển đến một nức độ cháng đời , bọn thuộc hạ xong đến bắt lấy cậu .





_ Mày muốn chết thật àh ! dám nói với ông chủ như thế hả ?




_ Buông nó ra ! về chỗ cũ đi _ Hắn ra lệnh cho bọn thuộc hạ , bọn chúng lập tức liền thả cậu ra mà vâng theo lệnh chủ , khuôn mặt lộ rõ nét bất ngờ khi có người nói với hắn những lời đó mà hắn lại bỏ qua như vậy. Hắn lườm cậu bằng bằng một ánh mắt sắc bén mà nói .





_ Vì chính vì tóc mày rất giống lông nên tao mới ngứa tay mà bứt dùm đó _ Không phải giọng nói đùa , vì tức lên nên hắn bảo như thế . ( t/g : ui ui không phải tớ cố ý nói vậy đâu , mà vì tóc oppa Jae cải trang bù xù lên cho Ho không nhận nha , bởi thế làm sao thành ổ quạ , nên Ho mới nói như vậy ) .





Hắn tiếp tục lườm cậu bằng một ánh mắt đáng sợ khác mà ra lệnh _ Rửa chân cho tao mau lên .





“ Tên khốn khiếp …dám xem tóc mình là long mà bức “ . Cậu gượng người ngồi dậy tiếp tục xoa chân cho hắn , mặt hiện ra rỏ hai chữ bực tức .





Lần này hắn lại đâm chiêu nhìn cậu , mon men dùng hai ngón tay kế giữa , cong lại , mạnh bạo kéo cái mũi của cậu bất ngờ .





_ YAH !!! ĐAU ! _ Cậu la lên vì cái tấn công bất ngờ của hắn , hắn mặc kệ phản ứng của cậu , nhìn hai ngón tay vừa tiếp xúc vào mũi cậu , khó hiểu khi trên ngón tay đó có dính cái chất gì đó nhờn nhờn _ JaeJoong ! mày là một thằng ở dơ àh ?





Cậu bất giác , giật người ra “ Chết ! chất kem da màu “.




Hắn nhìn lên mũi cậu , chỗ hắn nhéo giờ lại hiện lên lúc đen lúc nâu , lúc trắng trắng , hai mắt hắn mở to khi nhìn cậu , còn cậu lập tức che lại .




_ Ừ …_ Cậu rung người giọng nói lắp bắp _ Tôi …tôi…ở dơ 5 ngày rồi chưa tắm ..tôi…_ chưa hết câu , cậu không cần đợi lệnh của hắn mà một nước liều mình chạy ra khỏi phòng của hắn , chạy như ma rượt về phía nhà kho mà mình đang sử dụng . Hắn ngồi đấy khuôn mặt bắt đầu nhăn nhó đến phát sợ , tức rung người vì có người xem thường mình quá mức .




_ Ông chủ ! có cần xử nó không ? _ Tên thuộc hạ đằng sau hắn lên ý kiến khi thấy ông chủ mình không vui .




_ Không ! để tao trị nó _ Giọng điệu đáng sợ cùa hắn lại một lần nửa nói lên những lời đe dọa đến muốn giết người .





Lúc này thì cơ thể cậu rung lẩy bẩy ở trong cái căn phòng nhỏ kia , tay không ngừng bôi chất kem da màu đó lên da , chỗ bị tróc .Từ khi những chuyện xảy ra bên cuộc sống của cậu , thì cậu đã không còn sợ chết , trời cũng không , đất cũng không , và hắn cũng không , chỉ là không ưa hắn thôi , mà điều cậu sợ là bị hắn phát hiện ra bộ mặt thật của mình , sợ rằng vẻ bể ngoài xấu xí này hiện nguyên hình , mà cậu cũng không hiểu vì sao mình lại sợ cái điều đó .




Cậu áp bàn tay lên ngực của mình .





_ Không biết hắn có nhận ra không ? hixx…..cầu mong là chưa , ghét thậ ! cái chất này nó dễ ra quá , đúng là hàng dzỏm , mém chút là bị phát hiện , hừ…hừ… nếu cứ ở bên hắn hầu hạ mãi thư thế …mình nghi sớm muộn gì cũng bị phát hiện .






END CHAP10
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:37 pm

CHAP 11

Tiếp theo sau đó là một cuộc du ngoạn bỏ trốn , khỏi cái khu nhà nghỉ mà voòng voòng ra ngoài rong chơi , vì không chịu nổi cảnh bị ép buộc , với lại cậu đã phải chiu đựng đủ rồi , ít nhất cũng phải cho cậu đi dạo môt chút chứ , như vầy thì cũng có sao đâu , đâu có trốn luôn đâu , chỉ là tìm hiểu phong cảnh ở TL ra sao thôi mà .





Cậu vừa đi vừa ngó lại , dùng ánh mắt nhạy bén của mình tinh khôn quan sát phía sau , cậu chui vào một ngỏ ngách nhỏ khi nhìn thấy người của hắn đi vòng vòng ngang qua phía cậu , may thay cậu không bị phát hiện .






Xua tan cái lo lắng trên người , cái chân cậu lại lê bước đi trên bờ biển cát trắng , mắt đâm chiêu nhìn váo chỗ bờ biển đang vỗ vào từng đợt , mặt kê những cơn gió thay phiên thổi vào người cậu , cậu lặng lẽ ngắm nó , cặp mắt tinh khôn lại nbhìn thấy vật gì đó đang cô đơn gần khe đá xa tít đằng kia , tự hỏi , vật mình nhìn thấy là vật gì ? , không thoát khỏi sự tò mò trước mắt , cậu cố gắng xoăn ống quần jean lên , đi ra theo hướng vật lạ lùng đó , bàn tay mon men thò xuống làng nước mát cầm vật lạ lùng đó lên , bất ngờ !







_ Giống con sò ấy nhỉ ? _ Cậu gãi đầu khi thấy làm lạ , đưa nó lên trước mặt nhăng nhúa khó hiểu _ Ăn được không ta ? _ Nói xong …cậu đưa cái vật sống gì đó đang khép chặt lại với nhau vào túi áo ( Ngây thơ hết sức ) .





Trời gần tà , cậu phải về .





_ Mới đây trời đã gần tối rồi …phải về nhanh thôi , nếu hắn ta tìm mà không thấy thì có mức mà nướng lu mình cho mà xem .






Cậu vội vã đi về trước khi trễ giờ , mãi lo chơi ở ven biển mà cậu quên cả đường về , cậu chạy hối hả vào khu nhà nghỉ , một mắt nhìn đồng hồ , một mắt nhìn trước , một mắt ngó sau .






BỘP…..






Cậu va vào một gã thanh niên , mén ngửa ra sau ,hấp tấp cúi người xin lỗi gã .





_ Xin lỗi…xin lỗi….tôi xin lỗi….tôi sơ ý…xin lỗi….






Vài tên khác từ đâu ra , liền kéo cậu ra khỏi ngưởi gã .






_ Mắt mày đuôi àh ! con mắt để đâu hả …có biế ông chủ đây là ai không hả ? _ Bọn thuộc hạ đi theo gã liền lôi cậu ra , mắng cậu xối xả , hỏi đúng rồi ….cậu thật sự chẳng biết gã là ai cả , hỏi cũng bằng thưà , ngoài hắn ra thì cậu còn biết ai đâu chứ .





_ Tôi…tôi…không biết ….




Cậu nói dứt khoát …tuy có chút ngập ngừng , bọn chúng nghe cậu nói định giơ nấm đấm vào mặt cậu .








_THÔI ! _ Tiếng gã thốt ra khi cụm tay thô lỗ kia của họ chuẩn bị vào mặt cậu , những chuyện này chẳng có gì ngạc nhiên , những chuyện này cậu đã gặp nhiều lần khi ở bên hắn , cậu ngước mặt lên nhỉn kĩ con người gã . Mái tóc loà xoà trên khuôn mặt , gặp mằt kính mát màu đen làm rõ nét thanh tao của một quý ông , cái môi ửng hồng đầy bản tính , chiếc mũi cao quý đầy vẻ cao sang , chiếc vest trắng xoá tuy màu mè nhưng quý phái .






“ Chói mắt quá , boy handsome 100% “. Cậu thầm nghĩ khi tận hưởng nhung nhang của gã .






“ nhưng sao mình vẫn thấy ….có điểm gì đó thua hắn nhỉ ? ….waaaaaaaaaaa……JaeJoong mày hết chuyện rồi àh ? ….lại nghĩ về hắn …yah!!!!!!!....còn khen hắn nửa …….”






_ Ah ! cảm ơn ! thanks _ Cậu cảm ơn gã .






Nhưng đổi lại gã chỉ nhìn cậu một cái rồi cười _ Sau này phải cận thận nha ! …người Hàn àh ? _ Gã hỏi cậu .






Cậu ngu ngơ trả lời “àh ! thì ra cùng chủng tộc châu áh , nhưng cứ như châu âu ấy ? “ _ Vâng ! tôi là người Hàn “Ông này lịch sự quá ta “.







Cậu giơ một tay lên tỏ vẻ thân thiện muốn làm quen mà bắt tay _ Tôi là Kim JaeJoong hân hạnh quen ông .






_ Haa….aa…Kim JaeJoong _ Gã nhìn tay cậu _ Haaa….aaa…dẹp tay vào đi ….tôi không động vào những thứ không sạch sẽ ….lần sau thấy tôi nhớ tránh sang một bên , bằng không thì chết mà đừng có than _ Thái độ gã bỗng thay đổi , gã bước đi khi cho cậu một vố quê độ .







_ YooChun àh ! có cần quá đáng với người ta vậy không ? người ta đứng cứng đơ rồi kià _ giọng ả đàn bà đứng bên gã nãy giờ lên tiếng ẻo lã , tuy ngoài nói những lời thương hại nhưng bên trong tấm lòng không khác gì gã .





Gã quay sang ả , vuốt mái tóc của ả _ Kệ đi 1 chỉ là dân đen thôi mà ! cưng .




_ Anh này ! _ Ả ngượng ngùng nói với gã . ( t/g : không mún ghi khúc này chút nào ….oppa Chun cùng kon khác ) .





Đoàn người của gã đi khỏi tầm mắt của cậu , cậu đứng đo người …tức sùi bọt mép .






_ Cái cách nói chuyện ….grừ….hình như mình đã gặp ở đâu ….YAHHHHHHHHH!!!!!!!!!............. đúng rồi ….giống tên quái vật đó _ Cậu bỗng cười gian _ YooChun….? YooChun…? Quen quen ….nghe ở đâu rồi áh ? _ Cậu đứng đó cố nhớ về cái tên đó là mình đã nge ở đâu , lo nghĩ mãi nên cậu quên mất cái vai trò quan trọng của mình .








_ MÓA ƠI !!!!!!! TỐI RỒI……CHẾT CHẮT !!!!!!!!!!!!!


END CHAP 11
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:37 pm

CHAP 12





_ Tên khốn khiếp …dám cho mình một lố , ỷ giàu chảnh chẹ , hừ….làm tốn thời gian của mình _ Cậu vừa chạy vừa lảm nhảm . Cậu lỏn lẻn sau cửa sổ ,ngó đông ngó tây vì không hiểu sao trước phòng mình lại có nhiều tên thuộc hạ của hắn đứng đông đúc ở ngoài , cậu chui vào trong , đóng cửa lại , trong phòng tối thui , cậu chui lên giường , lột bỏ đôi giầy , cởi bớt chiếc quần jean bị dính nước biển , cậu trèo lên giường , đắp chăng lại giả bộ ngủ trước khi quá trễ .



Cậu mơ màng nghĩ lại chuyện của cậu .




==========FLASTBACK===========





_ JunSu này ! JunSu nghĩ sao về ông chủ ? có phải là rất ngang ngược phải không ? _ Cậu hỏi JunSu khi đang làm việc cùng JunSu , nét mặt ủ rủ .



_ Ý huyng muốn hỏi chuyện gì ? , hay ý huyng muốn bảo …huyng yên ông chủ….?_ JunSu trả lời lại bằng những câu nói đuà ngờ nghệch của mình .




Mặt cậu xụ xuống hơn lúc nãy _ Huyng hỏi nghiêm túc đấy ….Thì ví dụ như ông chủ đang say mà lại có một người xinh đẹp vào ngủ chung …làm…tình…với ông ta thì…sẽ ra sao ? _ Cậu nói mà trên mặt đỏ chét .




JunSu nhìn cậu _ Không có vụ đó đâu , ông chủ rất nhạy bén , ai vào trong phòng ông chủ là ông chủ biết ngay , dù say nhưng ông ta vẫn giết cái người gan to đó chết tươi tại chỗ , vụ này thì bình thường xảy ra .



Nhưng mà huyng vd , nếu có người ngủ với ông ta rồi thì sao .


_ Chết non tại chỗ sau khi ông chủ tỉnh dậy hahahaha…..100% _ JunSu nói mà hai mắt sang rực , thay vào đó là cái nổi da gà của cậu , phát lạnh cả người .




_ Nhưng mà tại sao vậy …chẳng phải những ông chủ khác rất thìch chuyện đó sao ? _ Cậu cố hỏi .



_ Nhưng ông chủ thì khác với những người đó …_ JunSu liền quay mặt lại ghé vào tai cậu , nói nhỏ _ Em nói huyng nghe một bí mật nha …._ Cậu cố nghe JunSun nói _ Ông chủ …ghét nhất những người nào xinh đẹp…bởi thế những người bị ông chủ giết toàn là những người ….đẹp không hà ….



Nghe đến đó cậu như chết điếng tại chỗ , không một cử đông….” Hèn gì mà hắn quyết tâm đòi tìm bằng được cho gặp mình …ý là muốn giết mình …cũng may mình hoá trang giỏi….nhưng nghĩ đến cái cảnh …mình chung số phận với những người hắn từng giết thì …mẹ ơi …chờ con…..”



_ Chắt vì điểm đó mà ông chủ mới kết một người xấu xí như huyng đó …hahahaha_ Lời nói JunSu như châm chích cậu , đúng là…nói một câu không ngó trước ngó sau .




“ Kết mình áh ? oẹ ….không cần ….hắn kết mình mới chuyện lạ , thôi kệ trẻ con không biết không có tội “ .




=========END FLASTBACK==============





Cậu nằm trên giường nghĩ lại những việc đó mà vẫn còn rung cả người .



_ Thằng điên …người đẹp mà đi ghét ….vô duyên chưa từng thấy _ Cậu vừa nhắm mắt
vừa hiu hiu lại .



_ Đi chơi vui quá ha ….?



_ Ưhm…! _ Cái tiếng nói lạ lùng vang lên trong phòng cậu , làm người cậu không thoát khỏi giật mình mà ngồi dậy , bật cái đèn ngủ lên , tim đập liên hồi .




_ YAH ….!!!!!!!!!! QUÁI VẬT… !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!.





Nhất thời không kìm chế được cái miệng , mà kêu cái tên mình hay gọi hắn ở trong long thốt ra ngoài ….Hốt hoảng , cậu bịt miệng mình lại , mắt nổi đom đóm nhìn hắn , tay kia chỉ chỏ vào hắn , hắn đã trên giường cậu từ bao giờ mà cậu không hề hay biết .



_ Quái vật ? chỉ tao àh ? _ Hắn nói hai mắt trừng lấy cậu chăm chăm .


_ Sao lại vào phòng tôi hả ? bộ anh tè dầm trên nệm của mình nên rồi qua chỗ tôi ngủ hay sao vậy ? anh làm tôi giật mình đó _ Cậu la toáng lên khi thấy hắn , hắn liền quật ngã cậ xuống , bóp lấy phần cổ của cậu khi cậu vừa nói hết câu .



_ Tao có bảo mày ăn nói cho đàng hoàng cẩn thận không hả ? _ Mặt hắn đáng sợ hơn bao
giờ hết _ Mày không tin tao có thể giết mày à ?
Cậu cảm thấy bao quanh cơ thể hắn toàn là rượu ,hắn đã say , cảm thấy sợ , nhưng không thuần phục hắn _ giế..tôi.. đi….



Hắn nhìn cậu bằng cặp mắt ghê rợn , nện cho cậu một nắm đấm vào mặt rồi thả lỏng cậu ra . Vì say + đèn mờ nên hắn không nhìn thấy trên bàn tay in rõ những dấu kem , của chất da màu kia . Cậu che cái chỗ lõm kia lại , hắn cũng không để ý , bởi vì hắn say .


“ Hắn say rồi ….tên này….”._ Ai cho phép mày đi ? _ Hắn hỏi cậu khi ngậm điếu xì gà đang mồi bằng quẹt lửa .
Cậu ngồi dậy , mặt khó chịu _ Chỉ đi dạo .


_ Tai hỏi ai cho mày đi ? _ Tiếng hắn đột nhiên gắt lên to tếng với cậu .



_ Tôi….tôi…tự đi…_ Cậu trả lời thật lòng với hắn .



_ Hắn trừng mắt nhìn cậu _ Đi đâu ? đã đi đâu ? NÓI !_ Hắn đang ép cậu nói , cậu chỉ là một tên vô dụng hầu hạ đi theo hắn , tại sao hắn phải tra hỏi cậu chỉ vì cậu đã trốn ra ngoài chỉ là một thời gian ngắn .



_ Chỉ đi vòng vòng _ Cậu lại sợ hắn chỉ vài lần hắn làm dữ với cậu , vì cậu biết hắn không
hề đùa .



_ Thật àh ?


_ Anh đang lo lắng cho tôi àh ?_ Cậu hỏi giọng tra lại .
Hắn chòm tới người cậu _ Mày tưởng mày là ai , đã đi đâu ?


_ Đã nói đi chơi gần đây rồi mà _ Cậu cương quyết với hắn.


_ Đừng có láo _ Hắn quát lên khi chòm sát đến bên cậu , cậu sợ đến nổi không dám ngước mặt lên nhìn hắn , hắn bỗng nhiên cứng người lại , ngồi dậy rời khỏi người cậu , nhìn xuống nệm mặt nhăng lại , cầm cái con sò lúc nãy cậu bắt lên , đưa lên trước mặt .



_ ??????? ?_ Hắn nhìn con sò ngâm lâu _ Ở đâu đây ?



_ Là tôi bắt lúc đi dạo _ Cậu lúng túng trả lời hắn .


Hắn nhìn con sò kỉ càng rồi nói _ Mấy giờ rồi ?



Cậu khó hiểu trả lời _ Hả ?



_ Bắt lên bờ được mấy giời rồi ?



Cậu trả lời tuy hơi tò mò không hiểu sao hắn lại có hứng thú với con sò này _ Ờh ! khoảng một giờ .



Cậu vừa nói xong , hắn lập tức trèo xuống giường , một mạch băng đèo vượt suối đến phòng của hắn , cậu ngu người chả hiểu gì một lúc rồi cũng chạy theo hắn đến phòng của hắn , hắn bang bang đến bên cái hồ cá ưa thích của hắn . Trong hồ toàn là cá quý hiếm , có những con cua , con sò đủ loại , nhìn không cháng một chút nào .Hắn nhẹ nhàng thả con sò của cậu bắt xuồng hồ nhẹ nhàng rồi ngắm ,cậu chạy đến đứng gần hắn rồi ngắm theo .



_ WAAAA….!!!!....Đẹp wá hà , anh có sở thích ngộ thật , ai đời lại nuôi sò với cua chứ …, anh ngộ thật ..hahaha….

Hắn quay sang nhìn cậu _ Ai cho cậu vào ?


Cậu cũng wên mất chuyện này , ai cho cậu vào ? _ Ah ! con sò của tôi mà .


Hắn nhìn cậu một lúc _ BIẾN !

Một tiếng kêu vang trời thổi cậu bay từ phòng hắn trở về phòng mình một cách động trời không kém .



_Yah !!!.... đồ ích kỉ _ Đến chết cậu vẫn còn lì .




=============o0o==============





Hôm nay , cậu lửng thửng sải chân không khác mọi hôm , cầm khay nước trên tay , giao đến phòng hắn .






================FLASTBACK=============



_ Hôm nay ông chủ có cuộc hợp quan trọng với một người nào đó , phiền JaeJae huyng phục vụ dùm nha _ Giọng JunSu dễ thương năn nỉ cậu không ngớt , mặt tội nghiệp hết sức .


_ Ừ ! _ chỉ vì lòng thương người nên mới gật đầu đại “ừ” .
JunSu vui vẻ tung tăng chơi vui cùng JunHo còn cậu …bơ vơ cùng khay nước …



_ Lúc ở Seoul thì là JunKi , còn ở đây thì là JunSu ….hai người….đồ làm biếng….



=============END FASTBACK=================




Cậu bước vào căn phòng ngập tràng không khí nặng nề , oi bức , hắn ngồi đằng kia , đối diện với hắn là một con người lạ lùng , hai bên con người lạ lùng kia , đâu đâu cũng có bọn thuộc hạ lót đường , hầu hạ sau lưng .



Khuôn mặt hắn như tối sầm lại như có dong tố , trừ khi đối diện với cậu , hắn mới có những biểu hiện đó , cậu tò mò nhìn sang cái con người làm cho hắn có nét mặt như thế này là ai . Cậu khẽ nhẹ nhàng đặt ly nước hai bên cho hai người , rồi lui ra , vì sự tò mò không bao giờ bỏ được , nên cậu không đi ra mà còn liều mình đứng đằng sau hắn , ngắm con người đối diện hắn .



Cậu thật bất ngờ ! , không ! với cậu thật đáng nguyền rủa .



“ Cái tên chết tiệt đó…..hắn ….hắn…..ở đây…..”

Là cái gã cho cậu một vố quê độ hôm trước , với cậu sẽ mãi mãi không bao giờ quên khuông mặt gã .


“ Thì ra tên này là đối tác quan trọng cuả hắn “ .



Và cậu cũng không quên nổi cái con mẹ gì đi theo gã , nghèo đến nổi chỉ quấn một miếng vải mỏng từ vòng một trở xuống đùi .



_ YunHo ! số hàng lần chuyển qua bên HQ không phải lượng nhỏ …nên anh hãy suy nghĩ kĩ lại.


Cậu sững người ra khi lần đầu tiên nghe được một người gọi tên hắn , mà hắn không nhìn bằng cặp mắt ghê sợ , không giết người đó , bình sinh thì hắn rấy ghét ai gọi tên hắn thẳng mặt .



_ Làm ăn sòng phẳng , số lượng không quang trọng , tôi không thiếu tiền , miễng sao số hàng lần này chuyển thẳng qua HQ êm xui là được , YooChun àh ! hay cậu xem thường tôi không có đủ tiền trả cho cậu ?



_ YunHo ! tại sao anh lại nói tôi như vậy ? ai lại không biết ông trùm Jung YunHo đây là bật tỷ phú ở châu á chứ _ Giọng nói gã như có chút xem thường hắn .


Trong đầu cậu bây giờ mới phát giác ra .


“Đúng rồi …..là cái tên đó ! YooChun ! là cái tên hắn hay mơ sản mà gọi tên gã ….là người tình của hắn ? nhưng điệu bộ này thì không giống chút nào . Oh ! chẳng lẽ hồi đó yêu nhau rồi giận nhau , chia tay đường ai nấy đi ? , chắc vậy , vậy thì gã kia ắt là biến thái giống hắn , hèn gì nhìn cách cư xử và thái độ là muốn oánh “ .





Hai bên sau khi nói xong rồi trao đổi thứ gì đó qua bốn cái két sách , mỗi bên đưa ra hai cái , mắt cậu lóe lên khi nhìn chúng . Hai cái đựng tiền USD , một cái đựng bột mì , một cái đựng thuốc sổ lãi ( t/g : vâng ! em nhầm …hàng lậu và heroin đấy ạh ! ) .



“ wa….wa….aaaa…..tiền….tiền….tiền… ..tiền kià …….YunHo…anh thật là keo kiệt , tiền nhiều vậy chớ hề cho tôi một ít , đồ bủn xỉn ki bo “ .



Trong đầu cậu liền chóe lên một ý nghĩ đen tối khi nhìn vào những đóng mê hoặc lòng người kia . “ YunHo… tên quái vật kia ! anh sẽ là mục tiên đầu tiên nếu tôi có dã tâm giống anh herherherherher…..” .


Chưa gì hai cái két sách đó đã đóng lại trở về tay hai bên , hai người đó đứng dậy bắt tay nhau .

_ YunHo ! lâu rồi không gặp …khi nào rảnh chúng ta sẽ đi uống vài ly …ok….



_ Ok …tôi cũng nhớ cậu lắm …YooChun ….
Nói xong bọn người đó bỏ đi ra khỏi phòng .



_ Đi ra ngoài hết đi ! ._ Hắn ra lệnh cho bọn thuộc hạ , bọn chúng đi ra hết .




Mình hắn đứng đây ngó theo bóng dáng của gã . Cánh cửa đóng sầm lại , hắn lặng lẽ bước đến một cái bàn , khẽ nhặt cái khung hình lên ở đó lên , ngắm nghía lấy nó , cậu đứng đấy không đi ra ngoài , mà hắn cũng không hề hay biết là cậu đang ở trong đây . Cậu cũng lặng lẽ đến gần bên hắn , hắn không hề hay biết là cậu sau lưng hắn .



“ Cái tên này mà bị ám sát cũng chắc không sống nổi “ .


Cậu nhóm hai chân lên cao hơn , ngước cái cổ lên cao hơn , ngó xuống tấm hình hắn đang xem , cậu trố mắt nhìn tấm hình đầy sống động đó .



“Đúng là có mối quan hệ không bình thường mà “.Bức hình có hình của hắn đang vui vẻ bên nhau , ôm nhau .


_ YooChun….



Tiếng hắn nhẹ nhàng gọi tên gã , làm cậu cảm thấy nổi da gà , cũng có lúc một người như hắn mà lại diu dàng như vậy sao ?



“ Thì ra….dù chia tay nhau , nhưng hắn vẫn còn yên tên kia tha thiết “ .



_ Nếu còn yêu người ta sao không đi chứng minh tình yêu đi , may sao lại có cơ hội thì sao ? _ Tiếng cậu vang lên bên tai hắn , hắn như người vừa hoàn hồn vì sự có mặt của cậu , hắn ụp tấm hình xuống bàn , quay lại nhìn cậu bằng cặp mắt đáng sợ nhất nhìn cậu .



_ Ai cho mày vào đây ? _ Hắn hỏi cậu _ Mày đã thấy những gì ? , ai cho phép mày vào đây hả ? _ Hắn la giọng to lên làm cậu cũng phãi khiếp sợ .



_ Tôi ở đây nãy giờ tai anh không để ý ….mà nè ….anh yêu người ta mất mớ gì phải chia tay thế hả , anh yêu cái tên YooChun kia lắm mà phải không ? tại sao không giữ hắn lại ? _ Một lần nửa cậu lại liều mình nói những điều mà không nên nói với hắn .


Nghe cậu nói đến đây hắn như điếng người ra .



_ Anh yêu hắn ?


_ Mày nhiều chuyện quá mức rồi đấy JaeJoong àh ! _ Hắn trợn mắt nhìn cậu .



_ Không phải àh ? thích người ta không giữ lại ….mà…..
BỐP…BỐP….._ ( t/g : nói trước nha , Jae nhà ta hôm nay sài kem xịn vì rút kinh nghiệm cho những trường hợp này , kem da màu khô thoáng ,ráo da , dính chặt không bị phát hiện .).



Hai tiếng va chạm da thịt liền nhau , khi hắn bộp tay vào mặt cậu , cậu ngã xuống sàn vì cái đánh váng trời của hắn , hắn mạnh chân đập lên người cậu nhấn mạnh xuống.



_ Có lẽ tao nên trị mày trước , trước khi mày leo lên đầu tao mà ngồi .



_ Anh là một con người kì quái _ Cậu cố gắng nói _ Tôi chỉ có ý tốt với anh mà anh lại làm
vậy .





Một phát sẵng chân , hắn đá vào người cậu một cái đau điếng .



_ Kim JaeJoong …tao phải nói cho mày biết trước , tao ghét nhất ngững ai nhiều chuyện vào đời tư của tao ,nên mày liệu hồn , lần này tao tha , biến ra ngoài trước khi tao đổi ý định .


Tiếng nói của hắn vẫn vang vang bên tai cậu .


“ Thật tức khi mình co ý tốt cho hắn , YunHo đồ quái vật…thối tha …”.



_ Nếu không muốn tao giết này ở nơi xó xỉnh này thì mau chóng ngồi dậy ra khỏi đây , ngày mai về HQ , bằng không tao sẽ đổi ý thật đấy .



Giọng nói hắn lạnh băng ra lệnh cho cậu , cái kiểu không hề đùa , bắt cậu tuân theo hắn ngoan ngoãn ra khỏi phòng .





================0o0======================




_ JunHo ….đá qua đây cho em !



_ Yah ! đỡ nha .




Hai cậu nhóc như trẻ con tinh nghịch đá bong ở sân cỏ trong khu reshost ,tuy không trẽ nhưng ngoại hình và tính tình không hề lớn chút nào .




JunSu đỡ quả bóng bằng đôi chân nhanh nhẹn của một cầu thủ suất xắc , và không quên trả lại cho anh mình một cú đá xoay thế đến nguy hiểm , cũng may JunHo đã né , nhưng xui , thay vaò đó là trái banh bay xa đến chỗ hành lang ở khu phòng nghỉ , và…..bay vào mặt một người …..




_ Ông chủ …coi chừng….!



BINH…..



Một con người có nét mặt thanh tú đẹp trai nay phải đứng đơ khi măt đỏ chét , dính đầy bụi đất , mắt kính lúc đeo nay chỉ lơ lửng một nên , điếu xì gà đang ngậm trên miệng cũng muốn chúi mỏ xuống đất , và người thì rung lên vì tức .



_ YooChun àh ! có sao không .. ôi …YooChun….bớt giận ….bớt giận …_ Cô ả lo lắng cho gã , la toán lên , dùng chiếc khăn tay lau xua đi những vết bẩn trên mặt ả .



_ Hey ! Anh ơi ! có sao không ? cho tụi em xin lỗi nha tụi em không cố ý đâu _ Hai anh em họ cuối cùng cũng đến chỗ gã , trèo qua thành lang cang để vào trong đối diện với gã , mà nài nỉ .



_ Wa…a….anh đẹp trai àh ….anh có sao không vậy ? _ Hai anh em họ đến gần gã nhưng bị bọng thuộc hạ của gã chặn lại , không đến được nửa bước .



_ Chỉ là xin lỗi thôi mà …làm gì ghê vậy ? _ Tiếng JunSu nói rồi quay sang trề môi cới anh mình _ JunHo àh ! bọn này dữ quá hà , em sợ quá …….



_ Ba mẹ tụi bây đâu ? ở đây lại chơi những trò đó _ Tiếng ả vang lên nhẩm mắng hai anh em họ.


_ Xin lỗi mà ! chị ơi ! …chị già mà chị dữ quá hà .



_ Mày….._ Ả tức lên khi nghe JunHo nói. Cô ả tiếp tục lau mặt cho gã , gã sửng người từ nãy giờ không nói tiếng nào , chỉ nhìn hai anh em họ . Rồi ả quay sang hai anh em họ tiếp tục nói .



_ Đồ con hoang ! _ Ả gắt lên _ Không có ba mẹ hay sao mà đi lung tung vậy hả , có muốn theo ba mẹ tụi bây không hả ? _ À nặng lời nói những câu đau lòng nhất của họ .
Hai anh em họ bỗng tuông ra nước mắt ôm lẫn nhau mà khóc .


_ Có cần …phải nói như vậy không chứ….huhuh…..


Gã gạt tay ả ra đi đến bên hai anh em họ .



_Ngoan nào hai đứa ở đâu , nói cho anh nghe nào , đừng khóc nửa .



Gã vỗ dành hai anh em họ, nhưng hai anh em họ vẫ còn khóc .



_ Hic….dì kia dữ…quá…ha…hic….



_ Oh ! biết rồi _ Gã quay sang ả _ Jessica ! với trẻ con đừng nặng lời như vậy chứ _ Rồi gã tiếp tục quay sang vào hai anh em họ .



Ả nghe xong , mặt nổi đoá , chạy đến keó gã ra _ YooChun ! anh làm gì vậy ? tụi nó làm đầu anh u một cục rồi mà còn bênh tụi nó nữa .



_ Thôi đi ! dù sao vẫn là còn trẻ con , em làm gì ghê vậy ? _ Gã nói nhẹ nhàng vào mặt ả , ả bực bội không nói gì chỉ đưa mắt liếc họ .


_ Sinh đôi àh ? xinh nhỉ ! hai đứa tên gì ? _ Gã hỏi hai người họ , vẻ mặt tươi cười .


_ Em tên JunHo .


_ Em tên JunSu .


Hai anh em họ lần lượt giới thiệu bản thân mình .


_ Hai đứa muốn gì nào ? anh muốn xin lỗi về chuyện chị dữ với hai đứa .


_ Em muốn đi ăn _ Cùng đồng thanh .



_ Vậy anh dắt hai đứa đi ăn hen ?


_ Anh tốt quá hà …tụi em làm anh như vậy mà anh còn dắt tụi em đi ăn nửa _ Giọng JunSu tinh nghịch nói .


_ Thương anh ghê _ JunHo nói to .


_ Hai đứa thì dễ thương quá đi , hai thiên thần nhỏ đáng yêu _ Mặc kệ gì , gã cặp kè cặp đôi kia , mặc kệ cô ả sắc mặt đen tối vì bị bỏ rởi , và bị cướp đi người yêu . Chỉ mới gặp nhau đã nảy sinh thứ tình cảm đẹp đẽ đó có thể làm cho người khác ghanh tỵ , còn hơn có những ai dù đã trao thânn cho nhau đến giờ này vẫn còn hành hạ đối phương .




END CHAP 12
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:38 pm

Chap 13

Những chiếc xe sang trọng bóng lộn của riêng tập đoàn Cassiopeia lao vút trên con đèo phía dốc núi của eo biển dẫn đến trung tâm căn cứ của hắn. Cùng đó là vài chục chiếc xe cùng loại nối dài hộ tống từ đằng sau lên đằng trước. Cậu ở chiếc xe gần cuối, còn hắn….. ông trùm xã hội của thế giới ngầm cao cả được ngồi chiếc xe chính giữa để được bọn thuộc bảo vệ.

Cậu ngó ra vùng biển xanh lấp lánh ánh mặt trời, tâm trạng vui mừng khi được trở về nhà, về quê hương tuy có những quá khứ đau buồn vẫn còn lập lại trong ký ức nhưng nó mãi là nơi mang nhiều kỉ niệm. Điều này chứng minh rằng…. Cậu là một người cứng rắn hơn bất kì một ai… Đắm chìm trong dòng suy tư, cái số phận khi bị người thân phản bội, người cha lừa gạt, vô tình trốn đi cùng người tình, bỏ lại một đống nợ, gom cả tài sản trốn sang nước ngoài bỏ cậu lại. Bạn bè khinh thường, mỉa mai, xua đuổi khi biết hoàn cảnh tồi tệ của cậu. Cuộc sống bắt đầu éo le, khốn đốn khi ngày ngày đói lên đói xuống không một miếng ăn, và khi gặp hắn…. Cuộc đời tồi tệ ấy đã trở thành tồi tàn không một lối thoát, chỉ mong sao hắn sớm buông tha cậu khỏi dây xích mà hắn đang trói buộc cậu.



RẦM ! ĐOÀNG !



BẰNG ! BẰNG !



BÙM !




Những tiếng nổ vang trời làm cậu thoát ra những dòng suy tư ấy mà giật cả người ra. Những chiếc xe trong chốc lát lại ngưng chạy, cậu không tin được trước mắt mình là một cuộc hỗn loạn chỉ trong chớp mắt. Những chiếc xe của hắn va vào nhau, lần lượt nổ từng chiếc thành những làn lửa vàng đỏ, khói đen toả khắp bầu trời. Hai bên sườn núi là những tên áo đen bịt mặt tay cầm súng bắn liên tiếp vào những tên thuộc hạ của hắn.



-ĐẠO TẶC ! WA….. Thái Lan cũng có đạo tặc, cứ tưởng chỉ có ở Trung Quốc thôi chứ. Mấy tên này có mắt thật, biết hắn giàu mà cướp – cậu nói sản khi đang trong tình thế nguy hiểm mà bọn chúng hoàn toàn không phải đạo tặc như cậu nghĩ.



Cậu mở cánh cửa, bước xuống xe như xem thường mạng sống. Lập tức có vài viên đạn bay nhanh như chóp tiến thẳng bay qua gần người cậu, cậu liều mình chạy lên chỗ chiếc xe của hắn, nhưng chỉ công không, đã có một tóp người không màng sống chết đứng vây quanh hắn mà bảo vệ. Cậu ngồi xuống núp ở cốp xe gần đó lánh nạn, miệng thì lảm nhảm:

- Điên hay sao mà lên cứu hắn, xì….. phải rồi….. bắn đi…… bắn hắn chết đi……hắn chết thì Jaejoong sẽ được tự do……. Hô hô hô – cậu cười đểu, cầu mong tàn nhẫn chỉ mong sao mình được tự do.



-Ông chủ! Chạy trước đi ! Mặc kệ chúng tôi, chạy đi !.................. Tiếng nói của tên thuộc hạ trung thành, dù đến chết vẫn lo cho hắn tới cùng.


-Ông chủ ! Chạy đi, chúng ta bị mai phục rồi, kẻ địch đã biết ta sẽ đi qua con đường này nên đã chờ chúng ta từ sớm – Giọng Junho la to lên trong những tiếng vang âm ỉ để cố báo cáo và bảo vệ hắn.



-CHẠY ĐI ! CHÚNG TÔI KHÔNG SAO ĐÂU !



Đến mức này mà hắn vẫn còn lạnh lùng chọn lựa con đường có nên bỏ mặc người của mình mà đi hay không. Cuối cùng hắn cũng cầm cây súng trong tay mà chạy đi.


-Tôi ra lệnh cho tất cả phải sống, phải giữ lấy mạng sống cho đến khi gặp lại ta.


Vẻ mặt hắn tiếc nuối bỏ đi, vẫn còn lưu trong mắt hình ảnh cuối cùng là quang cảnh hỗn độn của hai phe đang giao chiến bằng những hành động, bằng chớp tay có thể lấy đi sinh mạng của người khác bất cứ lúc nào.


Tại sao hắn lại chạy, hắn là một ông trùm mà ? Sao lại chạy ?


Những tiếng nổ lớn rùng rợn của những âm thanh phát ra từ những khẩu súng, tiếng những chiếc xe nổ banh tành trong không khí. Cậu sợ sệt ngồi im lặng ở đó, trong cái hốc giữa hai chiếc xe nối với nhau.


Hắn chạy ngang qua mặt cậu, hắn đang tìm gì trong từng chiếc xe, vẻ mặt xanh xao lo sợ. Hắn chạy khắp nơi tìm thứ gì đó rất quan trọng, cậu nhìn theo hắn, ánh mắt một lần nữa vô tình nhìn thấy một tên bịt mặt kín đáo, tay cầm súng chỉa thẳng vào hắn, mà hắn không hể để ý. Cậu chạy đến bên hắn như người mất hồn không tự chủ trước khi viên đạn đó va chạm vào cơ thể hắn, đã quá trễ ………… Viên đạn đó đã vô tình xuyên qua da thịt trên phần vai của hắn. Ngay tức khắc hắn quay lại, trong bất giác hắn bắn trả lại tên đó một viên đạn khác, tên đó ngã ra sau vì phát đạn ngay đầu trúng tâm chính xác của hắn.


Hắn liền ôm lấy chỗ bị bắn, vẻ mặt xanh xao, chao đảo đứng không vững, lại là đang đứng gần kề vực sâu. Cậu nhào đến ôm lấy hắn, trớn vượt quá khỏi đà, cậu và hắn………………đã thoát ra khỏi trận chiến thế lực đó, và cùng nhau ngã xuống bờ vực sâu thẳm kia.





Liệu có ai đoán được hai người họ có thể vẫn còn sống hay không ? Đó chỉ là có thể nhờ vào số trời ……… !



Nhưng trời thì sẽ không nỡ phải để cho họ chết một cách như vậy đâu vì trời vẫn còn lòng yêu thương họ



==================o0o====================


Và từ đó cuộc hỗn loạn của những phần tử nguy hiểm lại mở đầu. Tại cơ quan căn cứ chi nhánh của W thuộc Cassiopeia …Thái Lan…


-Tụi bây làm ăn kiểu gì vậy hả ? Chỉ có vài chi tiết nhỏ mà cũng không biết, còn để ông chủ ra nông nỗi đó, tung tích cũng không biết ở đâu nữa… - Tiếng nói của Hankyung điên tiết rủa vào bọn thuộc hạ khi nghe tin vụ đột kích đó đã sang Thái Lan ngay lập tức, không ngừng nỗ lực ngày đêm tìm kiếm.


-Bây giờ thì ông chủ mất tích, còn các người sống sót trở về, chuyện này giải thích làm sao ? Giải thích đi !


-Tại em đó, vì em mà ông chủ mất tích. Có la thì la tụi em, đứng mắng bọn họ nữa, bọn họ cũng cố gắng lắm rồi. – Junho, Junsu lần lượt nói, đè tội lên bản thân.


-IM ĐI ! Hai người tưởng hai người dám đỗ trách nhiệm hết lên mình thì cao cả lắm ah? Nếu ông chủ có mệnh hệ gì thì liệu hồn cả lũ đấy – Tên đó đe doạ những con người kia bằng những lời nói, những hành động kinh dị nhất mà không hề đùa vì nó hiện rõ lên trên mặt.



-Hankyung… Vẫn chưa có tin gì về Yunho sao? – Tiếng nói thanh thoát vang lên nhịp điệu ôn hoà từ một cô gái trẻ có mái tóc đen dài, trông xinh xắn kia.


- ? - Mặt hắn bỗng dịu lại nhưng vẫn đáng sợ như lúc nãy – Vẫn chưa ! Sao cô chưa đi nghĩ chút đi ! Cô vừa từ Romma về Seoul chưa nghĩ ngơi đã vội qua Bangkok với tôi, không mệt sao ?


-Chỉ vì nghe tin Yunho bị mất tích, vì lo nên em càng phải đợi, làm sao có thể ngủ yên được… em lo lắm ! – Cô nói mặt ủ rủ, tỏ vẻ lo lắng.


Tên đó đi về phía cô – Không sao ! Sẽ ổn thôi, Yunho không sao đâu, Yunho cậu ta là một con người khoả mạnh mà !


==============o0o================


Trong cái hang tăm tối hướng ra mặt nước biển, ở phía một vách núi có những tảng đá cội lâu năm, trong đó là hai con người đang cố cầm cự sống sót chịu đựng nỗi đau đớn dù chỉ còn một hơi thở.

Cậu co ro ngồi bên đống lửa tro tàn đang cháy, cậu sưởi cho cơ thể có thể vơi đi bớt một chút giá lạnh. Cơ thể cậu, da thịt cậu không tránh khỏi những trầy xước sâu vào tận da thịt. Cậu đến gần người hắn, con người đang nằm yên bất động trên những lá cây khô được dùng làm những tấm nệm thay cho chúng. Mặt hắn xanh xao, miệng thâm tím, lâu lâu lại rung lên vì lạnh, đã hai ngày mà hắn vẫn chưa ra khỏi cơn mê mang kia


-Đây là báo ứng cho những gì mà anh đã làm với tôi – Cậu nhìn bộ dạng của hắn mà nói – Thật hết cách với ấtm lòng của mình, sao mình lại có tấm lòng thương người vậy chứ, nếu hắn ta chết chẳng phải mình đỡ khổ hơn sao, mình thật là…….


Rồi cậu dùng áo lau đi những giọt mồ hôi đang rỉ trên người hắn, đắp những cái áo của mình lên người hắn, cho hắn bớt rung hơn.


-Chậc… Viên đạn vẫn chưa được lấy ra, mình lại chẳng biết cách nào để lấy ra hết, xui xui mà hắn bị giựt kinh phong thì tàn đời…


-Ặc… Hôi quá ! – Cậu tự ngửi cơ thể bốc mùi sắp mộc nấm của mình mà tự oẹ.


Bước ra khỏi cái hang tối tăm, bỏ lại mình hắn trong đó, cậu nhìn nước biển xanh ngắt trước mắt mình, lật đật cởi hết quần áo xuống tắm, thả mình vào trong làn nước mát kia. Chỉ tiếc một điều… chỉ trong vài phút nguồn nước đã bị ô nhiễm chỉ bởi vì cái chất kia của cậu tràng ra, nhưng đỗi lại là một Kim Jaejoong thiên thần tươi trắng. Nấu nói thật, thật sự ở đây mà có một nàng tiên cá vô tình bơi ngang qua nơi cậu đang tắm thì có mức mà chết ghen với cậu.Cậu bước lên bờ, nhìn lên tận vách núi đá múc chỉ trên cao.


-WOA !... Kiểu này thì làm sao mà thoát được chớ, có mà ở đây cả đời. Đói bụng quá, hai ngày nay chỉ ăn toàn những con cá biển không, cơ thể cũng bắt đầu mọc vẫy theo nó lun.


Cậu vừa đi vừa suy nghĩ, nhìn khắp nơi tìm lối thoát. Mặt cậu sáng rực vui mừng khi nhìn thấy lối thoát tít đằng kia. Một con đường từ góc núi dẫn lên đỉnh núi, nó nghiêng nghiêng, một con đường ngoằn ngoèo, dải thòn lòn, cao chót vót, cây um tùm. Thấy mà ghê. “Sống” rồi.

Cậu lật đật chạy vào hang.


-Yunho ah ! Yunho ! Chúng ta được sống lại rồi, được cứu rồi – Cậu mừng rỡ, giọng nói kêu hắn báo tin nối liền với nhau không ngớt, cậu nhìn hắn mà nói.


-Không có tôi ở đây chắc anh chết chắc.


Cậu đỡ người hắn dậy từ từ, ngồi trước người hắn, để hai cánh tay vô sức của hắn lên bả vai. Hai tay cậu luồng xuống nâng hai chân hắn kẹp chặt vào eo cậu, lấy hai tay kiềm lấy hai chân hắn nâng cả cơ thể hắn lên lưng cậu. Cậu cõng hắn từ cái hang đến chỗ lối thoát, cậu miệt mài leo lên nửa đoạn đường của dốc núi. Người cậu như nhừ ra, hai chân muốn ngã xuống.

Cậu ngước đầu nhìn xuống, choáng váng liền quay lên vì cậu có chứng sợ độ cao.


-Yunho ! Chắc tôi phải quẳng anh xuống dưới đó quá đi mất – Dù nói nhưng hai chân cậu vẫn cố hết sức mà gượng người cõng hắn và cứ đi mãi.


Cho đến khi…hoàng hôn bắt đầu lặn dần, sâu xuống mặt biển. Cuối cùng thì sức trâu bò của cậu cũng đã cõng hắn thoát khỏi nơi đó, sau 5 tiếng cậu đã ở trên đỉnh núi. Cậu lê lết, đuối sức nằm quỵ xuống nền đất vì cơ thể đã dở sống dở chết dần đi. Còn hắn hai mắt nhắm nghiền lại, vẻ mặt tỉnh bơ ngủ ngon lành. Vì mệt mỏi, mất cảm giác nên cậu đã ngủ đi tự bao giờ, và có lẽ… đêm nay là một đêm dài nhất trong cuộc đời của cậu…



============o0o===============

-Uhm !...phù…ha…a…phù…a… đồ đáng ghét ! Đúng là đồ quái vật ! Có biết anh nặng lắm không ? Grừ … - Cậu than thở khi vẫn miệt mài cõng hắn trong cái nắng chói chang cứ soi rọi vào mặt cậu, hai cái chân hôm qua vẫn còn tê chưa gì đã phải tiếp tục chịu đựng sự hành hạ tới độ bong gân.


-“Không biết mình đang cõng một con gấu hay đang cõng một con người nữa, nặng quá ! đói quá ! đói chết được “. Cậu suy nghĩ, mắt hoa cả lên vì cái mệt và cái đói lẫn nhau kêu lên Rột…Rột… mà không tự chủ được.


-Cố…lên…phù…………Kim… Jaejoong… mệt quá


Mắt cậu trào lệ khi nhìn thấy đoàn người của hắn đằng trước và cả Junsu, Junho đang lục tung mọi nơi tìm hắn. Bây giờ thì cậu có chết cũng can tâm.



OH MY GOD ! CON ĐƯỢC CỨU RỒI ! ! !

…..


…………….


………………………….



……………………………………

================0o0=================


Seoul đầu tháng 12, cuối đông, tuyết vẫn rơi trên con đường trắng xoá, nhạt nhoà bóng người đi.

Tại MIROTIC.

Cậu đang cắm cúi lau dọn trên hành lang ở vũ trường. “Chết tiệt ! Vẫn là cái công việc đáng ghét này, hừ ! Biết thế không cứu hắn, cho hắn chết luôn là vừa “. Cậu đang tức tối vì cái chuyện làm ân nhân của người khác mà vẫn bị đày đoạ.

-OH ! Jaejoong ? Phải Jaejoong không vậy ? – Tiếng nói quen thuộc vang lên bên tai cậu, làm cậu ngưng cái việc mình đang làm trong giây lát.


-OH ! Junsu !


Junsu nhìn bộ dạng của cậu không khỏi bất ngờ – WOA !... Jaejoong … thật là huyng ah?, em còn tưởng là nhầm người nữa chứ, huyng làm gì mà thảm dữ vậy, tại sao lại dọn vệ sinh? Không chịu đâu ……… - Junsu như muốn biểu tình cho cái bộ dạng của cậu


-Đây là công việc của huyng mà, à Junsu ! … lâu rồi không gặp … ơ … - Cậu ấp a ấp úng – Ưhm… ông chủ sao rồi ? Mấy ngày nay cậu muốn nghe tin về hắn nên hỏi Junsu.


-Nếu lo cho ông chủ thì sao không đi thăm đi ? – Junsu hỏi ngược lại, giọng thăm dò.


-Ha…a… - cậu cười – Huyng đâu phải là gì đâu mà phải đi thăm, dù sao bên ông chủ không có huyng thì cũng có đống người tự nguyện chăm sóc anh ta mà … ha … “Hắn chết đi càng đỡ cho mình…nhưng…xin lỗi không phải tôi không đi, tôi đã đi… nhưng vô ích”.

……


===============Flastback===================

Chiếc xe nơi cậu đang ngồi đang tà tà chậm rãi chạy vào nhà hắn, ngỡ ngàng trước cái sân vườn như khu rừng nhiệt đới trong cái dinh thự của hắn. Đã hơn 15’ mà chiếc xe vẫn chưa đến được bên nhà hắn, và người chở cậu đến chính là Hankyung.


5’ sau đó căn nhà đang đối diện trước mắt cậu, cậu như đuối người ra.


-Hey! Làm gì sững người ra vậy ? Lần đầu tiên thấy dinh thự ah ? – Hankyung hỏi cậu khi hai mắt cậu dán chặt vào căn nhà, người cứng đơ.


-Đây là nhà ah ? – Cậu hỏi và tay thì chỉ nó – Cho con người ở ?


-Chứ cậu nghĩ là gì ? Chuồng chó ah ?


-SAO ! Nó giống cái lâu đài hơn thì có ! “ Giống trong truyện cổ tích công chúa thiên nga ấy “ – Cậu song song cãi lại. Tên đó biết ngay thái độ của cậu khi thấy ngôi nhà to như thế này cũng không cãi nhiều “đồ nhà quê”.


Chiếc xe chở cậu vào tận ngôi nhà cao vút kia, to chàm dàm, còn to hơn trường học gấp đôi (trường HQ ấy, đừng so sánh trường VN, nhìn thôi đã chán). Nội cái cổng thôi cũng đã choáng giờ đến ngôi nhà. Cậu bước xuống xe, hai chân bủn rủn khi phải bắt nó vào những nơi sang trọng như thế này, “không hợp với mình”, đó là cậu tự nghĩ vậy.


Cánh cửa trước căn dinh thự cao chót vót khi cậu vừa lê chân bước lên từng bậc thang để lên được đấy, nó từ từ mở ra một cách nặng nề. Hankyung đi vào, lôi cậu vào theo. Rớt hai tròng mắt với cái cảnh trước mắt, nội thất sang trọng của căn nhà làm cậu thấy ngột ngạt. Những người hầu nam nữ mặc áo trắng xếp hàng đứng hai bên lối đi như chờ sẵn cậu bước vào, cậu thì ngại ngùng với những cử chỉ cung kính này, mà nó không dành cho cậu.

Hankyung chậm bước chân lại hỏi cậu khi đang từ từ bước vào.


-Jaejoong … cậu có cần đổi ý không ? … dù sao Yunho vẫn còn đang hôn mê …


Cậu nghe, mặt vẫn bình thản trả lời – Không sao ! Chỉ muốn xem anh ta như thế nào thôi, dù sao … lúc anh ta ngất tôi đã chăm sóc anh ta mà


-Chúng tôi quả thật rất cảm kích cậu về chuyện đã cứu Yunho thoát chết, và có thể nhìn cậu bằng một con mắt khác, nên việc cậu đi thăm Yunho thì không có chuyện gì, nhưng hiện giờ thì Yunho có người chăm sóc bên cạnh rồi… cậu không ngại sao ? – giọng Hankuyng như khiêu khích bên tai cậu.

“Điều đó thì khỏi nói tôi cũng biết”


-Oh ! Không sao, chỉ xem một lát thôi mà, tôi sẽ không làm ồn đâu. – Cậu tươi cười đáp trả.


- Hankyung ngó nghiêng, nhìn cậu - Jaejoong… hỏi thiệt nha … cậu … yêu … chủ tịch Jung hả ?

…..

--------end chap 13-------
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:39 pm

chap 14

Cậu như sững người ra vì câu đó, nhăn mặt đáp trả Hankyung – Làm sao anh có thể nghĩ ra chuyện hoang đường ấy được hả ?


-Nếu vậy thì tại sao một hai đòi đi gặp Yunho chứ ? Dù sao thì không đi cũng được mà ? – Hankyung nhìn cậu, ánh mắt nghi ngờ.


Cậu như đờ người ra – “ Tại sao mình lại lo lắng cho hắn chứ ? Dù sao hắn cũng đâu cần mình ?” – cậu tự suy nghĩ, cắn răng rồi tiếp tục suy nghĩ – “ Điên ! Làm sao mình yêu hắn chứ… nhảm nhí”.

-Anh dẫn tôi đến phòng anh ta đi – Không suy nghĩ nhiều cậu lập tức nhờ Hankyung dẫn đường cho mình.


Vài phút sau.

“Đi vòng vòng nãy giờ chưa đến, lạc đường rồi ah” Cậu suy nghĩ khi mà Hankyung cứ lượn vòng vòng trong căn nhà hắn mà chưa đến đâu. Cậu chau mày, chu mỏ hỏi Hankyung:


-Hankyung ah !


-Chuyện gì ? – Tên đó vừa đi vừa trả lời


-Tại sao … Yunho … ghét người đẹp vậy – Cậu ngượng ngùng.


Hankyung nhìn cậu chằm chằm – Sao cậu biết chủ tịch Jung ghét người đẹp ??? … tôi nhớ là đâu có nói cho cậu đâu ? – Vẻ mặt đáng sợ hiện rõ trên mặt.


-Ah ! Là Junsu nói ! – “Biết ngay sẽ dữ lên mà”


-Thì ra cái con nít sống lâu năm ấy nhiều chuyện, toàn gây rắc rối. Hai thằng đó – Hankyung tức lên


-Không chỉ có một thằng thôi – Cậu liền cãi bướng


-Hai thằng đó cũng như một thôi


Quay lại vấn đề chính, cậu hỏi tiếp – Nhưng thật sao ?


-Ừ ! – Hankyung thừa nhận


-Tại sao ? – Cậu hỏi tới


-Đi mà hỏi hắn – Hanyung nổi đoá lên


-Nhưng tui đâu có đẹp mắc mớ gì phải truy nã tui ghê vậy ?

-Ờ ! Điều này cũng hơi thắc mắc ! Cậu xấu như vịt ấy, mà sao … càng nghĩ càng lạ … không tin được – Và Hankyung tự nghĩ một mình


-Vậy Yunho thích người xấu hả


Hankyung liền quay sang cậu - Sao cậu hỏi vậy, đang lên kế hoạch gì ah ! Đừng nói dùng ác nhân kế dụ dỗ Yunho nhà tui nha, mơ hả ?


-Không ! Thì hắn không thích người đẹp chẳng phải là thích người xấu sao – Cậu cũng giận theo vì cách nói thẳng của Hankyung


-Ai biết, đi mà hỏi Yunho !


-Bộ chỉ ghét con trai đẹp thôi ah – Cậu lại thắc mắc mà lảm nhảm một mình


-Ai cũng ghét, miễn là đẹp


-Àh ! Chắc Yunho anh ta ghét anh lắm đấy Hankyung, ghét luôn Junsu, Junho và cả Yoochun tên gì nữa


-Sao ? Cậu khùng àh – Hankyung nổi điên


-Thì các người chẳng phải là người đẹp sao ? Yunho ghét người đẹp mà


-Cậu muốn chết không ? Kim Jaejoong


-NEVER !!!




Hiện giờ đứng trước mặt cậu là một cánh cửa cao 5m, tường nối dài không thấy bờ bến, trước cửa còn có người canh.


-Phòng anh ta ở đây sao ? – Cậu ngạc nhiên hỏi Hankyung


-Ừ ! – tên đó trả lời – Vào đi chứ, cậu muốn thăm Yunho lắm mà


Vì những lời châm chọc nghe chói tai của Hankyung nên cậu tức mình từ từ mở khẽ cánh cửa phòng to rộng đó ra. Cậu không bước vào, vì cái hình ảnh đập vào mắt cậu, chân cũng nhấc vào được nửa bước. Dù cái giường to rộng đó ở rất xa tầm mắt của cậu nhưng cậu có thể thấy những thứ trước mắt. Một người con gái xinh đẹp chăm sóc cho hắn từng li từng tí bên cạnh hắn, còn hắn vẫn đang chìm vào giấc ngủ mê man, khuôn mặt hiền dịu đến độ không ai có thể nhận ra rằng hắn là một người ngang tàn như thế nào. Người con gái đó nắm lấy tay hắn, hai mắt long lanh rơi lệ, miệng không ngừng cầu nguyện cho hắn. Không hiểu vì sao cái cảm giác gì đó khó chịu lấn chiếm cơ thể cậu. Sau một hồi, cậu khép cửa lại, quay sang thở dài, thầm nghĩ “đúng là lo công không rồi”.


-Thấy rồi àh ? Đã bảo mà không nghe – Hankyung hùa theo mà trêu cậu


-Ưhm ! Hắn vẫn khoẻ, vậy tốt rồi – Cậu nói


-Cô ấy là vị hôn thê của Yunho từ Roma về sau khi du học 2 năm về nước, vừa nghe tin Yunho mất tích cô ấy là người lo lắng hơn ai hết.


-Haa … tình cảm thật – Cậu vừa nói vừa cười

“Tên đó, hắn có phúc thật, được người tốt yêu thương”

“Ủa ! Nhưng cô ta cũng đẹp, sao Yunho yêu được,c hẳng lẽ là ngoại lệ”, cậu nghĩ thầm khó hiểu


-Cậu ghen hả ? Nên nhớ kĩ cậu chẳng là gì so với Yunho, chỉ là một món đồ chơi rẻ tiền vô tình may mắn. So với … thì sắc, danh, tài, địa vị thì chẳng có gì cậu sánh được với cô ta (t/g: tự ghi tự tức, thông cảm tại bác Hankyung không biết con người thật của Jae, thật ra so về tài, sắc, danh thì hơn xa … còn địa vị thì … làm phu nhân Ho sẽ hơn chứ gì ^^)


Những lời nói hạ thấp cậu như sét đánh ngang tai, cậu chỉ cười – Ha…tôi nói với anh rồi mà Hankyung, tôi không có tham vọng đâu, tôi chẳng có tình ý gì với Yunho cả, việc anh ta có vị hôn thê hay không thì với tôi là thừa.


-Vậy àh ! Xem như tôi quá đáng, cậu muốn ở lại đây xem tiếp hay là đi về.


-Về !


Hankyung lại bắt đầu dắt cậu về

“Hankyung đáng ghét dám nói mình như vậy, tôi có lòng tự trọng chứ bộ. Hừ … cái đồ đáng ghét, không xem mình ra gì tức chết được, Yunho anh cứ chết luôn đi…đồ chơi rẻ tiền may mắn. Hừ … cũng tại các người …”

================end flastback=============


-Sao thế Jaejoong ! – Junsu hỏi cậu, lôi cậu về hiện tại


-Àh, không sao ! không sao – miệng nói mà bàn tay nắm chặt lấy nhau vì tức


-Nhưng tại sao huyng lại nhận công việc này ? Dù gì thì cũng đã cứu ông chủ mà – Junsu buồn thay cho cậu


-Ha…a… - cậu cười – Thì sao ? huyng đâu thể tự quyết định được đâu


Junsu chu mỏ ra một khúc – Hankyung quá đáng quá hà, đúng rồi – Junsu vội nói như nhớ chuyện gì – Ông chủ áh ! Ông chủ tỉnh rồi, khoẻ rồi, cũng khoản hai ngày trước nhưng không biết tại sao sau khi tỉnh dậy thái độ ông chủ lạnh lùng hơn trước, có lẽ hôm nay sẽ đến đây đó.


-Oh ! – “Tỉnh àh ! buồn thật … đang chờ ăn đám ma của hắn mà lại tỉnh sớm quá”


Tè tè tè … là la lá la là là la


Tiếng điện thoại Junsu vang lên, Junsu móc ra nghe – Hey ! Junho hả, … _ … ưm….


Junsu quay qua cậu – Jaejoong àh ! Em đi trước nha có gì thì cứ tìm em, em có chuyện gấp lắm. Bye bye, àh mà đừng làm những chuyện ấy nữa nó không hợp với anh đâu.


Nói rồi Junsu chạy đi bỏ cậu lại một mình – Ưhm.


Cậu tiếp tục công việc lau công của mình. Những tiếng bước chân lần lượt chạm đất vang lên những tiếng động ồn ào, không thể nào không gây ra sự chú ý trong mắt cậu. Cậu ngước đầu dậy và hai mắt mở to hết cỡ, tim đập mạnh, chết sững khi thấy hắn đang đi dọc trên hành lang, nơi mà cậu đang quét dọn. Hắn cùng cả đám thuộc hạ sau lưng, kế bên là một cô gái xinh đẹp mà cậu cũng biết đó là ai, cậu không thể nào cười được khi thấy cái cảnh đó. Cô đang vòng tay mình qua tay hắn ôm chặt mà đi, cô ta có thể chạm vào hắn mà không bị gì.

“Đúng là vị hôn thê có khác”

Hắn thấy cậu, nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng vô cảm. Cậu quơ tay chào hắn, nhưng đáp lại là một cái phớt lờ của hắn, trong giây lát hắn đã quay sang chỗ khác mà tiếp tục đi ngoài ra không còn gì. Cậu cảm thấy mình rất quê đồng thời cũng rất tức, cậu đã cứu hắn, hắn không có lấy một lời cảm ơn nào cho cậu, một lời chào hỏi cũng không, chẳng lẽ sau khi tỉnh dậy hắn đã bị mất trí nhớ ? Không ! Hắn luôn luôn là vậy, cậu cần đói hỏi gì ở hắn chứ.

“Yunho nếu biết anh vô tình thì lúc đó tôi đã không thương tiếc mà quăng anh xuống vực sâu rồi”, cậu không hiểu sao mình lại cảm thấy đau lòng.





-Không bắt được tên nào sao ? Không biết ai đã chủ mưu sao ? – Hắn hỏi, hắn ngồi trên chiếc ghế salon dài cùng người phụ nữ xinh đẹp kia tra hỏi Hankyung.


-Vụ đó … bắt được vài tên nhưng thà chết chúng cũng không nói – Hankyung cung kính trả lời


-Bọn chúng đâu hết rồi ?


-Giết hết rồi, để lại cũng vô dụng


Hắn nghe nhưng không tức giận vì hành động của Hankyung – Ừ ! Tốt


Hankyung bất ngờ thay khi lần đầu tiên hắn nói chữ đó “tốt”

-Nhưng tôi nghĩ…là bên tập đoàn Park SM làm – Hankyung thêm ý kiến


Vừa nghe cái tên đó hắn đã liếc xéo Hankyung một cái rùng mình


-Yoochun không bao giờ làm vậy đâu, nếu còn nói thêm thì coi chừng tôi – lời đe doạ của hắn cũng làm Hankyung phải hoảng sợ


CẠCH …


Cậu bước vào trên tay cầm khay nước vẫn là chức vụ thường xuyên của cậu bị người khác nhường cho một cách ép buộc dã man. Đến bên bàn cậu đặt những cái ly xuống, cậu cảm thấy ngột ngạt khi có hắn ở đây, hắn nhìn cậu đăm chiêu. Bầu không khí vô cùng im lặng ngoại trừ những hành động phát ra tiếng nhỏ nhoi khi cậu để ly chạm tấm bàn làm bằng kiếng kia.


-Cậu đi ra đi Jaejoong – Hankyung nói khi cậu đã làm xong nhiệm vụ


Cô ta vừ nghe tên cậu mặt biến sắc, vẻ không hài lòng dù biết cậu là người đã cứu người cô ta yêu. Nhưng với cô cậu như là một mối đe doạ sẽ lấy đi thứ gì đó quan trọng nhất của cô.

Cậu nghe lời Hankyung nhẹ nhàng đi ra khỏi cửa



RẦM ! XOẢNG …………….


Cậu quay đầu lại, cái bàn kính bị ngã ra và bể ra từng mảnh vụng, hắn đã dùng chân đá nó và khiến nó như thế. Hắn nhìn cậu bằng ánh mắt rực lửa. Hankyung nhìn hắn cũng không biết hắn đang làm gì nhưng khẳng định…hắn đang nhắm vào cậu


-Dọn mau – hắn nhìn cậu ra lệnh


-Jaejoong… cậu có thể ra ngoài kêu người vào dọn dẹp – Hankyung liền nói


Cậu quay mặt đi


-Đứng lại ! – hắn lại ngăn bước chân cậu lại


-Không cần kêu người, một mình cậu dọn, mau lên – hắn chèn ép bắt buộc cậu. Mặt cậu trở nên khó chịu đành nghe lời hắn: “Thằng điên…thằng hâm nặng”


-Chủ tịch ! Kêu người dọn nhanh hơn không…


-AI MƯỚN CẬU ? – Câu nói của Hankyung đã bị tiếng nói giận dữ của hắn chặn lại


-Dù sao Jaejoong đã cứu anh mà

-Tôi bảo cậu IM – hắn gào lên, ngay lập tức Hankyung không một lời hó hé


Cậu đành ngồi khom xuống, dùng bàn tay nhặt từng mảnh miễng sắt nhọn kia lên mâm khay nước, hai tay run run. Hắn nhìn cậu, ánh mắt lạnh lùng. Cô nhìn cậu trong bộ dạng đó một chút cảm thấy bớt lo cho việc mình thấy lo, một phần cũng thấy Yunho của cô ngày càng đáng sợ.

“Yunho ! Tôi đã làm gì anh chứ ? Lúc đó cho anh chết thì có lẽ tôi sẽ đỡ hơn không…”

Nỗi nhục của cậu mãi mãi không bao giờ nói ra ngoài được. Cả căn phòng hàng chục cặp mắt chỉ biết ngó cậu, không dám làm gì vì họ vẫn còn muốn muốn sống.



-Ưmh…- tay cậu bị đứt vài đường khi nhặt miễng kiếng, máu chảy tuôn ra từ sau lớp da.


Thấy cậu như vậy Hankyung cũng xót thay. Hắn khẽ nhăn mặt khi thấy cậu như thế, hắn đứng dậy.


-Nếu ai muốn chết thì cứ giúp nó tuỳ thích


Rồi hắn bước đi để lại mình cậu trong đám hỗn độn đổ máu kia. Cô đi theo hắn, tay vẫn vòng tay, ngước mặt nhìn lại cười với theo

Cậu cảm thấy ức khi hắn làm vậy với cậu, cậu biết rõ mà, biết rõ mình chẳng là gì trong mắt hắn, là một con người bình thường, không bằng ai. (t/g: với em oppa…hơn tất cả…oppa là công chúa của em hô hô).

Chuyện hắn hành hạ cậu như vậy cũng là bình thường

~~~~~~~*************~~~~~~~~


Công ty CASSIOPEIA: văn phòng chủ tịch


-Yoochun ! Đến đêy lâu chưa ? - hắn vừa hỏi vừa mời gã ngồi


-Chưa ! Vừa mới xuống sân bay thôi, đừng vậy chứ, ngồi xuống đi, anh vẫn chưa khoẻ mà…thật không ngờ vụ làm ăn lần này lại xảy ra tai nạn tồi tệ như vậy – gã nói khi đỡ hắn ngồi xuống


-Đã nói không sao mà – hắn nhẹ nhàng nói


-Chỉ trách khi xảy ra vụ đó tôi có ở đó, và không đi thăm cậu chỉ vì lúc chuyển hàng đến đây gặp nhiều rắc rối


-Đã bảo không sao rồi ! Biết rồi !


-Không biết ai đã gây ra – gã ngước mặt hỏi hắn


-Dù là ai tôi cũng phải điều tra, nếu tôi biết sẽ giết sạch cả nhà… àh…cậu mới về Hàn Quốc có chỗ ở chưa ? – hắn hỏi gã

-Vẫn chưa ! Nhưng đang đặt khách sạn vì ở Seoul gần đây tôi không có chi nhánh – gã ngâm nag hồi lâu rồi nói


-Yoochun ! Hay cậu đến nhà tôi đi. Tạm thôi…chừng nào về nước thì tính sau


-Không cần, tôi đặt khách sạn rồi ! – gã từ chối


-Thì cứ ở nhà tôi đi….cậu chê àh ? – hắn quyết tâm mời gã


-Không ! Không cần ! Dù sao cũng chỉ ở vài ngày…với lại chúng tôi nhiều người không dám làm phiền chủ tịch Jung đây


-Nhà tôi đâu có nhỏ, hà tất gì cậu cứ chê


-Không mà, đừng nói nữa ! Vô ích thôi.

Hắn đành chịu thua


CẠCH…

-Ông chủ, tụi tui đem tài liệu tới, đặt ở đây nha – tiếng 2 người khác chen vào

….

Là hai anh em họ, gã lập tức nhìn hai anh em họ. Hai anh em họ cũng nhìn gã đầy ngạc nhiên liền lật đật bỏ đống tài liệu xuống nhào đến ôm gã.


-CHÚ !!!!!!!!!!


-Woa…phải gọi là anh chứ ! – gã cũng mừng không kém khi gặp họ


-Nhớ chú à ! Nhớ chú quá đi à…. Ah…. – Junho nói


-Anh tới hồi nào vậy – Junsu hỏi, hai tay ôm cổ gã


-Ya ! Chúng bây làm gì thế hả – hắn bỗng kêu lên – Muốn náo loạn hả ?


-Ông chủ ơi ! Ông chủ cho tụi tui nói chuyện với anh này đi, anh này tốt lắm áh ! – Junsu nói nũng nịu


-Yunho ! Với trẻ con đừng hung dữ


“Cái gì ? Trẻ con ? Bọn chúng cáo già hơn cậu nhiều đấy Yoochun àh !”


Ba người kia vui mừng đùa giỡn vì lâu ngày mới gặp lại


-Mà nè … hai đứa bây về nhà đi ! Chút có chuyện hẳn nói – hắn lại lên tiếng chỉ trích hai anh em họ


-Ở nhà ông chủ chán phèo….-Junsu nhăn mặt nói


-Bộ ông chủ sợ tụi tui cướp anh này của chủ tịch đi hả – Junho hùa theo


Hắn nghe câu đó như điên lên – ĐI RA NGOÀI !!!


-Thôi nào ! Yunho – gã vội ngăn hắn lại, cười gian – Yunho, tôi đổi ý rồi ! Tôi muốn vào nhà anh ở


-Oh ! Vậy thì tốt rồi – hắn bất ngờ. “Junsu,Junho hai thằng bây cũng có sức hút ghê nhỉ”


-Anh àh, em muốn ăn gà chiên


-Em muốn ăn kem


-OK…! Còn anh muốn ăn hai em – giọng gã nói đùa nhưng đầy ẩn ý


End chap
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:39 pm

Chap 15







_ JaeJoong …..! _ Tiếng ai đó đang vang giọng gọi cậu khi cậu đang lau sàn nhà .


_ ? chuyện gì ? HeeChul _ Cậu quay qua trả lời .


_ Áh …àh….HanKyung…bảo…ngày mai …JaeJoong có thể dừng công việc ở đây …_ HeeChul nói mà có vẻ ái ngại , miệng ấp a ấp úng ,


_ Tại sao ? đuổi việc àh ? _ Cậu hỏi hơi bất ngờ “đuổi việc đi….càng tốt “ .



_ Không ! không phải vậy đâu , HanKyung nói ngày mai JaeJoong sẽ chuyển đến nhà ông chủ ….._ Nói tới đây HeeChul đột nhiên ngưng lại .



Nghe đến ba chữ “ nhà ông chủ “ cậu như dựng cả tóc gáy lên , tim liên hồi đập mạnh .



_ Xin lỗi …tại nhà ông chủ …thiếu người làm …do có người thân của ông chủ dọn đến nên không kịp tuyển dụng người làm nên …Jae hiểu dùm nha .



_ Chỉ có một mình tôi thôi àh ? _ Cậu hỏi mặt đầy não nề .



_ A ! đáng lý là có anh nữa nhưng mà SiWon không cho nên…..



“ Sướng thật ! Lee JunKi , ở một đêm với tên khốn kia thì cũng chợt yêu nhau thắm thiết , giờ đến HeeChul , lúc đầu cũng giống mình khi qua đêm với SiWon thì ngay lập tức được cưng như trứnng vàng , còn mình ….là những người khổ nhất trong số những người khổ nhất ….vào nhà hắn àh ? …làm ôsin áh ? nực cười …đúng hơn là vào cái nơi đó cho hắn chà đạp thì đúng hơn …( đau tim ) “ .



_ Được rồi ! tôi sẽ làm …không sao đâu .



“ Nói trắng ra thì việc gì cũng đè đầu thằng này mà hành hạ thôi , dù sao cũng chết , trốn hắn được một ngày không trốn được cả đời , Jung YunHo …biết anh đối xử với tôi như thế này thì ngay lúc đó tôi đã không ngần ngại mà vung tay cho anh chết tại chỗ rồi , biết thế lúc đó trốn đi thì hơn , trốn đi thì cũng chết …..mẹ ơi ! sao cũng chết hết ….”




================0o0===============






Cậu không muốn chút nào khi lần thứ hai phải đặt chân vào nhà hắn , đơn thuần cậu vào đây chỉ để nhổ cỏ , dọn vệ sinh ….



Cậu đi vòng vòng nhà hắn cũng phải mất hết nửa ngày huống chi là lau dọn , rụng cả đôi chân . Đôi chân lên bước khắp căn nhà hắn , bất chợt vô tình cậu đi ngang qua căn phòng hắn , căn phòng quen thuộc có đặt mùi hương của hắn …cùng người phụ nữ đó .






“ Không được vào phòng chủ tịch , nghe rõ đó….” Tiếng nói HanKyung vẫn vang vãng bên tai để cảnh cáo cậu .



_ Không được vào phòng hắn …? _ Cậu khẽ nhép miệng nhắc lại câu nói đó , thế là 1 mạch cậu lao đi tiếp tục công việc lau chùi tolet nhà hắn mà dọn ở đó .




Cậu vào tận trong bồn cầu mà dọn _ “ Mẹ ơi ! có cái tolet không mà cũng muốn bằng ngang ngửa với căn nhà bình thường luôn “ , cậu thầm nghĩ khi chứng kiến nơi âm dương thừa thải sang trọng này .



Cũng may bồn cầu nhà hắn sạch sẽ nên chỉ cần rửa vài phút là xong xui mọi chuyện , cậu xách xô nước ra khỏi nhà cầu , tiếp tục là ….




Bỗng nhiên cậu đứng cứng đơ như trời trồng ….vì cái thứ đang dán chặt vào mắt cậu .



_ AH..AHA…..AH……AH……AAAAA…….




Hắn đang đứng trước mặt cậu , đang xả stress ra ngoài với vẻ mặt thong thả . Cái đó của hắn lộ liễu hiện rõ trước mắt cậu mà “đi “ , hắn nhìn cậu , vẻ mặt vẫn bình thường , khó chiụ với tiếng la của cậu , hai mắt nhăng lại . Hắn tiếp tục đi hết phần còn lại , mặt nổi nóng la to hơn trong tiếng la của cậu _ IM ! DƯ HƠI QUÁ HA !



Cậu bị tiếng la của hắn làm cho hoảng người ra , liền lấy tay của mình bịt miệng lại , tay còn lại chỉ vào cái đó của hắn mặt đỏ rần rần …



Cạch….



_ Ông chủ có chuyện gì không ạh ? ….


Bọn thuộc hạ nghe tiếng la của cậu cũng bị làm cho hoảng ra , tưởng rằng có chuyện lớn nên vào phòng vệ cho hắn .



_ Không có gì ! đi ra ngoài ngay …nhanh lên , không thấy tôi đang làm gì àh ? _ Hắn trừng mắt nhìn bọn chúng , giọng nói cọc cằng ra lệnh cho họ , họ không một lời nói lại , nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại , tiếp tục ra cửa canh cho tới lúc hắn đi xong .



Hắn khó chịu ” cho cái đó vào rồi đóng cửa lại “ .



_ Cậu là thằng bóng àh ? thấy cái đó ngạc nhiên lắm sao ? cậu cũng có mà …_ Hắn nói trừng mắt nhìn cậu .



“ Phải rồi ! mình là con trai mà , thấy cái đó có gì đâu mà lạ …nhưng lúc nãy là phản xạ tự nhiên …nên mình cũng không biết nữa …hic….” .




_ Sao lại ở đây ? _ Hắn nhìn cậu , lại là ánh mắt lạnh lùng dành riêng cho cậu .
Cậu trả lời lắp bắp mặt vẫn còn đỏ _ Tôi…tôi….đến …giúp việc …



Vẻ mặt hắn lúc này còn đáng sợ hơn , không nói câu nào , đến gần cậu , đá ngay xô nước kia , bỏ ra ngoài .



Cậu nhìn thái độ của hắn tức đến nổi không nói nên lời “ YunHo tôi phải bắt anh trả ngay món nợ mà anh đã cho tôi hôm nay ….có biết tôi cực khổ cỡ nào để dọn dẹp căn nhà quái đản này của anh không hả …bộ anh tưởng dọn dẹp nơi này khỏe lắm sao ?...grừ…”.



================0o0=========




Bây giờ là công việc cắt cỏ dành cho cậu ( bằng máy ) , ở cái sân nhà hắn , không biết chừng nào mới xong , rộng ngang ngửa sân banh quốc tế , cái máy nặng trịch , bắt thân cậu phải lê nó mà đày đọa cậu .



BỘP ….



_ A !



Một quả banh rơi trúng ngay đầu cậu , cậu ngã ngay xuống đất khi nó chạm cậu .


“ Wa…không biết hôm nay có phải ngày đại nghiệt của mình không ? toàn những chuyện không đâu …”



_ WOA…! XIN LỖI …CÓ SAO KHÔNG ? ….



Cậu liền ngóc đầu ngồi dậy , nhìn …..



_ WOA….! JAEJOONG….HUYNG LÀM GÌ Ở ĐÂY VẬY ?



Cậu bất ngờ nhìn họ _ JunSu ! JunHo ! ….



_ Huyng đang làm gì ở đây vậy ? _ JunSu hỏi bất ngờ , khi cậu vẫn nằm dưới đất .



Cậu từ từ ngồi dậy _ Àh ! cắt cỏ .


_ Sao mà …huyng làm nhiều việc vậy …huyng thiếu tiền nhiều lắm cơ àh ? _ JunHo thương tiếc hỏi han cậu .


_ Cấp trên ra lệnh , vì nghe nói ở đây không kịp tuyển dụng người làm nên làm giúp thôi .


_ Àh ! thì ra là vậy ! ông chủ có biết không ? _ câu hỏi bất ngờ , không biết vì sao lại hỏi như vậy .


_ Tất nhiên là biết _ Cậu trả lời tỉnh bơ .



_ Ông chủ biết mà vẫn để cho anh làm ? _ JunSu hỏi ngạc nhiên .


_ Thì sao ? _ Cậu nói _ Bộ lạ lắm àh ?


Từ đâu không biết có người nào đó chạy đến ôm hai anh em họ xen ngang vô cuộc trò chuyện đó .


_ Sao lậu vậy ? có trái banh không hà , đang nói chuyện àh ?

Cậu nhìn gã , liền sửng người ra “ Có chết cũng không quên gã , cái tên đó …hừ …ơh…sao tên đó lại ở đây ? chẳng lẽ …người thân dọn đến nhà hắ là tên này sao ? “ .



_ Jae àh ! đừng làm những việc này nữa …tụi này không muốn đâu _ JunHo nói giọng xót xa , thương cậu .


_ Biết làm sao được …_ Cậu trả lời .

Gã nhìn chăm chăm vào cậu , hình như không nhận ra cậu là ai


Gã tỏ ra nhàm chán , ôm hai anh em họ lôi đi , bỏ cậu lại một mình .

JunSu kháng cự nhưng vẫn bị hắn lôi đi _ Không muốn …người ta muốn ở lại nói chuyện với Jae cơ .


_ Chỉ là người làm thôi , làm gì quan tâm ghê vậy , dù sao cậu ta vẫn ở đây dài dài .


_ Không muốn mà …_ JunHo la lên .


Gã lôi họ đi , mặc sức họ la , vùng vẫy cỡ nào , hai anh em họ bị gã lôi đi ngoái đầu nhìn lại vẻ nuối tiếc , nhưng vô ích , cuối cùng …bọn họ đi tuốt tuồn tuột bỏ cậu lại một mình với cái đầu u .


“ Tên thô lỗ đó cũng ở đây ? chẳng lẽ mối tình xưa của hắn đã trở lại cùng hắn ? …ơ …còn cô kia , có vị hôn thê ở đây mà dẫn người tình cũ về…không sợ đại loạn àh ? ngoại tình một cách trắng trợn , đúng là có quyền lực thì cái gì cũng có …nhưng sao mình thấy khó chịu quá….”



Ả đứng từ xa ….chứng kiến cảnh người yêu mình đùa giỡn , vui vẻ cùng hai thằng nhóc khác , không màng đến ả , trong lòng bỗng dân lên một niềm ghen tức , ả không ưa hai anh em họ , từ lần đầu gặp …. À cũng đang ở nhà hắn vì ả luôn đi theo gã , gã đâu ả đó , bóng đen bao trùm khắp người ả , ả đang ghen ….lòng ghen tị của đàn bà thật đáng sợ ….ngay cả những đứa con nít mà cũng không tha .




EnD cHaP 15 .
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:41 pm

CHAP 16


Màng đêm buông xuống ….


Ai cũng miên man chìm vào giấc ngủ , cả ngày nay hắn ở nhà …vì có gã …kèm theo cơn đau tái phát đột ngột , nên ở nhà là cách tốt nhất . Cậu dọn phòng đến giờ vẫn chưa xong , lại đi ngang qua căn phòng hắn , hắn đã ngủ , cậu chậm chạp bước chân ở cửa phòng hắn , căn phòng hoàng toàn không hề khoá cửa , cậu ấn cửa mở nó ra nhẹ nhàng nhìn vào , hắn thật sự đã ngủ khi cậu nhìn qua khe cửa , thật đẹp khi ngủ “ thua xa mình “ .
Cậu cứ ngằm hắn mãi , chìm theo vào khuôn mặt của hắn .


_ Êh ! …



Tiếng gọi lạ lùng làm cơ thể cậu giật người ngây ra , cậu ngước mặt nhìn sang …là cô ta , cô nhìn cậu bằng ánh mắt khó chịu , cậu cũng không hài lòng mà trả cô lại một ánh mắt khó chịu khác .


_ Cậu làm gì ở đây ? không đi làm àh ? _ Cô hỏi cậu , giọng nghi ngờ , cậu trả lời lắp bắp khi cô hỏi .


_ Tôi…tôi….chỉ….


Cô nhăn mặt nhìn cậu _ Đi làm việc của cậu đi .


“ Thích YunHo đến vậy àh ? “ Cô nghĩ thầm trong bụng .


_ Dù cậu có cứu YunHo đi chăng nữa thì nhưng đừng có quá đáng vậy chứ , liệu hồn _ Nói rồi cô đi vào trong phòng hắn , đóng cửa lại .


Bỗng cậu cảm thấy lòng ngực mình khó chịu lên ….


“ Cô là loại đàn bà gì chứ ?....tại sao lại vào phòng hắn ? chẳng phải hắn nói rất ghét người khác vào phòng hắn sao ? lừa gạt …”.



=================0o0=============



Khi mặt trời ló dạng , thì căn nhà to khốn khổ kia đề trở lại tập hợp thành một đám đông , trong một cái bàn dài cả thước là chỉ định .


Trên bàn ăn …mỗi con người …mỗi tính cách ….mỗi một chỗ ngồi xa cách khác nhau ….và cậu…là một trong số những người phục vụ ….


_ JaeJoong àh ! vào đây ngồi chung , ăn chung cho vui đi _ JunSu gọi cậu khi thấy cậu đứng đó , sau đó là cả bàn nhóm ngó cậu .


Nét mặt cậu như đơ ra _ Không …không tôi đâu dám ..tôi đứng được rồi …


_ Tôi tưởng cậu dám chứ _ Cô ả lên tiếng khinh bỉ , sau đó tiếp tục ăn .


_Tiffary à ! Jae là bạn thân tôi mà , cô làm gì vậy ? _ JunHo liền bênh cậu khi nghe cô nói .


_ Oh ! hai người làm bạn với người ở từ lúc nào vậy , nực cười thật đấy _ Cô nói phỉ bán , trên miệng nở nụ cười đắc ý .


_ Thì sao ? người ở thì sao ? với tôi JaeJoong không phải người ở , dù sao huyng ấy cũng cứu ông chủ thì chuyện này có gì đáng nói chứ …

RẦM !


Cả căn nhà như im lặng vì cái tiếng vang trời đập bàn của hắn _ Có biết đây là chỗ nào không …đi ra chỗ khác mà bàn cãi , đừng làm phiền tôi …._ Hắn trừng mắt nhìn họ đáng sợ .


Gã liền chồm đến ôm lấy hai anh em nhà họ _ Đừng có nóng ….đang ăn mà …ngoan đi , dù gì cũng là người ở thôi mà _ Gã càng nói càng làm hai người họ tức thêm .


Ả nhìn gã than thiết với hai người họ cũng liền nổi ghen _ YooChun àh ! giờ cũng là giờ

cơm mà , anh mau ăn cơm đi .


_ Em ghen àh ? _ Gã hỏi đùa .


_ Ừ ! em ghen thì sao ? _ Ả trả lời nhăng mặt lại .


_ Mặc kệ em đó _ Gã trả lời trong cái cười đùa , mặt ả giờ đây càn thêm biến sắc , mặt xanh đi .


Cậu đứng đó , sau lưng gã , đối diện với cô và hắn , hắn không nói không màng , cắm cúi nhẹ nhàng ăn , cậu cắn răng nhìn hắn đăm chiêu . Cô nhìn cậu , vẻ mặt đang nhìn người yêu của mình , cảm thấy khó chịu tột cùng , cô sợ…?....không …cô ghét cậu , ghét những ai nhìn hắn bằng cặp mắt đó , vì lòng đố kị cao hơn ai hết , sẵn lòng vì hắn….cô đã không chần chừ mà cho chiếc ly trên bàn mình rơi xuống, vỡ vụn trên sàn nhà …


XOẢNG ….


_ A ! em lỡ tay ….


Hắn nhìn cô không nói không rằng .


Cô ngước sang nhìn cậu mỉn cười _ JaeJoong ! phiền người làm như cậu dọn dẹp rồi . “làm đi chứ “.


Cậu nhìn cô , ánh mắt khó chịu “ Cô cố ý àh ? “.


Nhưng đành , cậu đành lùi bước đến ….


_ Quản gia ! kêu người dọn đi _ JunSu kêu lên , cố ý giúp cậu .


_ JaeJoong àh ! đừng đụng vào _ JunHo lo cho cậu nên có ý tốt .


Gã thì nhăn mặt “ Chỉ là một tên người làm xấu xí , sao lại quan tâm đến vậy chứ ? “.


Cô nhăn mặt _ Nhanh đi chờ người đến thì tôi lỡ dẵm phải thì sao _ Cô khăng khăng bắt cậu làm vs cái lí do vô lí của mình .

Cậu bắt đầu cúi xuống “ Hồ li tinh “ .


_ Kêu người xuống dọn đi _ Không phải tiếng nói JunSu , JunHo vang lên , mà là giọng hắn vang lên trong đám hỗ độn đó …một cách lạnh lùng .


Cô ngạc nhiên về cách đối xử khác người của hắn , từ trước đến giờ …cô làm gì , sai bảo ai , hắn điều mặc kệ , nhưng bây giờ …., cô cũng đành im lặng vì lời nói mệnh lệnh của hắn , nhưng thật sự không thể nào kìm chế được sự bực bội trong người .





===============0o0==============




Đây là một phong cảnh tuyệt vời nhất mà cậu từng thấy …nó như trong một khu giải trí hạng sang , nhưng rất tiếc nó lại trong nhà hắn , bị bao phủ trong cái dinh thự sang trọng này , cái bể nước như cái hồ ngoài kia , màu xanh của biển , và xung quanh là một màu xanh của thiên nhiên , được cây cối che phủ , còn hắn ….như con cá vàng bơi trong cái bể nước kia …, ở trên bờ là hàng chục tên thuộc hạ đứng hiên ngang coi hắn tắm một cách công khai , còn cậu …một người không biết có được xem là biến thái hay không mà núp trong bụi cây nhìn lén hắn …quên luôn cái nhiệm vụ làm sạch sân vườn của mình ( cắt cỏ ) .



Cậu nhìn hắn chăm chăm , hai mắt ngó lung tung , ngó cái lưng trần của hắn , cơ bắp khỏe mạnh của hắn , mặt tự nhiên bừng đỏ lên .


“ JaeJoong ơi là JaeJoong ….mày đâu phải là một thằng biến thái đâu ? …ash….ngắm cơ thể hắn thà tự đi tìm cái gương ngắm cơ thể mày thì hay hơn không ? làm sao mà mày có thể thích hắn được chứ ? trông khi hắn đối xử với mày như vậy ….mày đâu bằng ai đâu ?...hắn giàu …mày nghèo …, mà không phải nghèo thường nữa , hắn ông chủ mày người ở ….hắn đẹp…mày xấu …ơ…không chấp nhận , mày xinh hơn hắn nhiều , điều này thì chịu …. Dạo này ít thấy hắn đi đâu ghê ah ? bộ hắn còn đau àh ? …kệ hắn , cho chết cha hắn luôn đi …”.



Và cách đó không xa cũng có một người đang nhìn cậu bằng ánh mắt đen tối …không hiểu sao lòng cô thấy tức , không chịu nổi cảnh đó , cô mặc bộ mikini trông sexy hết sức , tiến đến gần hắn , bước dần xuống nước , nhẹ nhàng bơi lại gần hắn , ôm và hôn hắn ...hắn đẩy cô ra vẽ mặt lạnh lùng , không thích …


Vì cậu nhìn lén từ xa nên không thể nào nhìn thấy được họ nói gì , nhưng những hành động của họ làm cậu cảm thấy khó chịu đến khó tả , cậu bóp lấy phần ngực của mình ngu ngơ suy nghĩ “ Nhức wá đi …mình bị bệnh đau tim …? “.
Cậu vội vã chạy đi làm việc của mình , vì trong lòng cậu nói với cậu rằng …”đừng nên ở lại “.






EnD ChAp 16
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:42 pm

Chap 17


Và tiếp đến của ngày hôm đó, hắn đã đi lo chuyện làm ăn cùng gã, hai anh em Junsu cũng đi…. Không hiểu sao chân cậu bắt đầu ngứa lên mà lén lút như ăn trộm đến phòng hắn. Chỉ nhìn sơ qua khe cửa, và bơ phờ đứng đó ngắm một lúc, cậu không biết tại sao mình lại đến phòng hắn lúc nửa đêm như thế này nữa. Chỉ là…đi theo tiếng gọi của con tim nhưng chủ nhân của tiếng gọi đó đã đi rồi còn đâu mà tìm…


-YUNHO đã đi rồi, dù có nhìn đến sáng cũng không thấy đâu. Đồ bẩn thỉu – cậu giật mình nhìn cô, cô lên giọng từ sau lưng hồi nào cậu không hề nhận ra.


-Tôi biết – cậu trả lời bình thản trước mặt cô ta.


Cô ép sát vào người cậu khiêu khích – Câu tưởng cậu làm vậy sẽ được gì? Cậu yêu Yunho? Điều này tôi biết rât rõ – cô nói giọng cao, hỏi cậu.


-Không có! Đừng có nói bậy! – cậu ngây người ra, rung lên


-Đồ bẩn thỉu, cậu tưởng cậu nói vậy là tôi tin àh?


Cô đến gần cậu hơn, cậu không sợ, đứng im đó


-Tôi nói cho cậu biêt, Yunho chẳng bao giờ để ý đến cậu đâu vì cậu là đồ phế thải – cô nàng nói giọng hù dọa.


Những câu nói của cô lần lượt chui vào tai cậu như đang cố ý cho cậu nổi điên lên. “Đàn bà thối, nếu cô không phải đang ở trong nhà của hắn thì tôi đã cho cô một đấm rồi…”


-Ha…a…tôi đâu dám mơ cao, cô Tiffany àh! Cô lại đi ghen với một đồ phế thải…bộ cô sợ đồ phế thải như tôi cướp đi Yunho của cô àh… - cậu trả lời


-Cậu… - cô ả tức nổi gân máu, không trả lời


-Xin lỗi nha! Cô đứng chung nói chuyện với đồ phế thải như tôi thì kì quá, ai mà đi ngang qua thì lại nghĩ cô là đồ phế thải giống tôi thì phiền…, không dư hơi với cô đâu. Lo mà giữ Yunho của cô cho tốt, àh… hình như Yunho không yêu cô phải không…chậc…biết sao được con gái người ta vừa sinh ra đã đẹp vậy rồi…mà Yunho lại ghét người đẹp hay về phòng tìm axit tạt vào mặt thử đi, không chừng Yunho thấy sẽ mở lòng đó – nói rồi cậu đi một lèo.


Cô ả điên tiết trưng mặt ngó cậu như khắc tinh, “mày cứ đợi đi, Kim Jaejoong. Thằng bỉ ổi”.





4h sáng người cậu đã uể oải thức dậy với đám người làm trong nhà hắn để làm công việc được giao. Khi mà mặt trời chưa bắt đầu bình minh phải khiên những thùng thực phẩm nặng ký kia từ xe vào kho, vì cậu là con trai nên việc này tất nhiên là cậu gánh vác. Chỉ vài phút sau người cậu bắt đầu đuối ra, khi xong nhiệm vụ thì cũng chỉ được nghĩ vài phút đồng hồ. Cậu đi tướng tá mệt mỏi của một ông cụ 60 tuổi, lê lết ngồi ở chiếc ghế đá sau nhà hắn (ghế không thành). Không ngủ đủ giấc, mặt cậu lờ đờ, ngó vô hướng và nhìn thấy con vật gì đó trắng tinh đang chạy (t/g: hoa mắt nên nhìn người ra thú), cậu nheo đôi mày lại nhìn kĩ hơn.


“Yah! Yah! Yah! Quái vật cũng tập thể dục nữa kìa”.


Tập thể dục là thói quen thường ngày của hắn. Cậu không quan tâm đến hắn vì mệt mỏi, sảng hóa ngu, mặt vô chủ nhìn cục đá cười đăm chiêu một cách lãng xẹt. Hắn chạy chậm chậm lại, đến gần cậu. “ Thằng hâm này…”


-KIM JAEJOONG!!!!!!!!


Cậu nghe hắn gọi liền lấy hồn lại nhìn lên với cái cổ mệt mỏi


RẦM….



Cả cơ thể cậu ngã xuống đất khi mặt đối mặt với hắn, nhưng…hai chân vẫn để trên ghế. Nguyên nhân là tại hắn


-Làm gì vậy? – hắn nhìn cậu lạnh lùng hỏi


-Ư…ưm… - cậu giơ một cánh tay lên, ý muốn hắn đỡ dậy đầu cậu bị đập xuống đất, chỗ nào cũng ê ẩm


-Tự mà đứng dậy! – hắn nói rồi một chân để lên ghế, khoanh hai tay lại, không đỡ cậu dậy nhưng thật sự thì cậu không thể nào tự đứng dậy được


-Không…ưm…đau… - cậu rên


Hai mắt hắn nhăn lại khó chịu, bàn tay hắn nắm lấy bàn tay cậu kéo cậu dậy ngồi lên ghế. Nhưng vì những hành động của hắn thường dùng lúc nào cũng mạnh tay và bạo lực nên thay vào đó cậu cũng bị hắn bạo lực kéo lên mà không tránh khỏi sự quá đà mà nhào vào người hắn, cũng vì không để ý và không có sự chuẩn bị nên hắn đã bị cậu…đè…

Cậu nằm trên người hắn, thảm hại


-Ngồi dậy – hắn ra lệnh cho cậu, bản mặt khó chịu.


Cậu ôm đầu nhỏm người dậy, vẫn còn ngồi trên người hắn không hiểu mặt hắn tái đi vì cái gì đó


-ĐI XUỐNG! – hắn quát to vào mặt cậu


Bây giờ thì cậu mới thấy hoàn cảnh hiện tại của mình ra sao. Mặt cậu đỏ gay, lật đật đứng dậy, hắn cũng đứng dậy và phán một câu – Gầy mà nặng như heo!


“Thì sao? Biết vậy lúc nãy tui đè cho anh chết luôn” – cậu thầm nghĩ khi hắn mắng cậu.


-Ông chủ, có chuyện gì? – cậu nâng giọng dịu dàng hỏi hắn. Hắn quơ chai nước ra.


-Hết nước! Thay chai khác cho tôi, nhanh lên!


“Cái gì? Chỉ có nhiêu đó mà bắt tôi đi lấy àh, cái đồ làm biếng”. Dù nghĩ vậy nhưng khó mà cãi lệnh, cậu trả lời – Vâng!


“Người hầu cả đống không sai, chỉ sai một mình mình, tức chết được”.


Thế là cậu cầm chai nước lon ton đi thay nước cho hắn. Và không biết từ lâu, trên tầng nhà cao kia, một người con gái có lòng ganh tị nặng nề đã chứng kiến những hành động của họ qua màng kiếng trên phòng.






Công ty CASSIOPEIA


-Hankyung, cậu bảo có chuyện quan trọng nói với tôi, rốt cuộc là chuyện gì? – hắn ngồi ở ghế chủ tịch, mặt nghênh cao hỏi Hankyung.


-Chuyện lần trước có lẽ đã rõ được một chút. Vụ ám sát phục kích lân trước có lẽ đã tìm ra là ai, nhưng…có lẽ chủ tịch sẽ không tin dù có nói ra – Hankyung nói như có điều gì đó bí ẩn biết chắc rằng dù có nói cũng sẽ có họa đổ bìm leo.


-Nói đi! – hắn trưng mặt hỏi Hankyung trong bộ dạng đáng sợ – Là ai?


-Thông tin chính xác là… là người của bên…tập đoàn…Park làm… - Hankyung ấp úng nói


-Park Yoochun? – hắn như cứng người lại


-Chính xác là vậy, chủ tịch chuyện này đã rõ lắm rồi, không lẽ ngài vẫn không tin?


-Tại sao biết được người của Park Yoochun làm? Chứng minh nào? – hắn hỏi như nghi ngờ Hankyung, mặt đáng sợ hơn lúc nãy.


-Những ngày này trong công ty và trong băng của chúng ta xuất hiện rất nhiều nội gián, hầu hết lấy khẩu cung toàn khai là người của Park TVXQ. Vài tên sống sót sau vụ phục kích lần trước bây giờ chúng cũng đã khai ra người đứng đằng sau, cũng là………..Park Yoochun – Hankyung vừa nói vừa nhìn biểu hiện trên mặt hắn, hắn nghe xong những lời đó không nói không rằng.


-Được rồi Hankyung…cậu đi ra đi, còn tin gì về chuyện đó thì cứ nói với tôi.


Hankyung nghe lệnh hắn, chậm rãi bước chân xoay chuyển người về phía cánh cửa sau đó dần dần đi ra. Một mình hắn ngồi thẫn thờ ở đấy, xoay cái ghế hắn đang ngồi ra phía sau nhìn cái cảnh thành phố nhiều nhà cao tầng kia, suy nghĩ…


“Yoochun…tôi không tin cậu làm vậy……….chẳng lẽ cậu còn hận tôi sao, thật ra cậu đang làm gì hả?”



==============*******====================


Buổi tối ngày hôm nay…..trên cái bàn ăn sang trọng chỉ có bốn con người nhóp nhép vòm miệng khi cho thức ăn vào. Ả ngồi cạnh gã quấn quýt say sưa ăn, cô ta ngồi cùng hắn vẻ mặt ăn ngon lành. Khi ăn, hắn cứ ngó vào gã, vừa ăn vừa nhìn vẻ mặt gã nghi ngờ điều gì đó, “gã” đang giấu điều gì đó sau khuôn mặt điềm tĩnh kia. Gã cũng bất chợt hướng mắt nhìn hắn.


-Nàh! Yunho! Sao không ăn đi? – gã hỏi khi thấy hắn cứ dán mắt nhìn gã. Hắn hoàn hồn lại, tiếp tục ăn


-Àh! Không có gì….


Gã nghĩ ngợi một lúc lâu rồi hỏi hắn -Junsu, Junho đâu? – cả ngày không thấy anh em họ, cho đến ăn tối cũng không nên gã hơi thắc mắc vì nhớ nhung, như thiếu cái gì đó.


-Tụi nó làm công chuyện tôi giao rồi, không có gì đâu…


Ả nghe gã hỏi về chuyện anh em họ liền tỏ vẻ bực mình.


-Yoochun àh! – hắn nhìn gã, miệng hỏi khó ra lời.


-?????? – gã lắng nghe lời hắn.


-Àh, không có gì….ăn đi – hắn liền xen qua chuyện khác như muốn đổi ý.


-Anh lạ thật…….Yunho…….


-Anh không sao chứ? Yunho! – cô hỏi hắn khi thấy vẻ mặt hắn bơ phờ.


-Ăn đi! Không có gì! – hắn trả lời lại.


Cậu từ đằng xa mang cái tô canh nóng đến cùng đám người hầu. Hắn nhìn cậu mắt nhăn lại khó chịu. Cậu nhìn bốn người không cùng chung số phận kia tự nghĩ: “Hừ! Nếu có thuốc độc ở đây, tôi sẽ bỏ vào canh cho bốn người ăn vào chết tại chỗ luôn”.

Cô nhìn hắn tự hỏi vì sao cứ nhìn cậu, nhìn xong hắn tiếp tục ăn theo cái kiểu tao nhã kia. Cô ta không biết vì sao trong lòng cảm thấy khó chịu. Cậu thấy bỗng nhiên cô lại nhìn cậu bằng ánh mặt khó chịu, cậu cũng cảm thấy khó chịu không kém nên đáp trả cô bằng một ánh mắt khác. Sẵn chân trong lúc tức giận, cô đưa chân mình ra gạt lấy chân cậu trong lúc đi. Tay bê tô canh nóng được đặt trên mâm, cậu cũng không để ý có gì đằng trước nên đã ngã và tô canh nóng đó rơi vào……………


-Á Á Á Á AAAAAAAAAAAA………- cô la lên vì độ nóng của canh.


Cậu thì bị ngã xuống sàn, cậu thì đâu có điên đến nỗi làm ra những chuyện đó. Con người cậu rất hiền nếu ghét người nào thì giết trong những nơi bí mật chứ không bao giơ ghét công khai như hắn.


-Kim Jaejoong…..cậu điên hả – hắn quát lớn vào mặt cậu và cầm lấy tay cô liên tục xối nước vào, bọn người hầu đều sửng ra. Cô ta vừa cười vừa cắn răng vì mừng khi hắn cũng đã lo cho cô. Tim cậu bỗng một lần nữa đau lên một cách khó tả, không lí do.


-Không sao….em không sao….không sao đâu – cô nói


-ĐI RA KHỎI CHỖ NÀY…..TRƯỚC KHI TÔI NỔI ĐIÊN – hăn trừng mắt la lớn ra lệnh cho cậu.


Mặt cậu xụ xuống, mệt mỏi đứng dậy bước đi, trong lòng đầy oan ức, “Một lũ hùa…..Quái thú”


-Không sao chứ……..cẩn thận chút chứ – gã hỏi


-Không sao – cô trả lời


-Yunho… anh cũng quá đáng thật, chỉ là một người hầu thôi mà, cần làm dữ vậy không? – gã nói, quay mặt nhìn hắn.


-Mặc kệ! Vì là người hầu dù có quá đáng cũng không sao.


-Đúng là ông trùm có khác! – ả lên giọng







-Vết thương không nặng cho lắm, sẽ nhanh chóng khỏi thôi – ông bác sĩ nói sau khi đã băng bó xong cho cô


-Có để lại sẹo không? – cô nằm ở trên giường tay bị băng nói.


-Nểu điều trị sẽ không để lại sẹo


-Ưhm! “Dù để lại sẹo mà có được tình yêu của Yunho thì cũng không sao”.


-Ông về đi, có chuyện gì sẽ gọi lại sau, các người đi ra hết đi – hắn ra lệnh cho tất cả ra ngoài – Hộ tống ông ta về đi.


Và trong căn phòng chỉ còn lại mình cô và hắn, và hắn cũng từ từ sải bước chân, tay mở cửa……..


-Yunho! – hắn bị ngăn bước chân lại bởi tiếng gọi của cô.


-Nghỉ ngơi đi – hắn nói rồi đi tiếp


-Yunho! – cô lại gọi, gọi to hơn lúc nãy.


-Nói đi! – hắn dừng bước mặt không ngó lại.


-Yunho àh! Chúng nào chúng ta kêt hôn, em không muốn kéo dài hơn nữa, anh nói sau khi đi du học về sẽ làm đám cưới…….. chẳng phải………em đã về rồi sao – cô ngượng nghịu nói.


Hắn dừng một lúc không trả lời, bước ra khỏi cánh cửa đóng sầm lại mặc cho cô có biểu hiện ra sao



==========0o0=============


-Chỉ là người ở tạm thôi, chưa làm gì ra hồn, đã gây ra chuyện cẩu thả còn làm cô chủ tương lai bị thương nữa.

………

……..

Những tiếng nói xem thường phê bình cậu thay phiên nhau lắng sâu vào tai cậu. Nghĩ đến những lời nói, hành động hắn đối xử vớii cậu lúc nãy thật, nó làm cậu khó chịu. Cậu ghét hắn, đúng như lời người khác nói, hắn chẳng xem cậu ra gì.

“Có phải tôi làm đâu cơ chứ? Hắn cũng vậy, bộ các người tưởng tôi thích ở đây lắm hả?”.


Thay vào những việc đó, cậu không bị đuổi việc, mà cậu phải gánh vác lấy nhiệm vụ lau chùi WC trong một năm, một cái giá quá đắt, hơn bất cứ thứ gì. Cậu cầm chổi chà sàn toilet. “Hư!....Cầu cho I-răc thả bom trúng nhà hắn, háháhá…..cho hắn ở bụi, lấy nhà đâu cho mình lau”



RẦM!!!!!!!!


Cậu đang chà sàn thì có người thô bạo đẩy cánh cửa ra, cậu cũng giật cả mình, ngạc nhiên – Junsu! Junho.


Hai anh em họ bước vào mạnh chân, mặt nhăn nhó đến nắm lấy tay cậu


-Ai bảo anh làm viêc này? Chỉ gây ra một chút chuyện nhỏ thì có đáng là gì mà phải đày đọa anh vậy chứ! Quá đáng – Junsu bức xúc nói


-Đi theo em – bọn họ dắtt cậu ra khỏi WC lôi đi, cậu không hiểu gì liền la lên.


-Chuyện gì vậy! Buông anh ra! Không mà!


-IM ĐI! Anh dù gì cũng là ân nhân của ông chủ, tụi em sẽ không để anh làm những việc như vậy đâu, để em xin ông chủ. Mà thôi, từ đây không cho anh làm việc này nữa.


-Không sao mà – cậu cố gắng kháng cự la lên.


Nhưng vô ích, một sao chọi lại hai, họ lôi cậu đi cả nửa tiếng đồng hồ vì cái nhà theo kiến trúc mê cung lâu đài của hắn, đến một cái bàn ăn nhỏ sau sân vườn của hắn. Cậu nhận ra rằng cái bàn cậu đang đến nằm giữa cái hồ rộng, được nối liền bởi những cái cầu gỗ từ sân nhà đến đây, dưới hồ toàn là sen trắng và cá vàng, một phong cảnh tuyệt vời mà cậu chưa từng thấy. Hai tay cậu được thả lỏng, cậu tiến đến gần cái bàn, toàn là bánh kem, bánh ngọt, nhìn rất đẹp mắt, phát thèm.


-Bây giờ tụi em giao cho anh một công việc khác nè – hai anh em họ vừa cười vừa nói


-Đây là do tụi em làm, công việc lần này của anh là nếm thử nó.


Cậu ngơ ngác, ngẩn người ra.


-Nếm thử? – cậu hỏi khó hiểu.


Junsu lấy một cái ghế ra, Junho đè cậu xuống nói giọng nhí nhảnh.


-Ăn thử đi….anh là người đâu tiên nếm thử đó.


-Nhưng…….- cậu chần chừ – Nhưng………


-Không có nhưng nhị gì hết, đây là công việc, anh cãi lệnh hả?


-Ơ………… - cậu đành cầm đĩa bánh lên, nhẹ nhàng dùng muỗng múc nhẹ phần bánh lên, đưa vào miệng, chỉ vừa đến cửa miệng thì bị ngăn lại vì……….


-Đang làm gì vậy? – tiếng cô vang lên làm cả ba bất ngờ, có cả hắn, gã và ả ở đằng sau, không thiếu bọn thuộc hạ lúc nào cũng theo đuôi. Ả ôm gã cứng đơ, còn cô quàng tay hắn,tay kia còn bị băng làm ra vẻ như là rất nặng.


-Nhà này lạ thật! Ha…a… trùm mafia mà cho người ở xếp ngang hàng, mắc cười thật, ha…… - ả vừa nói vừa cười, thái độ hóng hách.


Cậu như sửng ra vì câu nói đó.


-Không phải chuyện của mình thì đừng bao giơ mở miệng – gã quay mặt nói với ả. Mặt hắn thì cực kì “kinh”.


-Ông chủ! Jaejoong là do tụi tôi nhờ mà tới đây……..có gì không? – Junsu mặt xụ xuống , hỏi giọng tội nghiệp.


Hắn không làm, không nói gì cả, chỉ lẳng lặng ngồi xuống.


-Dù gì đi nữa thì cũng không có gì – tiếng cô nói như là thông cảm cho cậu, lòng thì cười nham hiểm.


Gã nhìn hai anh em họ cứ quấn lấy cậu, hơi bực, “ Nèh! Hai anh em sao cứ suốt ngày dính vào tên người hầu ấy thế hả, chướng mắt quá đi”. Gã gạt tay ả ra, lại gần hai anh em họ ôm từ đằng sau, mặt nhìn vào bàn.


-Bánh àh? – gã hỏi khi nhìn chúng, còn ả nét mặt của mụ simla, nhìn mà tức trào máu họng.


Junsu, Junho hớn hở khi có người hỏi thăm tác phẩm của mình


-Uhm! Bánh do tụi em làm đó, ăn thử đi.


-Thiệt không? – gã như ngàn tia sáng bắn vào mặt.


-Ăn thử nha! – gã cũng hớn hở cầm đĩa bánh lên, múc nó rồi cho vào miệng, mắt sáng lên.


-Oh! Ngon quá! – miệng vừa ăn vừa khen vừa cười.


-Ngon thiệt hả? – hai anh em liền có phản ứng.


-Uhm……….ngon, ngon lắm……….nhưng……….. – mặt gã biến sắc.


-Cho đi một lát……… - sau cơn nói dối dỗ ngọt hai anh em họ thì mức chịu đựng cũng từ từ mà bùng phát. Gã ôm bụng, ôm miệng, chạy một mạch tìm WC.


-Yoochun……….có sao không…………Yoochun – ả lật đật chạy theo, cả bọn thuộc hạ cũng chạy theo.


-Gì vậy? Lúc nãy còn khen ngon mà – Junsu chu mỏ nói.


-Bộ khó ăn lắm hả? – Junho buồn nói.


“Ặc! Cũng may là chưa kịp ăn………nếu ăn thì người chạy vào kia chắc chắn là mình, nhìn đẹp nhưng mà có độc…………”.


-Nếu Yoochun bị gì thì hai đứa bây liệu hồn – hắn dọa hai anh em họ rồi chạy đi xem gã ra sao.


-Ơ…….Yunho! – cô kêu khi thấy hắn bỏ đi.


“Đúng là còn yêu người ta mà………..”, câu nghĩ thầm.


-Anh! Có cân đi theo coi ra sao không? – Junsu quay qua hỏi Junho


-Ưhm, anh kia chết thì không sao nhưng nguyên nhân là mình, không đi thì chết dưới tay ông chủ. Và thế là hai người họ cũng đi tìm vì lo cho gã.








Hắn đến WC tìm gã, bất ngờ khi không thấy gã. Hắn và bọn thuộc hạ tìm mãi từ WC nhỏ đến WC lớn vẫn không thấy gã. Dù hỏi, dù tìm ,lục tung khắp nơi cũng không thấy, cặp mắt hắn từ lo lắng biến sắc thành nghi ngờ…………. Đứng trước cửa phòng hắn, hắn mạnh tay không chần chừ mà mở cửa phòng ra. Đúng như hắn suy đoán, gã đang ở trong phòng hắn. Ánh mắt trưng lên, hắn nhẹ nhàng bước đến gần bên gã, gã nhìn theo hắn, không giật mình hay bất ngờ khi thấy hắn. Gã bị hắn phát hiện khi đột nhập vào phòng hắn trên tay vẫn đang cầm một xấp tài liệu điều tra về gã.


-Cậu nghi ngờ tôi? – gã hỏi hắn – Cậu điều tra tôi?


-Phải – hắn khẳng định – Chính cậu là người đã làm chuyện đó? – hắn trưng mắt lên nhìn gã, trong ánh mắt có sự tội lỗi.


-Tôi đã không tin điều đó là sự thật…..Yoochun àh….


-Haaa……….a…….giỏi thật! Và anh đã tin nó là sự thật? Anh nghi ngờ tôi là người đứng đằng sau vụ ám sát anh? – gã nhìn hắn ép hỏi.


-Không phải cậu thì ai? Người của tôi đã điều tra rõ vụ đó.


-Anh tin? – gã hỏi, hắn vẫn không trả lời.


-OK! Jung Yunho! - gã bắt đầu nhịp bước chân đi nhẹ nhàng qua người hắn và nói – Tạm biệt! Sẽ có ngày gặp lại nhưng ngày đó sẽ không có bất cứ mối quan hệ nào mà là kẻ thù, nhớ kĩ đi….. – nói rồi gã đi khỏi căn pḥòng hắn.


-Ông chủ - bọn đàn em chờ gã sẵn ngoài cửa phòng hắn.


-Dọn tất cả hành lí ra khỏi nơi này – gã ra lệnh.


-Dạ - bọn họ tuân theo.




===============************==================


Cậu và cô ả…… hai người, chỉ còn hai người ngồi riêng với nhau trong một không gian ở nơi ấy.
Cậu ngồi im lặng, cô ả nhìn cậu chống hai khủy tay lên bàn , chấp hai bàn tay lại, đặt cao cầm mình lên tiếp tục nhìn cậu.


“Tay cô ta……….”, cậu ngạc nhiên khi nhìn tay cô rất bình thường.


-Junsu, Junho có ý tốt, mời cậu ăn vậy mà….sao không ăn? - giọng cô nói như cố ý khiêu khích cậu.


Cậu nhìn lại cô, không hó hé lời nào với con người này. Cô hơi bực vì hành động của cậu, nhẹ nhàng đứng dậy, cầm một trong những dĩa bánh kia lên – Hay cậu không ăn, chê nó dở - cô đưa sát đến mặt cậu.


Biết rằng cô ta đang giả bị thương, nhưng cậu là đầy tớ thì nói ai mà tin? Vì vậy nếu cậu có manh động nào thì cô ả có thể lợi dụng điểm này mà làm hại cậu, nên cậu vẫn im lặng mặc kệ cô ả làm gì.


Cô càng tức them, nhìn con chó yêu dấu luôn đi theo bên chân cô, nó tự nhiên mát mông mà đại tiện tại chỗ cho ra cái chất nhão nhoẹt, vàng nâu gì đó. Chỉ biết rằng nó là lạoi phế thải tổng hợp bốc mùi kinh tởm. Cô nhìn nó, nhìn cái bánh mà cười, cô ngồi xuống dùng nĩa vớt cái đống đó lên, để lên mặt lớp bánh kem kia.


-Cô dám…………..đó là công sức của Junsu và Junho mà cô…………..đê tiện - cậu tức khi nhìn những hành động thô thiễn, kinh tởm đó của cô.


Cô nhìn nó để ra xa, nhìn cậu cười - Rồi sao? Dù gì cái thứ cho chó còn chê này cũng như đồ rác rưởi có ăn cũng bằng thừa……..à mà………..cậu thích ăn mà – cô đưa dĩa bánh đến gần cậu, đặt nó lên bàn sát người cậu.


-Ăn đi chứ!!!!!.... - chẳng phải cậu nói đó là công sức của Junsu và Junho sao? Ăn đi…. – cô cố ép buộc , khiêu khích cậu.


Cô trở lại ghế ngồi ngắm nhìn phản ứng của cậu rồi cười. Cậu nhìn nó, cái chất nhão nhoẹt và mùi kinh khủng bốc lên của nó. Cậu ôm miệng, đứng dậy chạy đi.


BỊCH..............


Cậu đâm đầu vào người hắn, khi hắn đang chậm rãi đi đến bên phía bàn ăn đó. Tay cậu vẫn ôm miệng chạy đi, hắn nhìn cậu, không biết cậu đang bị gì. Cậu khóc........... không phải khóc vì bị hành hạ mà khóc vì tức, tức vì những cái bánh do chính tay hai anh em họ bỏ công ra làm, vui mừng khi hoàn thành chúng mà lại bị sĩ nhục bởi cái thứ bẩn thỉu đó, bản thân cậu lại không làm được gì. Hắn nhìn cậu rồi tiếp tục đến gần cô.


-Ah! Yunho! Anh về rồi sao? – cô vui mừng ôm lấy cánh tay hắn bằng một tay, tay kia của mình vẫn tỏ ra yếu đuối như người bị thương.


Hắn nhìn cô rồi quay sang nhìn cái thứ đẹp đẽ bị sĩ nhục kia, hắn dường như đã biết chuyện gì đã xảy ra.

End chap
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:43 pm

chap 18


Một tay của hắn chống lên mặt bàn, một tay hắn nhẹ nhàng cầm đúng ngay cái bánh đó, ngắm nó và nhìn cô, không ngần ngại cho vào mặt cô. (t/g: đáng đời). Trên mặt cô giờ như cái giống gì đó không hề nhận ra, một phần là kem, một phần là cái thứ tổng hợp kinh tởm kia, nhìn phát nôn. Cơ thể cô như cứng lại, người rung lên, một tay sờ lấy cái thứ trên mặt mình.


-Á Á Á Á Á Á AAAAAAAAAA………… - tiếng la của cô vang lên chói cả tai như tiếng mèo kêu thảm thiết – Yunho anh làm gì vậy? – cô la lên.


Hắn dùng bàn tay thô bạo quật ngược tóc cô ra đằng sau.


-Yu……..n……..n…….Ho………..đau…… …đau……… - cô ả rên lên vì đau van xin hắn – Yun………..Ho……………. buông ra……..đau………..em đau.


Hắn ghé sát miệng vào tai cô ả nói nhẹ


-Kim Jaejoong là vật sở hữu của tôi, chỉ một mình tôi được quyền ăn hiếp cậu ta. Nếu sau này còn làm những chuyện như thế này với Jaejoong nữa thì đừng có trách tôi……….liệu hồn – hắn gằng giọng nói vào tai cô đe doạ, thả lỏng cô ra sau những lời nói kia rồi hắn đi đâu đó, để lại một con ma loè loạt với cái đống kinh khủng trên mặt.





Cậu vừa chạy vừa khóc sướt mướt trên con đường dẫn ra cổng nhà hắn, chạy mãi mà vẫn chưa thoát khỏi nơi đáng ghét này. “Cứ ở đây làm một thằng vô dụng mãi thì thà biến đi còn hơn”, cậu cứ khóc lóc, lo chạy nên không thể nhìn đằng trước đang có một vật to đùng đang lao đến đối diện với mình.


Chiếc xe hơi mang chữ W đằng trước lao nhanh như gió, còn cậu…chưa tỉnh hẳn ra khỏi cơn mê man kia. Ánh đèn vàng của xe làm mờ đi con mắt, đánh lừa thị giác của cậu, người cậu cứng đơ lại……….chỉ mong sao nó mau lao đến kết thúc cuộc đời cậu.



RẦM………….KÉT……………..KÉT…� �� ��…………



Chiếc xe ngưng lại trong tiếng thắng xe kia, nhưng quá trễ nó đã không ngừng đúng lúc mà vô tình đâm vào con người đang nằm dưới đất kia………


-YUNHO………….. – người gọi tên hắn thảm thiết là cậu và con người đang bất lực nằm dưới đất kia là hắn. Hắn……..đã cứu cậu, cậu ôm hắn………….tim đập như muốn vỡ tung ra, cơ thể run run, hai mắt chan hoà dòng lệ.


-CHỦ TỊCH……….. – Hankyung ra khỏi chiếc xe đã đâm vào người hắn, cũng lo cho hắn mà không thoát khỏi cái sợ hãi, như người điên kêu tên hắn.


Còn hắn……….. chỉ vô tình nằm yên trong vòng tay cậu.


~~~~~~~~~~~~~~~~**********~~~~~~~~~~~~~~~~


Bệnh viện Seoul – khoa điều trị.

Junsu, Junho nhẹ nhàng bước ra từ căn phòng cho bệnh nhân đặc biệt. Cậu đứng chờ ngoài cửa phòng, thấy họ ra liền chạy lại.


-Có sao không? Ông chủ có sao không – miệng cậu không ngừng hỏi về hắn.


-Không sao! Chỉ đụng nhẹ mà ngất đi thôi, nhưng bác sĩ nói……..chân trái…..e rằng…– Junsu như không muốn nói về vấn đề này đã ấp a ấp úng……………


-Làm sao? – cậu càng thêm lo với thái độ đó.


-Thôi!..... em không muốn nói……..hic…..có gì hyung tự đi xem đi…..hic… - Junho vừa nói vừa khóc.


Hai anh em họ buồn bã bỏ đi. Trong lòng cậu hiện giờ lại càng thêm lo: “ Chỉ tại mình! Tại mình! Tại mình!”. Cậu luôn oán trách mình,người nằm trong đó không phải là cậu mà là hắn, không hiểu vì sao bản thân cậu cảm thấy bất an, miệng luôn phù hộ cho hắn.


CẠCH….


Tiếp theo là cô ả bước ra, hai mắt cô nheo lại trừng lấy cậu.


-Đồ tồi bại, tại mày…….tại mày tất cả…..tao sẽ không bao giờ tha thứ cho mày – vừa dứt câu cô chạy đi với hai dòng nước mắt.


Cậu cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra trong đó. Cậu không biết mình có nên bước vào trong đó hay không? Hai bên cánh cửa to tướng kia là hai tên thuộc hạ to con mặc áo đen, nhìn phát lạnh. Cậu không dám bước vào cũng không biết nên đối diện với hắn làm sao.





-Chủ tịch Jung àh?...... anh vẫn không sao chứ? – Hankyung hỏi hắn.


Hắn thì chẳng nhằm nhò gì, bị đụng xe mà cứ như không. Nằm trên giường bệnh mà cứ như nằm ở giường nhà, vừa rộng vừa êm. Lưng hắn dựa vào thành giường, nửa ngồi nửa nằm, đắp chăn lên ngang hông như ra vẻ rất nặng.


-Hơi đau một chút – hắn trả lời khi cảm thấy cơ thể ê nhức.


-Tôi…….tôi……..xin………lỗi – Hankyung xụ mặt vì biết lỗi của mình.


-Cậu không có bằng lái xe àh? Mém chút tôi chết rồi đấy, trong sân nhà tôi mà chạy nhanh như vậy, có chuyện gì mà đến nhà tôi? – hắn bực bội hỏi.


“Bệnh mà còn sức chửi cơ đấy”.


-Àh! Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với chủ tịch.


-Chuyện gì?


-Chuyện lần trước, chuyện phục kích lần trước, sau khi điều tra rõ hơn thì……….nguồn gốc mới lộ rõ hơn, là………. Những tên đó, những tên nội gín không phải người của Park TVXQ. Chúng cố tình nghe lệnh kẻ chủ mưu để nhằm gây mất hoà khí của hai bên.


-Không phải Park Yoochun? – hắn hỏi, trừng mắt nhìn lên – Hankyung….hình như cậu muốn chết phải không? Chứa điều tra rõ đã đi nói tầm phào, cậu có biết cậu đã gây ra tai hoạ gì không? – “Yoochun, xin lỗi…….tôi đã nghi lầm cậu”.


-Oh!.......Chủ tịch……..tôi……..biết – Hankyung sợ sệt với cái thái độ kia của hắn mà trả lời lắp bắp.


-Vậy có biết người nào chủ mưu không? – hắn hỏi.


-Vẫn đang tiến hành điều tra.


-Nhanh đi! Nếu biết là ai lôi đầu ra, cho chết cả dòng họ nhà nó cho tôi – hắn gồng mình lên nói.


-Chủ tịch……….. – Hankyung ngượng ngùng hỏi.


-Chuyện gì nữa? – hắn gắt lên.


-Nếu như không lầm thì…..lúc bị đụng……….chính mắt tôi đã tận mắt nhìn thấy rằng chủ tịch đã nhảy vào cứu Jaejoong phải không…? Nếu không thì giờ này cái người nằm ở đây 100% không phải là ông rồi. Tôi biết anh ghét người đẹp, đừng nói anh chấm cậu ấy nha. Đó đâu phải là bản chất của anh, tôi biết……anh làm gì tốt đến thế chứ.


Hắn sững sốt nhìn Hankyung, cười.


-BIẾN! GET OUT, ĐỪNG NHIỀU CHUYỆN!!!!!!!!!!!!!!


Hankyung lập tức theo lệnh bước ra ngoài.


-Ah……….Jaejoong? Lậu quá không gặp, thì ra cậu ở đây – Hankyung hói khi từ từ mở cán cửa ra đã thấy cậu.


“Xém đụng người ta xong, còn nói….”


-Àh! Hankyung! – ậcu nhìn vào bên trong cửa – Ông chủ…………sao rồi?


-Anh ta mệt nên ngủ rồi – Hankyung nói, nhìn vẻ mặt cậu lo lắng cho hắn rồi cười –Yêu rồi sao? Nếu thấy lo thì vào đi, àh……….mà thôi……..tôi đi đây – nói xong Hankyung bỏ đi.


Tim cậu bỗng đập mạnh lên, mặt đỏ chót ,“Yêu rồi sao? Thấy lo thì vào đi…..”.









Cậu bước vào phòng, tuy nhiên với tư cách là một người hầu. Cậu đóng cánh cửa lại, bước nhẹ nhàng không gây ra tiếng động đến bên chiếc giường của hắn đang nằm. Hắn đang ngủ, cậu muốn thăm hắn, dù sao hắn cũng đã cứu cậu. Cậu nhìn hắn, hai mắt nhắm tít lại khẽ gọi hắn:


-Ông chủ……..- không thấy hồi âm cậu lại kêu – Yunho……..


-TÔI ĐÃ BẢO BIẾN HẾT, ĐỪNG LÀM PHIỀN TÔI RỒI MÀ- hắn tức lên vì ai đó phá giấc ngủ của hắn. Hắn ngồi dậy trừng mắt nhìn người đó, hắn thấy cậu, cậu đang sững người ra.

-Là cậu sao? – mặt hắn nhăn lại – Tới đây làm gì?


-Tôi…….tôi đến thăm anh…cám ơn vì đã cứu tôi – ậcu ngượng ngùng nói. Hắn nhìn cậu.


-Không cần! – hắn sờ đầu, gãi tóc rồi ra lệnh cho cậu – Lấy ly nước đưa đây coi.


Cậu lật đật nghe lời đem ly nước đến cho hắn.


-Chưa chết! – hắn lạnh lùng trả lời.


Cậu đứng gần giường nhưng vẫn xa hắn, mặt u sầu cuối xuống đất không dám nhìn hắn, còn hắn nhìn cậu tự nỗi sùng.


-Ngước mặt lên coi – hắn ra lệnh mạnh bạo với cậu.


-Hả!.......... – cậu ngước mặt lên vì nghe hắn gọi.


Hắn cầm ly nước sẵn tay tạt vào mặt cậu…, cậu điếng người ra.


-Làm gì vậy hả????????? – cậu la hắn.


“Waa….chết rồi! Kem da màu…….., kem da màu loại dỏm này một ngày phải thay một lần, còn mình đã ba ngày không thay (có thời gian đâu mà thay), nếu gặp nước sẽ trôi đi hết….aaaaaaaaaa”. Cậu biết rất rõ điều gì đang xảy ra cho mình, cậu liền quay mặt ra sau, giấu hắn che lại.


-Cậu định lừa gạt thiên hạ đến bao giờ nửa hả?? Kim Jaejoong.


Cậu nghe hắn nói còn điếng người hơn lúc nãy, tim đập mạnh như muốn vỡ ra: “Má ơi!!! Hắn biết rồi”.


-Ha…a……ông chủ! Ông nói gì vậy? Tôi không hiểu – cậu cố chối.


-Có hiện mặt thật ra không thì bảo? NHANH LÊN – hắn la lên, ra lệnh với cậu.


-TÔI XẤU XÍ ĐÓ GIỜ MÀ! – cậu cũng la lại.

-Nếu không thì có ngon mà quay mặt qua đây……..nhanh lên –hắn gào lên


Cậu cứ tránh né giấu đi khuôn mặt đang có ba màu tèm lem của mình – Không, đừng ép tôi – cậu cương quyết phản đối.


-TÔI LÀ ÔNG CHỦ! TÔI RA LỆNH CHO CẬU QUAY MẶT QUA ĐÂY! – hắn cứ gào lên mà ra lệnh.


-KHÔNG!- cậu tiếp tục phản đối: “Không được cho hắn biết”.



Một hồi sau…….thì hắn cũng chịu thua, ngồi trên giường im hơi lặng tiếng, cậu cũng ngồi đó đưa lưng đối diện với hắn, hai tay che lấy khuôn mặt.


-Jaejoong này! Cậu có biết gì không? – hắn nhỏ nhẹ nói.


-Không nói sao biết! – cậu nói.


-Tôi nghe nói dạo này người ta lên án mấy cái sản phẩm không chất lượng nhiều lắm. Những người sử dụng những mỹ phẩm như kem da màu (dỏm+xịn) đại loại……….sau vài tháng sẽ bị ăn mòn, da trở nên nhăn nheo, xấu xí ghê lắm.


Cậu nghe hắn nói, hai mắt mở to hết cỡ.


-CÁI GÌ??????? – cậu chợt la to, quay phắt cái đầu qua nhìn hắn – TÔI ĐÃ SỬ DỤNG CHÚNG BA THÁNG RỒI ĐẤY!!!!!... AAAAAAAAAAAA……DA TÔI AAAAAAAAAA…..DA TÔI………


Do mãi lo ngĩ cho sắc đẹp nên cậu quên mất mình đang làm cái gì. Hắn nhìn cậu, cậu nhìn hắn , bốn mắt nhìn nhau….


1s


2s


3s


-Chịu lộ bản mặt đó ra rồi àh! Kim Jaejoong………cậu thua rồi!!!!!!!! Còn dám giấu nữa không? – hắn cười nói.


Cậu ngu người, đờ ra nhìn hắn: “Ặc…….ặc…….Kim Jaejoong……..mày……..đã bị………..dụ……..ặc”.


-AAAAAAAAAAAAAA……….JUNG YUNHO………….ANH LỪA TÔI.


============o0o=============


-Yunho……..anh không sao chứ????? – Yoochun đứng đó hỏi thăm hắn


-Không sao! – mặt hắn bổng ủ rũ – Chỉ bị thương nhẹ………


-Đụng vậy mà nói là nhẹ àh? – Yoochun lo lắng nói.


-Yoochun…..cậu không giận tôi sao? Tôi …..tôi….đã hiểu lầm cậu…….vậy mà còn đến thăm tôi.


Cậu vẫn còn đứng đó hầu hạ hắn ( sau khi bị phát hiện vẫn lì lợm mà bôi cái chất ấy lên ). Cậu quan sát nét mặt của hắn, chưa bao giờ cậu thấy nét mặt này của hắn: “Đúng là vẫn còn yêu người ta mà”.


-Không sao! Anh khoẻ là được, mà nè…Yunho….tại sao anh ra nông nổi này vậy? – Yoochun hỏi tò mò


-Không sao! Chỉ tại con heo bông đội lốt vịt xấu xí nó chạy cẩu thả nên bị, chỉ vô tình cứu nó thôi, tại không nỡ để nó chết, chút sẽ xử nó sau – Yoochun nghe hắn nói ngu người ra.


Cậu run người đứng đó, cắn răng…: “Chút sẽ xử mình”


-Yunho…lâu năm gặp lại không ngờ anh lại tốt bụng như thế này đấy, còn biết nói đùa nữa – Yoochun thật sự hết sức bất ngờ trước thái độ của hắn.


-Yoochun, vậy đừng giận, ok! – hắn nói nhẹ nhàng.


-Ưhm – Yoochun gật đầu – Yunho àh! Anh cũng nên nằm nghỉ chút đi, tôi cũng không làm phiền, có chuyện gì sẽ tính sau, sức khoẻ là trên hết mà.


-Àh! Yoochun, tuần sau là sinh nhật tôi, nhớ đến nha.


-Sinh nhật của ông trùm Jung Yunho mà, ai lại không đến. Ok! – Yoochun nhẹ nhàng đến dậy cùng bọn thuộc hạ ra ngoài.

Cậu nhìn hắn, ánh mắt thường ngày đáng sợ của hắn một lần nữa đã biến mất mà thay vào đó là một ánh mắt của sự nuối tiếc để nhìn gã. Cậu cảm thấy đau tim khi nhìn thấy cảnh đó: “Lên cơn bệnh nữa rồi”.


-CHỦ TỊCH PARK – cậu đột nhiên gằng giọng la to


Hắn mở to mắt nhìn cậu, Yoochun dừng chân lại vì tiếng gọi của cậu. Cậu chạy đến lôi Yoochun đến gần giường hắn.


-Cậu làm gì vậy hả? Kim Jaejoong? – Yoochun la lên


-Nghe tôi nói này chủ tịch Park – cậu vội trấn an Yoochun.


-Ông chủ Jung, chủ tịch Park……..tại sao hai người phải làm vậy? Tôi biết hai người vẫn còn yêu nhau cơ mà, cớ gì phải tự dối lòng mình? Tại sao phải chia tay?


Cậu quay sang mặt đối mặt với Yoochun


-Thật ra ông chủ Jung Yuno còn rất yêu anh đấy.


Rồi quay sang nhìn hắn, to gan la hắn.


-Còn anh, vẫn còn yêu người ta mà cứ giấu, hai người………hôm nay phải nói cho rõ đi, như vậy mãi hai bên sẽ đau khổ lắm.


Hai người như hoá đá ra khi nghe những lời cậu nói. Miệng há hốc, tai nghe cũng không lọt, còn cậu tỏ vẻ như là rất am hiểu chuyện này tuy là người ngoài cuộc.


-Jaejoong, cậu đang nói gì vậy? – hắn hỏi cậu.


-Cậu ấm đầu hả? – Yoochun cũng hỏi theo khi thấy thái độ đó.


-Thì hai người không phải người yêu sao? Hà tất gì phải che giấu………làm lành đi – cậu bực bội.


-Cậu nói cái gì vậy? – hắn cũng bực mình.


-Còn giả đò, tôi nói hai người đó……….hai người yêu nhau thì đừng lẩn tránh nhau nữa, đồng giới thì đã sao, mặc kệ ai nói gì đi, đối diện với sự thật mới là cách tốt nhất.


-AI NÓI? – hai người đồng thanh.


-Tôi nói, tôi biết, tôi chứng kiến – cậu chợt nhận ra – Không phải sao?


-KHÔNG – đồng thanh rồi nhìn nhau.


Yoochun giật bàn tay mình ra khỏi bàn tay cậu – Thằng này nó điên rồi.


-Yah! Tôi muốn tốt cho hai người mà hai người nói tôi vậy hả?


-AI MƯỚN? –cùng đồng thanh


-THÌ KHÔNG PHẢI SAO – tức cực độ, cậu la lên.


-KHÔNG! – lại đồng thanh.


Cậu cứng người, sắp ngất cũng không hiểu chuyện gì xảy ra.


-Chứ tại sao…….anh cứ làm ra vẻ nhớ nhung người ta vậy hả? Không phải yêu chứ là gì? Hai người cũng quen biết lâu rồi mà….


-Yunho, tôi có công chuyện, tôi đi trước nha, gặp lại sau…bye – nghe những lời cậu nói, Yoochun chán nản, không màn đến những lời đó nữa và đi ra khỏi phòng.


“Hai người này…..tức chết đi được, những gì mình nói là sai àh?”


-Cậu có biết cậu đang nói cái gì không hả? – hắn gắt lên với cậu


-Còn anh nữa, lúc nãy tôi vó ý tốt cho anh quay lại với tên đó, sao anh……. – cậu quay sang nói với hắn, tức quá! Những lời nói muốn nói ra rất nhiều cũng bị kẹt ở cổ họng cậu.


-AI MƯỚN?....? – hắn ngó cậu mà nói.


-ANH…. – cậu càng tức thêm –Chứ hai người là gì? Không phải người yêu thì là gì hả???- cậu la lên.


-Nhiều chuyện! Mắc mớ gì phải nói cho cậu biết – hắn nhìn đông ngó tây lạnh lùng phớt lờ câu hỏi của cậu.


-Thấy chưa! Cố ý giấu mà – cậu cãi bướng


-ĐIÊN HẢ? – hắn quát


-XẠO! CHỐI – cậu la cãi lại


-CÒN NÓI NỮA TÔI CẮT LƯỠI CẬU ĐÓ – hắn quát to hết sức, mệt mỏi với cậu đành hù doạ.


Cậu run lên, mặt như thê thảm lắm. Hắn nằm đó, la cậu xong không nói không rằng.


“Ngột thiệt! Không phải người yêu? LÁO TOÉT……….sao hôm nay hắn hiền vậy kà….Yah!!!! hắn sẽ xử mình…………..phải chuồn ra khỏi đây…….tẩu vi thượng sách”


-Ha……..a…..hết chuyện rồi………tôi đi nha…..ông chủ – cậu nói rồi từ từ lùi bước chân ra phía cửa.


-Ai bảo cậu đi? – hắn gằng giọng nói.


Cậu khựng lại, run cả người: “Huhuhu….hắn xử mình”


-Mau trở lại con người thật cho tôi…..đừng để tôi nhắc nhở lại lần thứ ba. Cậu còn chot ôi thấy cái thứ cản trở đen xì kia thì liệu hồn…! – hắn đe doạ cậu từng tiếng một, trừng mắt với thái độ “không đùa”.


Người cậu run lên cầm cập, tê cứng cả hai chân, tim muốn nhảy ra ngoài – Vân….g…..


-Cho cậu 10 phút – hắn lại nói.


Cậu nghe lời hắn, cơ thể theo lệnh của hắn mà lếch vào nhà tắm một cách thảm thương.


“Không chịu đâu! Hắn biết rồi, vậy là mình sắp tàn đời rồi. Hắn ghét người đẹp……..Mẹ ơi! Sao mẹ sinh con ra lại giống mẹ mà đẹp thế này cơ chứ……hic….”
End chap
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
YutaloveJae
Translators
Translators
avatar

Tổng số bài gửi : 273
Điểm nổi bật : 8
Ngày tham gia : 01/01/2010
Tuổi : 22
Đến từ : nơi 5 con người kết nối triệu trái tim: TVXQ _ Cassiopeia 4ever

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Wed Mar 03, 2010 6:44 pm

Chap 19


-Yoochun! Chừng nào chúng ta đi? - ả hỏi gã khi vẫn còn đang đứng trước bệnh viện Seoul.


-Không đi nữa….chúng ta sẽ ở lại đây – Yoochun tươi cười nói, vẻ mặt bình thường còn ả như quýnh quáng cả lên.


-Tại sao? chẳng phải anh đã bảo là sẽ đi, sao giờ lại không đi?


-Tại ở đây……..


-Anh àh!..... - những tiếng nói của Yoochun bị hai anh em họ cho ngưng lại khi hai người chạy đến ôm gã.


-Anh ơi! nhớ anh quá, đi ăn đi.


-Đói bụng quá hà! Đi ăn đi anh – Junsu, Junho lần lượt tinh nghịch nói với Yoochun, Yoochun ôm hai người họ vào long – OK! – gã nói rồi hôn lên má mỗi đứa mỗi cái.


-Yoochun - ả kêu, mặt nhăn nhó.


-Nếu em thích thì em dọn ra khách sạn ở tạm đi, anh ở đây – Yoochun ngước mặt lại nói với ả.


Nói rồi Yoochun ôm hai anh em họ đi, ả đứng cứng đơ ở đấy tức trào máu họng, không nói câu gì ra lời, tay gồng lại thành nấm đấm, nhìn ba con người kia.


========0o0========


Cậu bước ra từ căn phòng tắm, không phải nhà hắn cũng không phải khách sạn nên không có pyjama, trên người cậu chỉ có duy nhất cái áo sơ mi cao cấp dài qua mông của hắn, nó hơi rộng so với người ốm yếu như cậu, còn lại ngay cả underwear cũng không có nên mặt cậu đỏ rần rần.


Hắn nhìn cậu chăm chăm khi đang nằm trên giường. hắn như người mất hồn khi trước mặt hắn là một người xa lạ nhưng đầy quyến rũ hấp dẫn, mà hắn nghĩ là thiên thần. Mặt hắn đơ ra, hai mắt dán chặt vào cậu.


Mái tóc âm ẩm mượt mà bồng bềnh như những sợi vải được làm bằng lụa tơ tằm đen huyền bóng mượt ôm sát vào khuôn mặt có làn da trắng nõn nà kia. Đôi mắt to với tròng mắt màu xanh lấp lánh như những hạt kim cương ngàn năm sâu dưới đáy nham thạch tận cùng biển đại dương. Cái mũi thanh mảnh, cao nhọn đẹp đến lạ thường, bờ môi đỏ mọng như những trái cherry vừa chín tới, có thể làm cho bất cứ một ai vồ lấy ăn bất cứ lúc nào. Làn da trắng hồng tươi đẹp tỏa mình như những cánh hoa anh đào nở rộ khi mùa xuân đến, những đường nét uốn cong của cơ thể như mê hoặc cả lòng người.


Hắn……đã bị hớp hồn…


Cậu nhìn hắn, tay nắm chặt áo che “chỗ đó” lại và lùi về đằng sau: “Hắn ghét người đẹp……..mình sắp chết”.


-Ưhm….không phải tôi giấu anh….mà là…..tôi có nói trước……mà anh không tin…. - cậu sợ hắn, sợ hắn giết cậu vì hắn ghét người đẹp, nhưng cậu lại là một người cực kì đẹp nên run sợ hắn là điều đương nhiên và sợ hắn vì cậu đã lừa dối hắn.


-Lại đây….. - hắn khẽ kêu cậu đến bên hắn.


-Anh…..giết tôi!!! - cậu sợ sệt nói.


Hắn nghe cậu nói, đờ người ra nhưng vẫn dịu dàng - Lại đây mau.


Cậu run người, nhấc từ từ từng bước chân lê lết lại gần giường.


-Trèo lên….. - hắn nhìn cậu.


Cậu cứng người, trèo lên từ từ, ngồi lên giường, đỏ mặt vì…..cơ thể đang thiếu vải của mình.


-Nằm xuống - hắn nhìn cậu say đắm.


Cậu càng thêm sợ và nằm xuống, mắt hắn nhìn vào chỗ đó sắp lộ ra của cậu.

“Định lấy dao chặt tôi ra hả”


Cậu nằm mà nổi hết cả da gà, người hóa đá. Hắn nằm nghiêng người, chống tay lên đầu, ngắm cậu rồi liền lê đến gần người cậu………..ôm cậu bằng đôi tay chắc khỏe của hắn. Cậu giờ đây hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra, nhưng tim cậu nó như muốn vỡ tung ra từng mảnh.


-Anh định làm gì vậy? - cậu la lên giật bắn người ra.


Hắn đè cậu tại vị trí - Nằm im…..một chút thôi - hắn nhẹ nhàng nói bên tai cậu, cậu như bị mê hoặc bởi tiếng nói dịu dàng đó.


-Hắn lại ôm sát vào người cậu hơn - Nếu sớm lộ diện như thế này thì có phải tốt hơn không, ai lại nở hành hạ bé cưng như thế này chứ - hắn nói rồi tự mỉm cười.


-Tại sao anh biết? – hai tròng mắt cậu mở to hết cỡ, giật người mình ra khỏi tay hắn.


-Chưa ôm xong mà - hắn nhăn mặt - Bất ngờ lắm àh? Biết từ lâu rồi……..có thằng ngu mới không biết - hắn phì cười.


-Từ…..lâu….. - cậu cắn răng, run lên.


-Ừ! - hắn thừa nhận một cách vô tư.


-Từ lâu……..XẠO, người ta hóa trang giỏi vậy sao mà biết - cậu quýnh lên, la to giọng với hắn.


-Biết từ lâu - hắn trả lời tỉnh bơ lại câu nói đó.


-XẠO! XẠO! XẠO! HỒI NÀO! - cậu gắt lên.


-Hồi lúc hành hạ cậu - hắn nhắm mắt trả lời – Nhưng……cũng chỉ nghi ngờ thôi.


-Nghi ngờ cái gì chứ???? - cậu hỏi tiếp.


-Những lần đánh đều có màu sắc khác thường.


Cậu như muốn khóc vì tức - XẠO! nếu chỉ có như vậy thì làm sao biết được?


-Cái tính tình lì lợm, dù có làm mạnh cỡ nào, lúc làm tình cũng không rên, đánh cỡ nào cũng không la, hỏi cỡ nào cũng không nói, có phải không? - hắn mở mắt xoay đầu nhìn cậu. Mặt cậu đỏ bừng lên khi hắn nhắc đến chuyện đó.


-Vậy…….anh biết từ đầu….. - cậu lắp bắp hỏi hắn.


-Không! chỉ vì say nên lúc đó chẳng biết là ai, chỉ biết nhiêu đó, cho đến lúc biết được điểm lì thì mới biết…..mà cũng chỉ nghi thôi - hắn vẫn bình thản nói, hai tay đỡ đầu nằm trên gối, mắt cứ nhìn cậu.


-Đã biết mà vẫn còn hành hạ tôi……đánh….., đập…., chửi….không chịu giết sớm cho chết sớm, đúng là ác, thà để hành hạ chơi chứ không giết cho rồi. ÁC QUỶ - cậu nói như muốn khóc.


Hắn chòm đến khẽ sờ vào đôi má xinh đẹp kia - Đừng khóc…..anh yêu em còn không hết, ai lại điên tự nhiên đi hành hạ chứ.


RẦM!!!


Hắn vừa nói yêu cậu thì người cậu giờ đây đã nằm liệt dưới đất.


“Yêu???? một người như hắn………lại yêu mình”. Cậu đứng dậy mệt mỏi, tiếp tục suy nghĩ trong lòng. “XẠO……không tin……yêu àh? Ai tin nỗi người như hắn lại yêu mình chứ, hắn đùa với mình….”.


-Jae àh……em không sao chứ? - giọng hắn lo lắng cho cậu.


-KHÔNG TIN….. - cậu la lên, tiếng vang làm rung động cả căn phòng, hắn bịt tai lại.


-Yêu mà lại đối xử với người ta như thế, đồ ngụy biện - cậu một mực không tin, cãi đôi với hắn.


-Thật mà! - hắn nhỏm người, nắm bàn tay cậu lôi đến ôm chặt, cậu ngã vào lòng hắn. Tim cậu đập loạn xạ, khi chạm vào lòng ngực của hắn có thể nghe được tim hắn đập


Cậu trào nước mắt khóc vì những lời hắn nói - Nếu yêu………thì tại sao…lúc tôi cứu anh…..anh lại đối xử với tôi như vậy….nếu yêu thì tại sao anh luôn làm khó dễ tôi……những hành động của anh…….đối xử với tôi mà gọi là yêu àh! - cậu vừa nói vừa khóc, hắn khẽ hôn lên mái tóc cậu.


-Ai bảo tới lúc đó mà vẫn còn giấu làm gì, với lại vì một chút muốn trả thù thôi.


-Trả thù? “Tôi chưa trả thù anh thì thôi, mắc mớ gì anh phải trả thù tôi, tôi làm gì anh chứ?”, cậu nghĩ trong đầu, bụng thì tức vì cái dụng ý bí mật của hắn.


-Nói chung là sao? - cậu hỏi hắn.


-Àh………



==========Flastback=============


Cái lúc hắn chạy quanh quanh trong bãi chiến trường tìm thứ gì đó mà lo sợ thì chính là tìm cậu.


-Jaejoong! Jaejoong! Cậu ở đâu?....Jaejoong.


Tiếng hắn lo lắng tìm cậu khắp nơi, từ trong những chiếc xe kia nhưng vẫn không thấy cậu đâu. Hắn điên cuồng trong lúc này, vai hắn bỗng đau lên như trời giáng rồi dần mất cảm giác. Đầu óc hắn quay cuồng, dồn hết sức lực nhìn về con người đã cho hắn viên đạn này mà trả lại một phát ngay đầu. Đầu óc hắn bắt đầu mê man, hắn cảm thấy cơ thể bỗng trở nên nhẹ nhõm vì hắn đang ngã xuống bờ vực sâu thẳm kia, không quên cái cảm giác ấm áp khi đang có ai ôm hắn cùng theo hắn xuống đấy…


Hắn tỉnh dậy, cơ thể đau nhức, người bắt đầu cảm giác được cái đau từ bả vai đưa đến, mắt hắn mệt mỏi nhìn xung quanh, nhận thức được rằng hắn đang ở trong một cái hang. Tiếp tục nhìn, chẳng có ai ngoài một mình hắn và đống lửa, vai hắn hầu như tê liệt đến rã rời, viên đạn vẫn còn bên trong da thịt của hắn. Hắn nhăn mặt, gượng cơ thể ngồi dậy, lấy con dao từ trong mình ra hơ lửa (phòng thân từ xưa), rồi từ từ đưa đến chỗ viên đạn cho vào da thịt mà moi cái viên đạn đã làm cho hắn ra nông nỗi này. Hắn cắn răng vì đau, hắn xé lấy miếng vải trên người mà băng lấy nó. Sau cơn đau hắn mệt mỏi đứng dậy, lê bước chân nặng trịch lết ra khỏi cái hang tận hưởng không khí của thiên nhiên và hơi thắc mắc rằng ai đã cứu hắn.


Hắn trố mắt, đứng im phăng phắc như trời trồng, hắn nhìn ra phía trước, không thể tin được cái hắn tận mắt đang nhìn đang hòa mình dưới nước…..là người hay là…..tiên cá…… Hắn đơ người ra. Là…. cậu….cốt tinh của một thiên thần. Trong lòng hắn bỗng nhiên có cái gì đó lấn chiếm vào cơ thể, cái thứ cảm giác kì lạ, trái tim hắn bỗng rung động trước người con trai này. Sự thật là cậu, là con người thật của cậu, cậu đang tắm, làn da của cậu…….làn da thật sự luôn chìm ẩn đang đắm mình trong làn nước trong veo, xanh biếc kia…. Nó đẹp như bông hoa chớm nở, nhìn mãi vẫn không chán, trong mắt hắn là một con nhộng đang dần chui ra khỏi cái kén, đang dang rộng đôi cánh sặc sỡ chói lóa, những tia nắng trưa soi rọi vào mặt hồ, chiếu vào người cậu….nó thật mãnh liệt.


Hắn nhìn cậu, khẽ nheo đôi mày lại vì hình như hắn phát hiện ra điều gì đó nhưng hắn không thể dối lòng mình, hắn……….yêu cậu. Hắn tự hỏi tại sao lại giấu hắn, tại sao phải lừa hắn, hắn thích cậu, thích cậu như thế này………mãi mãi…..


Cậu bắt đầu bước lên bờ, khuôn mặt cười tươi rạng rỡ. Hắn giật mình nép vào cửa hang nhìn thân thể trần truồng chưa kịp mặc áo của cậu, hắn vừa nhìn vừa nghĩ: “Người đâu mà tự nhiên thấy gớm, bộ tưởng đây không có người àh”. Cậu đi về phía hang, hắn lật đật nằm yên vị trí cũ chờ mãi một thời gian, cậu đi đâu đó rồi mới vào.


-Yunho! Yunho! Chúng ta sống rồi, chúng ta được cứu rồi.


Cậu la toán lên vì mừng, đến gần hắn, không ngần ngại mà vác xác hắn lên lưng mà cõng đi. Hắn cũng không hiểu cậu đang làm gì, nhưng hắn thích cậu cõng hắn như thế này nên đầu tựa trên vai cậu mà miệng cứ cười. Cậu mệt mỏi cõng hắn đến nửa đoạn đường của dốc núi, người bắt đầu đuối ra, miệng cậu than thở.


-Yunho…..chắc tôi phải quẳng anh xuống dưới đó quá.


“Có ngon thì quẳng đi”, hắn nghĩ trong bụng, và nguyên một buổi hắn luôn cười thầm trong bụng trên sự đau khổ của người ta: “Cho cậu chết luôn, ai bảo cậu dám lừa tôi”. Hắn thấy cậu cõng cũng tội nhưng quyết định cho cậu cõng mãi không tha.


“Không ngờ người ốm yếu mà sức như trâu vậy…….., vậy ráng mà tiếp tục cõng đi….”.


Cuối cùng thì cậu cõng hắn cũng lên được đỉnh núi. Hai chân tê liệt, cậu quỳ bộp xuống đất, thả hắn ra một bên một cách thô lỗ nhất, cơ thể ngã ra đằng trước, cậu nhấc người ngửa ra sau. Hắn tức trong lòng vì đau: “Cái núi này sao không dài ra một chút chứ, cho cậu chết luôn, mất hứng thú”.


Hắn khẽ mở nhẹ đôi mắt, xoay đầu nhẹ nhàng qua nhìn cậu, cậu đã ngủ từ hồi nào mà không biết, khuôn mặt nhìn nghiêng lúc cậu ngủ……..đẹp mê hồn và sắc sảo đến chết người, những đường uốn cong của sống mũi……gợi cảm……..đến lạ thường. Hắn nhìn cậu nhăn mặt, ánh mắt như muốn giết cậu: “Sao lại phải giấu tôi………?”, rồi hắn cũng trở lại bình thường sau một hồi ngắm cậu. Hắn nhẹ nhàng ngồi dậy, vai hơi đau một chút nhưng cũng cố gắng đến bên cậu, ngắm thiên thần đang say ngủ. Hắn dùng một ngón tay sờ nhẹ vào trán cậu, trượt nhẹ xuống sống mũi rồi sờ nhẹ lên bờ môi đỏ mọng kia của cậu………và…………..đặt một nụ hôn lên đôi môi ấy, nụ hôn nhẹ nhưng ngọt ngào, thắm thiết.


“Công chúa ngủ trong rừng”


Đến sáng………..


Cậu bắt đầu tiếp tục cõng hắn, không thoát khỏi cái mệt từ cái vật khủng bố trên lưng mà ra. Cậu thì mệt như trâu, không hay không biết rằng có con quái vật vừa nằm yên vừa cười sảng khoái, mặc kệ sống chết của người khác. Hắn tiếp tục để cho cậu cõng một buổi trời và mất hết hứng khi mà cậu phát hiện ra người của hắn đứng ở đằng trước, hắn tức lên vì bị gián đoạn cuộc vui: “Cái lũ chết tiệt! Đứng ở đâu xa xa…….dám đứng ở đây”.


Mặt cậu thì vui mừng hớn hở như mùa xuân đến, hai mắt sáng chói. Hắn không biết cậu đang nghĩ cái gì mà đặt hắn xuống, hắn lại mở mắt lén nhìn……. Cậu đi đến một vũng bùn lầy, cũng không biết vì sao cậu lại lấy cái thứ đó trét hết lên cơ thể, không chừa một chỗ. Hắn như điên tiết lên khi cậu làm như vậy, cậu tiếp tục đến bên hắn, cõng hắn. Nhìn cậu không biết từ trên nào rơi xuống, dưới nào chui lên, hốc nào chui ra. Dốc hết toàn bộ sức lực, cậu cõng hắn chạy đến bên chỗ anh em họ. Tất cả con người ở đấy vui mừng như đến điên lên khi thấy hắn trở về, đông đảo chạy đến bên hắn, hết mực chăm sóc, còn cậu thì nhừ người ra.


-CHỦ TỊCH………


-Ông chủ về rồi, ông chủ làm sao vậy? – Junsu hỏi lo lắng.


-Chỉ bị bắn……….té xuống vách núi…….cũng không sao…………a….. – cậu trả lời bằng hơi thở đuối sức, thở dốc.


-Đưa ông chủ lên xe cứu thương, cấp cứu nhanh lên – Junho ra lệnh cho bọn thuộc hạ.


-Cậu là ai? – Junho, Junsu nhìn cậu ngu người.


-Kim Jaejonng – cậu trả lời


-CÁI GÌ??? JAEJOONG ÁH?????? – hai anh em cùng đồng thanh một cách bất ngờ.


-Ưhm….


Junsu nhìn cậu một lúc rồi nói – Em còn tưởng dân tộc thiểu số nào bị tiệt chủng còn sống sót nữa chứ.


-Người anh………..làm sao vậy…..bùn? –Junho hỏi


-Àh! Chỉ bị ngã trong bùn lúc cứu ông chủ, không sao – cậu cười tươi đáp trả.


-Thật sự cám ơn huyng, Jaejoong không có huyng không biết ông chủ sẽ ra sao – Junho nói giọng cảm kích.


-Chuyện thường thôi – cậu trả lời.





Hắn được đưa lên xe cứu thương đặc biệt được chuẩn bị sẵn cho hắn, hắn vẫn còn nằm lì, hắn muốn tỉnh dậy để nói với những người kia là hắn không sao nhưng hắn đã bị ngăn lại vì cái ống kim tiêm thuốc mê. Những gì xảy ra với hắn chỉ như là một ảo giác. Khi hắn tỉnh dậy thì đã trở về Seoul, cổ tay hắn được nối liền với nước biển bởi một sợi dây chuyền, cơ thể nằm yên trên giường trong phòng hắn.


-Yunho…..Yunho……anh tỉnh rồi…….anh tỉnh rồi àh – cô mừng rỡ khi thấy hắn tỉnh dậy


Khuôn mặt đáng sợ của hắn nhìn cô, hắn gỡ bỏ những thứ trên tay mình xuống, bước xuống giường. Cô nắm tay hắn lại.


-Anh đi đâu vậy, anh vẫn chưa khoẻ mà, nằm xuống đi.


-Bỏ tay ra – hắn lạnh lùng ra lệnh cho cô.


-Không! Yunho, anh định đi đâu, em không cho anh đi, em mới từ Ý về, có biết em lo cho anh lắm không?


Hắn trừng mắt nhìn cô, nắm lấy bàn tay của cô mà bóp mạnh – Ai cho cô vào phòng tôi? – hắn gằng từng giọng nói với cô


-Em…em…vì lo cho anh…nên….- cô sợ sệt trả lời


-Không cần cô lo, ra khỏi phòng tôi trước khi tôi điên lên


-Nhưng…. – cô nuối tiếc


-ĐI! – hắn quát cô


Cô từ từ bước ra khỏi phòng, vẻ mặt đau khổ. Cửa phòng đóng lại, hắn đập mọi thứ trong phòng như người điên, hắn muốn người đầu tiên khi mở mắt ra nhìn thấy là cậu, là cậu……nhưng…..thật điên lên khi lại là cô. Làm sao hắn không điên được?.









Hôm đó…. Hắn cố tình đến MIROTIC gặp cậu, nhìn thấy cậu trong cái cảnh tồi tàn kia hắn càng điên, hắn cố ý phớt lờ cậu nhưng thật ra lòng hắn đau như cắt khi phải làm vậy, ai bảo cậu không bên hắn khi hắn hôn mê, lại còn tiếp tục che giấu con người thật của mình mà làm công việc hèn hạ đó. Có biết rằng hắn ghét nhất là thấy cậu phải làm những công việc đó, nên mỗi lần thấy cậu là hắn lại nổi điên. Hắn hành hạ cậu, vờ như thân với cô, càng điên hơn khi cậu vào nhà hắn làm osin còn lau chùi WC nhà hắn. Nên hắn thật sự nổi điên lên mà làm khó cậu, ai bảo cậu lì nên hắn mới làm vậy, thật ra hắn rất yêu cậu, trước mặt Kim Jaejoong xấu xí với hắn là một con người khác, trước mặt Kim Jaejoong xinh đẹp lại là một con người khác, tuỳ theo cách đối diện với hắn là người xấu hay người đẹp mà hắn đối xử. Với Kim Jaejoong xấu xí, hắn có thể hành hạ cậu mà không ray rứt vì mỗi lần thấy cái thứ đen sì kia là lại điên lên. Với Kim Jaejoong xinh đẹp thì hắn như một người khác, tuy nhiên trong lòng hắn mỗi lần nhìn thấy cậu như thế này thì càng thêm muốn chà đạp cậu nhưng không nhẫn tâm. Nhưng đối với hắn dù đẹp hay xấu gì cũng là một chữ “yêu”


==========end flastback===========




Yah! Yah! Yah! Yah! – cậu vừa la vừa đập gối vào người hắn tả tơi – Thì ra lúc đó anh đã tỉnh – cậu ứa máu vì tức – Còn không chịu dậy………..bắt người ta cõng nguyên một ngày, có biết lúc đó tôi mệt muốn chết luôn không HẢ?


-Nàh! Nàh! Ai lại không biết điều đó………Yah…….đau – hắn đỡ những đòn gối của cậu, cậu cứ đánh hắn.


-Nàh! Tôi bị thương đó có hậu quả gì ráng chịu àh nha.


Cậu chợt nhớ lại cái chân hắn bị………, và ngưng đánh hắn. Cái mặt cậu vẫn hầm hầm ,trừng mắt ngó hắn, còn hắn thì cười


-Đừng có giận, giận mặt xấu lắm, cưới đi, hahahhaaha


“Cười cái con khỉ mốc, tưởng anh ông chủ đang bị thương thì tôi không làm được gì, tui sống chết với anh bây giờ”


Hắn ôm cậu vào lòng, vỗ về cậu – Đã bảo là yêu mà, có yêu mới có đánh, ngoan đi, ngoan đi.


Cậu thấy tim mình muốn vỡ tung ra vì những lời ngọt ngào của hắn, có nên tin hắn hay không khi mà không biết đã bao nhiêu lần hắn đối xử tàn nhẫn với cậu, nhìn cậu bằng ánh mắt đáng sợ kia, hắn đã nói là yêu cậu, liệu có thật hay không? Nhưng giờ đây khoảng cách của cậu và hắn hình như đã có thể rút ngắn lại, không phải ít mà là rất nhiều.


Cậu dùng bàn tay bấu chặt vào lưng hắn, ôm lấy hắn.


-ĐAU! – hắn rên lên


-Tôi vẫn chưa tin, làm sao có thể tin được…… - cậu nói vì cảm nhận được cậu vẫn chưa hết lo sợ con quái vật mà cậu cho rằng là hắn, tuy cậu biết vậy nhưng nỗi sợ vẫn chưa chấm dứt khỏi người cậu


Hắn nghe cậu nói, lòng bỗng thắt lại vì đau, hắn biết cậu sẽ không tin vì những gì hắn đã làm với cậu, miệng hắn nhẹ nhàng, dịu dàng, nói ngọt ngào bên tai cậu – Biết rồi……….không tin cũng không sao, anh sẽ bù đắp lại cho em….rồi từ từ cũng sẽ tin mà thôi.


Cậu mếu máo, nước mắt cũng không biết rơi ra từ lúc nào – Không tin………. Anh ghét người đẹp…….hic…..họ nói anh ghét người đẹp….thì làm sao tôi có thể tin anh…….không….bao………hic……không bao giờ…


Bỗng nhiên mặt hắn trở lại đáng sợ – Tại sao em biết?


Cậu nhỏm dậy, ôm mặt, chùi lấy những hạt nước mắt long lanh


-Ai cũng nói….hic…. – cậu vừ nói vừa thút thít


-Vậy còn biết gì nữa không? – hắn hỏi, mặt nghiêm túc


Cậu nhìn mặt hắn thay đổi hẳn, nói khó hiểu – Anh ghét thứ gì, làm sao tôi biết được.


-Không biết àh, chưa nhớ sao? – mắt hắn trừng lấy cậu


-Làm sao tôi nhớ được những chuyện của anh – cậu mắng hắn.


Hắn nhìn cậu hồi lâu, vẻ mặt hầm hầm khó chịu, cậu ngó lại mà cũng thấy sợ theo


-Đổi ý định……..giết tôi…..hả?


Mặt hắn đột nhiên dịu lại, liếc trái, liếc phải – Thôi! Dù sao cũng đã qua…. – hắn ôm lấy cậu, nằm xuống giường một lần nữa, cậu hỏi hắn.


-Tôi đẹp như thế này….anh không ghét tôi sao? – cậu hỏi và nói một cách tự tin


Vẻ mặt đáng sợ của hắn trở lại, nhìn cậu làm cậu cũng giật mình – Còn nhắc lại một lần nữa thì không tha đâu đó, sao cứ chui vào cái vấn đề này thế hả? – vẻ mặt hắn bực bội, gắt lên như không thích nói về chuyện này.


-Chỉ hỏi thôi……làm gì…ghê….vậy – mặt cậu mếu máo


-Thôi biết rồi, biết rồi – mặt hắn đơ ra khi trông thấy cậu như vậy


-Không tin! Không tin! Đồ lừa gạt, còn bão yêu người ta, còn hung dũ với người ta, không tin, không tin – cậu xô hắn ra khóc sướt mướt – Còn nữa, lúc đầu ai bảo nếu biết……..ai lên giường cùng anh……anh sẽ giết chết người đó, vẻ mặt hung tợn, rõ ràng là nói dối. NÓI DỐI! – cậu thét lên


“Lừa dối, không tin……không bao giờ…”


-Đã bảo đừng có khóc mà, anh sợ nước mắt em nhất đó, nín đi…..




===========flastback==========


Trong cái đêm mịt mù màu đen, đầu óc hắn chao đảo, hắn bước ra từ WC trong phòng vì nôn của nồng độ rượu. Trước đôi mắt lờ mờ, ảo tưởng kia là một cơ thể con người nào đó nằm trên giường hắn một cách tự nhiên. Hắn như tức điên lên, cứ mỗi lần hắn say xỉn như vầy là lại một thằng, một con không biết từ đâu chui ra ở trong phòng hắn một cách lãng xẹt. Hắn biết rõ là Hankyung làm không có ý xấu gì, chỉ vì Hankyung muốn tốt cho hắn mỗi khi hắn có áp lực từ những công việc làm ăn thất bại. Nhưng những người đó hầu như đều không có kết quả tốt vì hắn chẳng có hứng thú với những con người đó, hắn ghét người đẹp. Hắn đến bên cạnh chiếc giường, định chém con người đó ra thành trăm mảnh.


Hắn nhẹ nhàng leo lên giường và bỡ ngỡ trước con người đó, hắn không biết người đó có đẹp hay không vì hắn đang say, nhưng khẳng định người này rất đẹp, dù ánh mắt của hắn có lúc chao đảo, nước da trên người cậu đã nói cho hắn biết điều đó. Nhưng thế này thì hắn càng nhất định phải giết người đó, hạ quyết tâm, hắn bắt đầu hỏi cậu, cậu không trả lời, tức điên với cậu, hắn bóp lấy cổ cậu nhấn mạnh xuống giường, định sẽ giết cậu như những người kia. Nhưng dù có tra tấn cậu cỡ nào cậu cũng không hề rên nửa tiếng vì cậu đang kiềm chế.


Không biết sao hắn chủ động hôn lấy bờ môi vô tội kia và cùng cậu….. “…….”………, có lẽ……..vì cậu không giống như những người khác, và hắn cảm nhận được………..mùi vị quen thuộc, thèm khát nhớ nhung nơi cậu, cậu có một sức hút mãnh liệt nào đó kéo hắn đến với cậu………. Sau cơn khoái lạc từ thiên đường, hắn tỉnh dậy trong cái nắng chói rọi qua khe cửa, mắt hắn dần dần hé mở, hắn tưởng rằng đêm qua chỉ là một giấc mơ do hắn tạo nên vì quá nhớ nhung chờ đợi một thứ gì đó. Nhưng khi người hắn đau nhức, bước xuống giường thì việc hắn làm đêm qua hàon toàn không phải là ảo giác mà là sự thật. Cái áo và cái underwear lạ lùng cộng thêm vài di tích đêm qua cậu và hắn đã để lại, đặc biệt là sợi dây chuyền không đáng một xu kia. Hắn cầm sợi dây chuyền lên, hai con mắt như phun ra lửa mà muốn đốt cháy nó, trừng mắt ngó sợi dây chuyền thay cho chủ nhân nó, hắn bóp lấy nó gọn trong lòng bàn tay, hắn muốn biết ai đã ngủ chung với hắn trong đêm tối hôm qua, hắn muốn gặp lại người đó, bằng bất cứ giá nào. Mà không hiểu vì sao hắn lại muốn gặp cậu đến vậy, hắn thích cậu không phải vì cậu đẹp mà là một bí mật ẩn chứa đằng sau.


Hắn tìm mọi cách để lôi cậu ra nhưng không thể nói rằng: “Tôi thích cái người đêm qua ngủ với tôi, kêu người đó ra đây”. Mà thay vào đó là cuộc tra hỏi đảo ngược, bắt đầu là cài bẫy cho cậu lọt vào. Không ngờ là được nhưng lại chẳng hiểu người đêm qua và người hôm nay lại là hai con người hàon toàn khác nhau. Hắn điên tiết lên, tra tấn, hành hạ cậu, hỏi cậu vì hắn nghĩ cậu là người thay thế người đêm qua mà đến lấy sợi dây chuyền………..bao che cho nghười kia, nên hắn không biết hai người là một.


==========endflastback==========
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/s2_hellangel_s2
•♥Yubu♥•
♥ Bu hám gjaj ♥
♥ Bu hám gjaj ♥
avatar

Tổng số bài gửi : 596
Điểm nổi bật : 24
Ngày tham gia : 21/11/2009
Đến từ : Nhà xinh đợp của umma & appa ~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   Tue May 04, 2010 4:08 pm

Pạn thiếu Cre thì phải
Fic chưa xó permission
Tạm thời mình close topic
Thứ 7 này họp BQT xog, mình sẽ hỏi ss Yuri về nh~ fic đã post chưa có permission sẽ giải quyết ra sao
Tốt hơn thì pạn đi xin permission của au đi
Có gì xin dc. rùi pm mình, mình mở lại topic cho




Yêu anh rồi đấy, Kyuhyun ah~
Yêu giọng hát ấm áp của anh
Yêu cách anh tập luyện và thành công khj chơi trò bắn cung trong EHB.
Yêu sự hiền lành, chững chạc của anh.
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly   

Về Đầu Trang Go down
 
[3/3/2010][Longfic - DBSK]Butterfly
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
»†« TVXQ Vietnamese Fansite »†« :: -`๑’ - Waste basket -`๑’- :: Thùng Rác-
Chuyển đến 
XISU-Star Dongbangshinki Forum1st fansite Secret in VnWe are Xiaholic!CGW-JYHsMICKY YOOCHUN’S FANSITE I ♡ 윤재 - Where 윤재's Love BeginsSexyJJ - Jaejoong Vietnam's Fansite::+::DBSG Couples Vietnamese fansite::+::.:윤재딕 ♥ Always Keep The YunJae Faith:. TVfXQVN - Behind the Gods we trust ♥ T-Ara World ♥ YunJae♥Paradise ♥ SHINeeShow ♥
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com