[oneshot]MẤT TRÍ [YunJae]
»†« TVXQ Vietnamese Fansite »†«
Cám ơn bạn đã sử dụng diễn đàn TVXQ Việt Nam của chúng tôi !! Mong bạn sẽ đóng góp và ủng hộ nhiều cho diễn đàn !! Mọi thắc mắc xin liên hệ với tôi.

Chào mừng bạn tham gia vào những hoạt động của Cassiopeia Việt Nam !!!

Thân Ái ,

Admin !!!
»†« TVXQ Vietnamese Fansite »†«

.:: TVXQ FC Việt Nam - Cassiopeia Việt Nam ::.
 
Trang ChínhTrang Chính  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
News & Announcements
  • Gallery & Others
Top posters
Kiwi
 
[ ♥ DB ] • Jenny •
 
♥ Kemmie ♥
 
minchulkute
 
kA
 
[ ♥ DB ] • Yubin •
 
Yumin
 
[ ♥ DB ] • Yuna •
 
[♥DB]Kòy • YuDy •
 
•♥Yubu♥•
 

Share | 
 

 [oneshot]MẤT TRÍ [YunJae]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
[ ♥ DB ] • Yuna •
[Ko nghe-Ko nhìn-Ko nói][NaCkYp]
[Ko nghe-Ko nhìn-Ko nói][NaCkYp]
avatar

Tổng số bài gửi : 871
Điểm nổi bật : 21
Ngày tham gia : 11/09/2009
Tuổi : 21
Đến từ : phẢn đỘg cỘg sẢn :)) tớ là siêu nhân gao đỏ :))

Bài gửiTiêu đề: [oneshot]MẤT TRÍ [YunJae]   Tue Sep 15, 2009 5:56 pm

Fic đầu tiên về YunJae mmm1 Cũng hay lém!

---------------------------------------------------------------------------

Title: Amesia ( mất trí nhớ )
Author: Shin Hye Joong
Pairing: YunJae
Category: Sad story, Romance
Raiting: cho mọi người, nhất là những ai đã là fan của DBSK, đang là fan của DBSK, sẽ là fan của DBSK < cũng như fan của JaeJoong nhà em >
-----------------------------------------------------------------------------

Tôi choàng tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng kinh hoàng. Tôi cảm thấy mọi thứ xung quanh thật khác lạ. Tôi không biết mình đang ở đâu nữa. Tôi còn đang mơ hay đã tỉnh hẳn ?? Xung quanh tôi bao phủ bởi một máu trắng toát, trắng đến đáng sợ. Nồng nặc khắp nơi là mùi thuốc sát trùng. Ghê rợn!! Nó khiến tôi thấy buồn nuôn. Rồi đầu tôi bất chợt đau nhức. Có cảm giác như ai đó lấy búa đập vào đầu tôi, đập liên tiếp, không ngừng nghỉ. Đau buốt..Cái cảm giác kinh dị ấy cứ bám diết lấy tôi, không dứt, cũng không dời nửa giây. Cho đến khi có một giọng nói dịu dàng vang bên tai tôi, kéo tôi khỏi cơn ác mộng khủng khiếp…

- Joongie !! Em tỉnh rồi đấy àh ?? May quá !

Trước mặt tôi là một người con trai khá trẻ. Chỉ khoảng tầm 22, 23 tuổi thôi. Với khuôn mặt đẹp. Nụ cười ấm áp. Ánh mắt dịu hiền. Chỉ có điều trên mặt anh có một vết bỏng nặng ở gần mắt trái, nó lan xuống gần bên má.. Anh ấy gọi tôi là “ Joongie ”. Tôi có phải “ Joongie ” không ?? Tôi là “ Joongie ” àh ??.. Đầu tôi vẫn còn cảm giác nhưng nhức và choáng váng ban nãy. Chóng mặt. Thật sự… tôi chẳng nhớ gì hết cả. Không gì hết. Tôi là ai ?? Nơi đây là đâu ?? Và người con trai trước mặt tôi là ai..? .. Tại sao tôi lại không nhớ gì hết. Đã có chuyện gì xảy ra với trí nhớ của tôi vậy ?? Chuyện gì khủng khiếp sao ??

- Xin lỗi… Nhưng anh là ai vậy ???- tôi rụt rè hỏi- Tôi.. thật sự.. không nhớ gì hết cả.

- Không sao mà!! Bác sĩ ban nãy bảo em do hít phải quá nhiều khí độc, gây tổn thương tới não, làm các kí ức trở nên lẫn lộn, rối rắm.. Nhưng yên tâm đi, rồi em sẽ nhớ lại mọi chuyện thôi. – anh ấy dỗ dành tôi- Anh là Jung YunHo.. hãy nhớ cái tên này tận sâu trong tim em nhé!

- Uhm.. Nhưng tại sao lại là trong tim..? Và.. và .. tôi là ai ??

- Em tên là Kim JaeJoong, 23 tuổi. Người-iêu-của-Jung-Yunho!! Tức là Boo hay còn gọi là Joongie của anh..!!!- anh ấy cười khẽ khàng.

- Tôi ... và anh đã từng iêu nhau sao..?? - tôi tỏ vẻ thắc mắc

- Uhm.. Phải!

Anh giơ tay lên, khẽ vuốt mái tóc tôi một cách nhẹ nhàng. Thật dịu dàng!! Bàn tay của anh nắm chặt bàn tay tôi bên trong. Thật chặt. Ấm kì lạ. “ Có lẽ tôi và anh đã iêu nhau..?! ”. Tôi chẳng thể bắt cái đầu hỗn loạn của mình nghĩ gì xa hơn thế được vì bây giờ tôi chỉ biết mình đang được một người iêu thương… Có lẽ là thực lòng..!


Anh đưa tôi đến một căn biệt thự rộng lớn. Thật sự rất đẹp và lung linh!! Nó đẹp hệt như một tòa lâu đài trong chuyện cổ tích vậy.. Nhưng kì lạ là tôi chẳng có một chút gì ấn tượng với nó cả. Một chút cũng không.. Xung quanh cũng không có một bong người..

- Đây là nơi em và anh đã từng ở, Joongie ah!!- anh nắm tay tôi thật chặt, dắt tôi vào lâu đài mà anh nói đã từng là của “ chúng tôi ”.

- Woah… Đẹp thật đấy!!

- Ưhm.. Em có thấy những mầm cây kia không ?? Chính em đã chăm sóc chúng đấy ! Em đã nói với anh đó là những cây ấy sẽ sống rất lâu cũng như tình iêu của chúng ta..

- Vậy sao..

Tôi chạm khẽ vào cành cây non. Lạnh buốt. Chẳng hiểu sao tôi có cảm giác như đây không phải nơi tôi từng sống, nó quá xa lạ.. Hay là tôi đã cả nghĩ, vì tôi hiện giờ chảng nhớ bất cú một cái gì hết. Chỉ biết được rằng tôi là Kim JaeJoong, 23 tuổi, người iêu của Jung Yunho qua lời anh nói…



Anh dẫn tôi tới một bãi cỏ hoang dại ở ngoại ô Seoul. Cỏ mọc chen lấn. Không trật tự nhưng nhìn thật tự nhiên, thoải mái. Không khí ở đây trong lành, dễ chịu đến kì lạ. Khác hẳn cái thành phố đầy khói bụi, và sự bận rộn,bon chen kia. Tôi có thể miết tay lên từng phiến lá, có thể cảm nhận sự mát lạnh của những giọt sương còn vương lại trên cỏ. Cảm nhận không khí trong lành của bầu trời xanh cao vời vợi. Sảng khoái.. Một hình ảnh chợt vụt qua trong đầu tôi. Mờ ảo. Nhanh chóng. Không còn lại một dấu vết gì khi nó ngang qua..

- Yunho ah.. Đây là đâu mà đẹp quá vậy ??

- Đây là nơi lần đàu tiên chúng ta gặp nhau đấy!! Anh đã thấy iêu em ngay từ lúc ấy..

- Vậy sao..?? – tôi khẽ thở dài – Tiếc quá!

- Sao thế ??- anh nhìn tôi, tỏ rõ vẻ lo lắng

- Chỉ là… em chẳng nhớ gì cả thôi!!..

- Không sao mà!! Em sẽ dần nhớ lại tất cả thôi Joongie ah. Đừng có nói những điều ngốc nghếch như thê..!

- Ừhm…

Anh nắm lấy tay tôi, kéo tôi chạy trên bãi cỏ, cảm giác hạnh phúc lấp đầy tâm trí tôi. Tôi chẳng muốn nhớ gì cả. Chỉ cần được mãi hạnh phúc như thế này thôi…



- Yunho ah!!

- Huh ??

- Vết sẹo này..- tôi sờ khẽ lên vết sẹo trên mặt anh.- Sao lại..?

- Nó là cái giá phải trả cho hành động ngu ngốc, điên rồ của anh.. Nó đã khiến anh suýt mất em, mất em mãi mãi.- anh quay mặt đi chỗ khác.

- Vậy sao ..?? Tại sao anh không phẫu thuật bỏ nó đi ?? Em nghĩ là…

- Không!! Em không hiểu đâu.. Anh chỉ muốn giữ nó để không bao giờ hành động điên rồ như thế nữa..!- anh lấy ngón tay khẽ che miệng tôi lại- Anh không muốn mất em!

- Nhưng…

- Ừhm.. Lúc nào anh sẽ kể cho em sau..- anh tìm cách lảng tránh- Hôm nay Joongie của anh nấu gì cho anh nhỉ ?? Anh thấy đói quá!

- Dotorimul được không ??



Vậy là đã một tháng trôi qua. Thật nhanh!! Trí nhớ tôi chẳng hồi phục một chút nào cả. Tôi vẫn không thể nhớ được những chuyện đã xảy ra trước khi trí nhớ của tôi mất. Điều bây giờ duy nhất mà tôi cảm nhận được là tình cảm của Yunho dành cho tôi. Anh luôn ở bên tôi, dịu dàng chăm sóc, động viên, đưa tôi tới mọi nơi có thể khiến trí nhớ của tôi phần nào ổn định lại nhưng vô ích. Chỉ là tôi có cảm giác thật lạ, không quen khi nói “ Yunnie ”. Cái cảm giác xa lạ, lạc long cứ như là trước đây tôi chưa bao giờ từng nói như thế vậy.. Gần đây tôi còn có cảm giác có ai đó đang theo dõi mình, nhưng hình như đó chỉ là cảm giác. Chắc không phải hoặc do tôi đa nghi quá thôi!

- Joongie ah!! Em đang nghĩ gì vậy ??


- Àh.. Không có gì cả..! Yun..nie àh!! Anh không đi làm sao ??

- Em quên hôm nay là chủ nhật sao ??

- Àh..ưhm.. Em quên khuấy mất!! Đầu óc em dạo này hay quên quá!

- Em quên gì thì quên nhưng anh cấm có được quên anh đâu đấy!- anh cầm tay tôi áp lên đôi má phúng phính của anh. – Joongie ah??

- Ưhm…

- Anh iêu em nhiều lắm!!

Anh đặt môi lên môi tôi. Nhẹ nhàng. Cảm giác ngọt lịm chảy quanh trên lưỡi, rồi chảy xuống cổ họng... Tôi... cũng iêu anh.

*****


Anh có chuyến công tác đột xuất bên Nhật Bản. “ Joongie của anh ở nhà phải ngoan nhé, đừng đi đâu lung tung, ở nhà đợi anh về đấy!! Không anh không iêu đâu..”. Đã ba ngày trôi qua, tôi nghe lời anh. Ở yên trong nhà. Chẳng ra ngoài lấy nửa bước. Nửa tiếng nữa là anh về rồi. Về với tôi, khen tôi ngoan và sẽ ôm tôi thật chặt trong lồng ngực ấm áp của anh. Tôi luôn cảm giác vững tin và an tâm khi anh ôm mình. Nhưng…

“ Ring..ring..ring..”

- Alô!! Tôi nghe ạh..

- Có phải cậu là Kim JaeJoong không ??

- Phải.. Là tôi đây- Tôi hơi ngạc nhiên sao họ lại biết tên tôi- Ai vậy ?? Có chuyện gì không ạh ??

- Anh Jung bị tai nạn ô tô..

- Sao cơ ??

- Cậu hãy đến ngay bệnh viện Seoul..!!- đầu dây bên kia dập máy

- Alô.. Alô.. Làm ơn cho tôi biết anh ấy làm sao với.. alô..

Tôi bàng hoàng. Lo lắng. Sao anh có thể bị tai nạn được chứ ?? Anh vốn là một người rất cẩn thận cơ mà. Sao lại có thể có tai nạn được chứ ?? Bệnh viên seoul. Không được! Mình phải đến đó ngay..Tôi vớ vội chiếc áo khoác, chạy ra khỏi nhà mà quên mất lời dặn dò của anh.
Đêm khuya, không thể tìm thấy một bong xe nào, vẫy tay cũng không ai cho đi nhờ. Tôi thật sự cảm thấy sợ hãi. Làm sao có thê đến bệnh viện trong khi không có lấy một bong xe cơ chứ ?? Nhưng hình như trời thương tôi, thương cho tình cảnh của tôi và anh, một chiếc xe taxi bỗng dưng xuất hiện. Tôi chạy vội ra. Và hình ảnh cuối cùng mà tôi nhìn thấy là một người đàn ông bịt miệng tôi lại kéo vào xe…
...

Tôi thấy mình đang ở trong ngôi nhà hoang tàn, cháy rụi. Người tôi ê ẩm vì bị trói. Người đàn ông ban nãy đứng sừng sững trước mặt tôi. Cảm giác gì đó quen thuộc. Không nhớ nổi..

- Kim JaeJoong !! Mày có nhớ nơi này không ??

Giọng nói khản đặc cất lên. Gió rít qua tai tôi. Cảm giác đơn độc. Nơi này ưh ?? Hoang tàn quá! Hình như nó đã từng bị cháy. Đen thui. Không có gì nguyên lành ở đây cả. Có một cái gì bỗng lướt qua đầu tôi. Cảm giác nhức đầu như có ai cầm búa đập mạnh bỗng dưng quay lại. Nước mắt tôi chảy giàn giụa…

--------Flashback--------

Jung Yunho là một trong những trưởng phòng xuất sắc của tập đoàn SRHJ, là quả trứng vàng mà họ luôn nâng niu. Giàu có. Không chỉ có vậy anh còn là một tay sát gái. Với khuôn mặt đẹp hoàn hảo. Nụ cười nửa miệng quyến rũ. Chất giọng mê hoặc không lẫn vào đâu được..
KimJaeJoong một người cực kì bình thường sống trong một gia đình cũng cực kì bình thường. Học xong đại học cậu mang hồ sơ tới SRHJ xin việc và được nhận, cấp dưới của Yunho.
Ngày đầu tiên làm việc của cậu tại đây cũng là ngày Yunho thật sự biết iêu một ai đó thật lòng. Anh không thể dời mắt khỏi cậu nửa bước. Quan sát cậu mọi lúc, mọi nơi, kĩ càng không bỏ qua một khoảnh khắc nhỏ nhặt… Anh cũng không hiểu tại sao cậu lại cuốn hút anh tới mức đó, và hơn thế cậu chẳng them nhìn, liếc ngó anh nửa giây. Lạnh lung. Vô cảm. Đó là tất cả những gì anh thấy ở cậu.. Nhưng anh vẫn tin rằng anh có thể khiến cậu đổ, phải từ bỏ lớp mặt nạ mà cậu cố xây dựng với mọi người trong tập đoàn cũng như với anh. Anh tin rằng như thế!

- Cậu có muốn đi ăn tối không ??- anh hỏi cậu trong khi cậu đang bận in mấy tập bản thảo.

- Không!

- Mai cậu có rảnh không ?

- Rảnh.

- Đi ăn tối với tôi đi! Tôi muốn bàn với cậu một số việc.

- Không!

Mặc cho anh sử dụng những tuyệt chiêu khiến gái nhìn thấy là đổ hàng loạt, cậu vẫn tỏ ra lãnh đạm, không quan tâm. Thậm chí không liếc anh lấy một cái.

- Cậu có muốn uống café không ??

- Không!

- Vậy uống trà nhé ??

- Không!

Anh cố tỏ ra tử tế nhưng vẫn vô ích. Cậu cũng không tỏ ra thân thiện hơn là mấy. Vẫn là khuôn mặt lạnh lung, thờ ơ với tất cả mọi việc.

- Bản thảo tôi giao cho cậu lúc sang làm xong chưa ??

- Rồi!

- Thế còn bản dự toán kế hoạch, tuy tôi hạn định cho cậu là một tuần nhưng tôi muốn nó ngay bây giờ!

- Tôi đã giao cho thư kí của anh.

Anh cố tìm cách bắt bẻ cậu trong công việc nhưng vô ích, cậu luôn hoàn thành mọi việc trước dự định một cách hoàn hảo, nửa lỗi cũng không tìm thấy. Nó khiến anh vô cùng tức giận. Vì anh đã cố gắng rất lâu mà kết quả nhận được vẫn chỉ là khuôn mặt lạnh lung vô cảm, ánh mắt lãnh đạm luôn hướng vào màn hình máy tính, không nhìn anh. Dù nửa giây. Chẳng lẽ anh lại thất bại ??

- Em nhớ giữ gìn sức khỏe nhá! Joongie!- anh về sẽ mua quà.

- Ưhm.. Anh phải yên tâm về em chứ !!- Jae cười.

- Ngoan lắm! Về rồi anh thưởng!

- Uh.. Chào anh Jiro !

- Bye cưng

Jiro hôn nhẹ lên má Jae. Cậu cười. Một nụ cười thật đẹp. Anh đứng từ xa. Nhìn thấy tất cả. Trái tim đau nhói. Cậu có thể cười với người khác, để người khác hôn mà sao với anh cậu lại đối xử tàn nhẫn như thế ?? Anh không can tâm. Anh thật lòng iêu cậu mà.
Đêm đó, anh đến club, nốc thật nhiều rượu. Anh không rõ là bao nhiều. Nhưng rất nhiều..Anh hận cậu! Con người tàn nhẫn. Anh lảo đảo bước đến nhà cậu. Nơi mà hôm nay, anh được trông thấy cái cảnh đau long kia. Anh tu ừng ực chai Gil. Rượu chảy xuống cổ anh. Nước mắt anh cũng chảy theo. Anh căm thù..! Lúc này điều duy nhất anh muốn làm là trả thù cậu.

- Nếu em đã không là của tôi thì tôi sẽ không để em cho người khác đâu! JaeJoong àh!!

Anh cười. Trước mắt anh, ngôi nhà cậu đang bùng cháy. Ngọn lửa kia sẽ thiêu dụi đi tất cả những gì đau đớn trong lòng anh. Anh sẽ không phải hằng ngày trông thấy khuôn mặt lạnh lung kia nữa, cũng không phải nhìn thấy cậu hạnh phúc bên người con trai khác, ngoài anh ra. Anh cười. Nhưng trong đó xen lẫn cả nước mắt. Cậu là người đầu tiên anh iêu thật sự!!
.. Iêu thật sự ?? Anh iêu cậu. Iêu rất nhiều. Anh không biết mình đang làm gì nữa ? Anh không biết bản thân anh bây giờ là anh hay là một ai khác. Trước mặt anh, ngôi nhà cậu đang rực cháy, và có cả cậu trong đó nữa.. Là cậu! Kim JaeJoong mà bấy lâu nay anh vẫn iêu thương. Anh đang làm gì thế này ?? Anh chạy vội vào bên trong căn nhà. Anh gọi thật to tên cậu. Không có tiếng trả lời. Chỉ nghe thấy tiếng lửa cháy rụi mọi đồ đạc. Anh chạy khắp nơi tìm cậu. Cậu đang ho sặc sụa bên chiếc của sổ. Cậu khó thở. Anh vội chạy tới, bế thốc cậu lên. Anh không muốn cậu chết. Trong thâm tâm anh không hề muốn điều ấy xảy ra. Anh iêu cậu mà!! Anh chạy xuống tìm lối ra. Anh phải cứu cậu. Bằng mọi cách! Miếng gỗ trên trần rụng xuống, quệt vào mắt trái của anh. Bỏng rát. Anh vẫn cố chạy ra ngoài. Bất chấp..
Cậu mở mắt và thấy mình đang ở trên tay anh. Trước mắt cậu ngôi nhà thân iêu của cậu đã cháy rụi. Đen thui. Không còn gì. Bố mẹ cậu đang ở bên trong mà. Cậu bàng hoàng. Nước mắt cậu chảy liên tiếp...

- Tại sao ?? Tại sao anh lại không cứu bố mẹ tôi ??- lần đầu tiên cậu nhìn anh bằng anh mắt hoàn toàn khác, nó chứa đựng nỗi đau kìm nén sâu trong lòng

- Anh.. tất cả là lỗi của anh

- Có phải anh đã…- Cậu nghẹn lời.

- Anh xin lỗi.. Nhưng anh không hề cố í làm điều đó mà!!! Anh..thật sự rất iêu em…

- Anh hãy im đi!! TÔI HẬN ANH!! HẬN ANH! CĂM THÙ ANH !!!

Cậu toan chạy đi. Nhưng cậu mệt mỏi và đau lòng quá rồi. Cậu không chịu nổi những gì xảy ra. Cậu nhắm mắt đầy mệt mỏi trong vòng tay anh…

------End Fb------

- Jiro hyung ??

- Bây giờ thì mày cũng nhớ ra rồi cơ àh ?? Tao không thể hiểu nổi tại sao mày có thể sống bên cái thằng khốn nạn ấy suốt từng ấy thời gian mà không nhớ ra bất cứ cái gì cả ?? Mày iêu nó, phục tùng và nghe lời nó không khác gì một con chó!!

- Hyung..

- Tao không phải hyung của mày!! Tao không có một đứa em khốn nạn như mày!!

- EM.. Em.. Thực sự lúc đó..

- Mày không nhớ gì nên đã ngoan ngoãn làm theo lời nó chứ gì ??

- Hyung àh..

- Mày có định trả thù cho pama mày không ??

- Em..em..

- Mày không dám chứ gì ?? Mày coi trọng cái thằng đó hơn cả bố mẹ mày, cả anh trai mày sao ??

- Em không..có

- Mày có nghe lời tao không ??

- Emm..m..em

- Mày nói cho tao xem! Có hay không ??

- Có!

- Vậy mày hãy cầm con dao này, đêm nay khi nó về, giết chết nó đi!! Nếu như mày còn để nó sống thì mày đừng bao giờ nhìn mặt tao nữa. Tao muốn cho người nó iêu thương nhất trên đời này giết chết nó, cũng như nó đã giết chết bố mẹ chúng ta vậy!! Phải không Joongie ??

- …



Tôi bước vào căn biệt thự. Rõ rang đây hoàn toàn không phải là nơi tôi từng sống, thậm chứ còn chưa bao giờ tới. Và những kỉ niệm anh ta kể cho tôi hoàn toàn là bịa đặt. Bịa đặt. Chẳng có lí do gì mà ngăn cấm được tôi giết anh ta cả. Anh ta giết bố mẹ tôi. Chưa đủ sao ? Lừa dối tôi suốt thời gian qua. Nhưng trong trái tim tôi, cái cảm giác đau đớn cứ thế lan khắp, nhói buốt. Tôi thật sự có muốn giết anh không ?? Khi mà tôi đã iêu anh..

- Joongie àh! Em đi đâu thế ?? Anh lo lắm đấy biết không ??

- ..

- Không them trả lời anh àh ?? Giận anh àh ??- anh kéo tay tôi

- …

- Sao thế ?? Anh mua nhiều quà cho Joongie lắm biết không ?? Sao bây giờ gặp anh lại không nói gì thế ??- anh vuốt nhẹ tóc tôi. Dịu dàng..

- Em chỉ… vui quá thôi mà!!

- Có thế chứ!!

Anh kéo tôi vào lòng. Làm sao tôi có thể giết được anh ?? Con người thật lòng iêu tôi. Và tôi cũng thật lòng iêu anh. Tôi không thể. Nhưng..Tôi phải làm sao chứ ??
Anh tặng tôi một chiếc khăn quàng thật to, màu blue.

- Em có biết tại sao anh lại mua chiếc khăn to thế không ??

- …

- Anh muốn Joongie luôn ấm áp như có anh bên cạnh bảo vệ vậy..

Anh đâu cần phải tốt với tôi như thế ?? Tôi sắp giết anh rồi tại sao anh còn tốt với tôi đến như thế ?? Làm sao tôi có thể..


Anh mải cất quần áo vào trong tủ. Miệng hát những giai điệu khe khẽ. Anh không biết điều sắp xảy đến với anh sao ?? Tôi, người anh iêu sẽ giết anh đấy, tại sao anh không biết mà tránh ?? Tôi rút từ trong túi con dao sắc bén được gói cẩn thận mà Jiro hyung đưa cho tôi. Anh sẽ chết. Anh sẽ phải chết. Sẽ phải đền tội cho những gì mà anh gây ra cho bố mẹ tôi.. Lưỡi dao phản chiếu một thứ ánh sáng chói đến ghê rợn.
Khi mà máu anh đã lênh láng khắp sàn, cũng là lúc con dao trên tay tôi rơi xuống, nước mắt tôi đầm đìa trên mặt. Tôi không hề muốn giết anh. Không hề muốn một chút nào. Cho dù chính anh là người đã cướp đi gia đình thân iêu của tôi.

- Joongie ah.. Anh biết em hận anh lắm! Anh biết em đã gặp Jiro. Anh không trách em đâu..

- Anh biết.. Làm sao anh biết chứ ??

- Khi thấy em ôm anh thật chặt, cảm giác sợ hãi như sắp mất cái gì đó thì anh đã nhân ra. Anh cũng đã từng có cảm giác ấy khi làm trò điên rồ đó khiến em mất đi gia đình.. Anh biết mình phải trả giá..!!

- Tại sao ?? Tại sao anh không tránh đi chứ ??

- Không sao mà. Anh chết cũng đáng. Suốt một tháng qua, anh đã có thời gian thật hạnh phúc bên em. Đối với anh như thế là mãn nguyện rồi..- anh đưa bàn tay be bét máu lên vuốt khẽ mặt tôi

- Anh là đồ ngốc..!!- Tôi gào to

- Anh thật ngốc khi iêu em. Nhưng anh không hề hối hận. Vì anh iêu em, Joongie ah..

- Yunnie ah…

Lần đầu tiên tôi có cảm giác thật sự gần gũi khĩ gọi tên “ Yunnie ”. Lần đầu tiên trong đời. Nhưng cũng là lần cuối cùng tôi gọi anh..

- Joongie ah! Đừng khóc mà- anh lau nước mắt trên mặt tôi- Hãy hứa với anh là sẽ sống thật hạnh phúc là được rồi!!

- Không.. Anh phải sống.. Em.. Tại em

- Em không có lỗi gì đâu!! Thật đấy… Anh chỉ muốn bây giờ hãy nói thật với anh điều này! Em có iêu anh không ??

- Em.. iêu anh mà!

- Đối với anh thế là anh có thể iên tâm nhắm mắt rồi!! Hãy nhớ rằng dù anh không còn nhưng anh vẫn iêu em và luôn dõi theo em..

Bàn tay anh thả xuống. Mắt nhắm lại. Anh đã chết rồi sao ?? Dưới tay tôi ??

- Yunnie ah!! Anh có biết là anh ngốc lắm không ?? Em có iêu anh mà! Rất iêu là đằng khác. Hồi đó khi nhìn thấy anh em chỉ sợ anh không thích em, mau chán, nhàm em nên em mới tỏ ra lạnh lung như vậy thôi.. Anh có biết không ?? Rõ ràng anh đã hứa là dù có chuyện gì xảy ra cũng ở bên em mà!! Tại sao bây giờ lại rời xa em chứ ?? Tại em. Tại em đúng không??. Em không đáng với tình cảm anh dành cho em, Yunnie ah…



END!!!!!
Về Đầu Trang Go down
http://a8-mylove.5forum.com
Yujaeho ( Yu's Mem ) yjf
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 8
Điểm nổi bật : 0
Ngày tham gia : 11/09/2009
Tuổi : 21
Đến từ : Jaejoong's house ( ai mà nhào vô em đánh chít)

Bài gửiTiêu đề: Re: [oneshot]MẤT TRÍ [YunJae]   Sun Sep 20, 2009 10:51 am

hay
Về Đầu Trang Go down
Yuti
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 23
Điểm nổi bật : 3
Ngày tham gia : 11/09/2009
Tuổi : 23
Đến từ : xu so cua boys handsome: la noj co 5 vj than phuog dog xuat hjen

Bài gửiTiêu đề: Re: [oneshot]MẤT TRÍ [YunJae]   Sun Sep 20, 2009 11:25 am

không phải la hay ma là quá hay
Về Đầu Trang Go down
dongbangshinki_no1
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 28
Điểm nổi bật : 0
Ngày tham gia : 11/09/2009
Tuổi : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [oneshot]MẤT TRÍ [YunJae]   Wed Sep 23, 2009 6:28 pm

qua hay
qua xuat sac
tiep tuc phat huy nhe cass
Về Đầu Trang Go down
iu_DBSK
Người của TVXQvn
 Người của TVXQvn
avatar

Tổng số bài gửi : 295
Điểm nổi bật : 13
Ngày tham gia : 11/09/2009
Tuổi : 23
Đến từ : hà nội

Bài gửiTiêu đề: Re: [oneshot]MẤT TRÍ [YunJae]   Wed Oct 07, 2009 3:52 pm

ơ kìa chap tiếp theo đi đâu mất rồi... hiz hiz


Hay quá ko kìm lòng được...



phọt máu ra rồi đây này....
Về Đầu Trang Go down
[ ♥ DB ] • Yuna •
[Ko nghe-Ko nhìn-Ko nói][NaCkYp]
[Ko nghe-Ko nhìn-Ko nói][NaCkYp]
avatar

Tổng số bài gửi : 871
Điểm nổi bật : 21
Ngày tham gia : 11/09/2009
Tuổi : 21
Đến từ : phẢn đỘg cỘg sẢn :)) tớ là siêu nhân gao đỏ :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [oneshot]MẤT TRÍ [YunJae]   Sat Dec 26, 2009 6:21 pm

ơk bạn ơi thế này là hết rùi mờ kái này nà oneshort mờ
Về Đầu Trang Go down
http://a8-mylove.5forum.com
°‘¨♥forever tvxq♥ ¨‘°
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 22
Điểm nổi bật : 1
Ngày tham gia : 12/05/2010
Tuổi : 21
Đến từ : nơi dừng lại của thời gian

Bài gửiTiêu đề: Re: [oneshot]MẤT TRÍ [YunJae]   Fri May 21, 2010 9:43 pm


kết thúc bùn we!!
nhưng hok sao!!! vẫn hay!!
Về Đầu Trang Go down
•♥Yubu♥•
♥ Bu hám gjaj ♥
♥ Bu hám gjaj ♥
avatar

Tổng số bài gửi : 596
Điểm nổi bật : 24
Ngày tham gia : 21/11/2009
Đến từ : Nhà xinh đợp của umma & appa ~~

Bài gửiTiêu đề: Re: [oneshot]MẤT TRÍ [YunJae]   Wed Aug 11, 2010 9:50 pm

Thiếu ngày tháng bái viết
Close topic.




Yêu anh rồi đấy, Kyuhyun ah~
Yêu giọng hát ấm áp của anh
Yêu cách anh tập luyện và thành công khj chơi trò bắn cung trong EHB.
Yêu sự hiền lành, chững chạc của anh.
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [oneshot]MẤT TRÍ [YunJae]   

Về Đầu Trang Go down
 
[oneshot]MẤT TRÍ [YunJae]
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
»†« TVXQ Vietnamese Fansite »†« :: -`๑’ - Waste basket -`๑’- :: Thùng Rác-
Chuyển đến 
XISU-Star Dongbangshinki Forum1st fansite Secret in VnWe are Xiaholic!CGW-JYHsMICKY YOOCHUN’S FANSITE I ♡ 윤재 - Where 윤재's Love BeginsSexyJJ - Jaejoong Vietnam's Fansite::+::DBSG Couples Vietnamese fansite::+::.:윤재딕 ♥ Always Keep The YunJae Faith:. TVfXQVN - Behind the Gods we trust ♥ T-Ara World ♥ YunJae♥Paradise ♥ SHINeeShow ♥
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog