[PG 13/Nc 17] Sống...
»†« TVXQ Vietnamese Fansite »†«
Cám ơn bạn đã sử dụng diễn đàn TVXQ Việt Nam của chúng tôi !! Mong bạn sẽ đóng góp và ủng hộ nhiều cho diễn đàn !! Mọi thắc mắc xin liên hệ với tôi.

Chào mừng bạn tham gia vào những hoạt động của Cassiopeia Việt Nam !!!

Thân Ái ,

Admin !!!
»†« TVXQ Vietnamese Fansite »†«

.:: TVXQ FC Việt Nam - Cassiopeia Việt Nam ::.
 
Trang ChínhTrang Chính  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
News & Announcements
  • Gallery & Others
Top posters
Kiwi
 
[ ♥ DB ] • Jenny •
 
♥ Kemmie ♥
 
minchulkute
 
kA
 
[ ♥ DB ] • Yubin •
 
Yumin
 
[ ♥ DB ] • Yuna •
 
[♥DB]Kòy • YuDy •
 
•♥Yubu♥•
 

Share | 
 

 [PG 13/Nc 17] Sống...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
jaewind_itsme
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 21
Điểm nổi bật : 2
Ngày tham gia : 29/04/2010
Tuổi : 24

Bài gửiTiêu đề: [PG 13/Nc 17] Sống...   Fri Jun 18, 2010 10:30 am

Tittle : SỐNG...

Author :wind_love_sky_4ever

Pairing
:
Yunjae, Yoosu…chắc còn nữa nhưng vẫn đnag suy nghĩ

Disclaimer :Có đôi khi là mơ nhưng tưởng thật,có đôi khi thật nhưng có lẽ chỉ là giấc mơ
Đó là họ.tình yêu của au

Category : viễn tưởng,sad,happy…

Rating : NC– 17

Warning: Fic sẽ có những cảnh quan hệ giữa nam x nam,mặc dù chưa biết là khi nào
nhưng những ai dị ứng với thể loại này và coi đay là một hành động làm
bẩn hình tượng idol thì xin vui lòng ngừng đọc tại đây xin mời back

Và nếu bạn là fan của SNSD,mời bạn nhấn come back. Au không chịu trách nhiệm nếu bạn tiếp tục đọc

Note: fic dựa theo harry potter nên chuyện giống là hoàn toàn không thể tránh khỏi giống.vì ý định của au là sẽ biến đây thành phiên bản fic của harry
potter vs những nhân
vật đọc thì sẽ rõ.Chỉ tiếc là au ko xin được bản quyền của tác giả Rowling thôi

Diễn biến của truyện ảnh hưởng bởi tâm trạng của au.Nhân vật xấu tốt là do au quyết định.Fic có những tình tiết không bình thường,có tham khảo các truyện viết về những thế giới không bình thường.

Nếu ai không thích những điều au nói trên thì cũng xin ấn back

Và cuối cùng:Fic là sự dày công trăn trở của au qua nhiều ngày tháng nên làm ơn đừng tự tiện đưa đi những nơi khác dưới dạng link khác

Đọc kỹ phần warn và note.cảm ơn


Mơ không phải bao giờ cũng đẹp…….

LỜI GIỚI THIỆU:





Cậu bé ấy là một người nổi tiếng….

1 cậu bé xinh đẹp…


1 cậu bé ương bướng nhưng có lý do….

Kim Jae joong…Cái tên buộc cả thế giới phải nhắc đến...


Hộc…hộc…hộc…

Chàng trai bật dậy sau cơn mộng mị…khó khăn lấy lại nhịp thở….

Một nền trời đen thẳm nhấn nhá những tia sáng hồng lòe loẹt…có lẽ là chớp mà cũng có thể không phải…

Mồ hôi bắt đầu chảythành dòng ven thái dương và lưng….

-Lại ác mộng hả?

Chàng trai gật đầu..

Bàn tay lau nhẹ đinhững giọt mồ hôi nóng hôi và những giọt nước mắt vô tình ứa ra trên khuôn mặt….Ôm chàng trai vào lòng…

Lại một đêm dài...mỗingười theo đuổi một ý nghĩ riêng…

Cậu luôn có mặt lúc mình cần nhất…có lẽ bởi đó là nghĩa vụ của người bạn thân chăng.phải chỉ vì là bạn-thân

Chỉ có những lúc này cậu ấy mới không đẩy mình ra…cậu ấy quá cứng rắn để không cần mình chăng…

-Cậu cố gắng nghỉ một lúc nữa nhé

Lại gật đầu…,chàng trai khẽ buông người đối diện,nằm xuống

-ngủ ngon,buông tiếngthở dài,người đó lặng lẽ quay về giường

Đã 3 năm rồi có một người chưa bao giờ ngủ tròn giấc và có một người vì một người chưa bao giờ yên giấc…


----------------------------------------Endflash----------------------------------------





Chương 1



Sống sót









Số 333-đường Purple Line

Gia đình ông bà Hwang,một gia đình rất đỗi bình thường nếukhông phải nói là một mẫu mực của sự bình thường hiếm có trong xã hội đang phát triển ngày nay.Họ sống cuộc sống bình thường với những sinh hoạt cũng bình thường và gạt ngoài tai những chuyện phi bình thường,giả dụ như sẵn sang phang là làm om sòm lên nếu như kẻ đó kể cho ông bà về một câu chuyện ma với lời chú thích chắc nịch: tôi thề là có thật….đó là những điều vớ vẩn…



Ông Hwang là giám đốc công tychuyên sản xuất máy móc,với cái tên rất ư mỹ miều
Genie.cao lớn,chỉnh chu,khuôn mặt với ria mép lúc nào cũng nhìn lên bầu trời .Ông giải thích đó là một hành động tự kiêu bình thường của một người nổi tiếng ,nhìn vào đó người ta mứi thấy mình sang….


Bà Hwang là người đàn bà mẫu mực-theo cái nghĩa của riêng nó. Rất đỗi yêu thương chồng con-theo cái cách của bà.Và chăm lo tề gia nội trợ.một mái tóc vàng đúng chất thời trang,mộng mơ.lãngmạn như trong truyện tranh vừa được bà chăm sóc lại tuần trước.một thân hình lả lướt chuyên nghiệp.rất tiện cho nhiều việc…


Ông bà có một đứa con,Taehee,theo lờitâm sự của phụ huynh đó là cô bé xinh đẹp và ngoan ngoãn nhất trên đời


Họ có một cuộc sống hoàn hảo,đầy đủ tình yêu-như cách họ quan niệm và dư thừa tiền bạc.những không phải là tất cả đều minh bạch.Họ cũng có bí mật,nếu lộ
ra họ sẽ sẵn sang chết vì nó phá vỡ cái chuẩn mực bình thường truyền thống của gia đình.bà Kim là em gái của bà Hwang nhưng chả biết bao lâu rồi họ không gặp nhau.Mà nói thẳng ra là bà cũng không muốn nhận người chị em này.Cô ta không có phong cách quý phái như bà-bà vẫn thường tự nhủ


Gia đình bà Kim có một đứa con trai nhưng họ lại chưa gặp nó bao giờ.Cái vẻ kì quái lập dị của ông Kim,tất tần tật những điều phi bình thường ấy khiến họ muốn tránh xa gia đình họ Kim.Và không dám tưởng tượng tiếp nếu gia đình đó xuất hiện trước của nhà ông Hwang


Thế nhưng có bao giờ trời chịu chiều lòng người(nếu không muốn phải nói là thích đùa giỡn với người)



Một ngày âm u,xám xịt…đó mới là lúc mọi chuyện bắt đầu....

To be cont





chờ cm mới post tiếp.cm đê




Được sửa bởi jaewind_itsme ngày Thu Jun 24, 2010 8:43 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
fullmoon_2011
Đã Yêu TVXQvn
Đã Yêu TVXQvn
avatar

Tổng số bài gửi : 75
Điểm nổi bật : 0
Ngày tham gia : 12/09/2009
Tuổi : 20
Đến từ : shim prince

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG 13/Nc 17] Sống...   Fri Jun 18, 2010 9:38 pm

chả biết cm cái gì ạ.
Bởi vì đoạn đầu nó chưa nói rõ điều gì cả.
Chắc chắn là chap sau khi đã rõ mọi điều sẽ cm nhiệt tình ạ
Về Đầu Trang Go down
kA
Tâm thần hội
Tâm thần hội
avatar

Tổng số bài gửi : 1032
Điểm nổi bật : 36
Ngày tham gia : 11/09/2009
Đến từ : Trại cai nghiện thuộc fòng B1 bé bé xưn xưn :))

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG 13/Nc 17] Sống...   Fri Jun 18, 2010 9:54 pm

chap đầu mập mờ hén và ngắn nữa
Nhưng mà có yah là ta yên tâm đc rầu :))
Mà fic nài ss wind vít hả *chớp chớp*
ta lấy tem hen XD~~~
Về Đầu Trang Go down
thao_vi_9x
Tích cực với TVXQvn
Tích cực với TVXQvn
avatar

Tổng số bài gửi : 398
Điểm nổi bật : 12
Ngày tham gia : 18/03/2010
Tuổi : 23
Đến từ : Nơi anh sống cũng là nơi em tồn tại !

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG 13/Nc 17] Sống...   Fri Jun 18, 2010 10:41 pm

Trưa nay tính vào xin cái tem thì mất điện ! Hic

Ta đành lấy cái phong bì vậy ! Hú hú !

Thôi vào vấn đề chính ! Wind, mày nhớ tao ko? Hôm lâu tao vs mày nói chuyện rồi đó !

Giờ tao nhận xét về fic cho mày ha !

Về hình thức nè ! Fic của mày còn lỗi type nhìu lém ha ! Tội lười viết hoa sau dấu chấm!

Về nội dung thì……….charp 1 tuy mập mờ nhưng mà trong sáng ! Tao là tao thích !

Hú hú ! Fic của mày nuột lắm nghe !

Tiếp tục fát huy ! Tao chờ cái charp tiếp theo ! * nếu nó trong sáng *

Thông cảm tao ngây thơ ! Hú hú !

Về Đầu Trang Go down
jaewind_itsme
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 21
Điểm nổi bật : 2
Ngày tham gia : 29/04/2010
Tuổi : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG 13/Nc 17] Sống...   Fri Jun 18, 2010 11:00 pm

thao vi:ừ.nhớ.sao quên được
mà nói thật tao chúa lười viết hoa đấy.ngồi type hoa cả mắt chả muốn viết nữa
Con ka hâm.fic của ta đấy.100%.không cần chớp làm gì=)))))))







Một ngày xám xịt âm u….ngày mà mọi chuyện bắt đầu….


Gia đình Hwang thức dậy,bắt đầu với những công việc thường
ngày của mình,những công việc bình thường



Ông Hwang thắt rồi tháo hết cái cà vạt này
sang cái cà vạt khác, hết đỏ rồi tím lại qua xanh những màu sắc đẹp đến chói
lòa.Ông nghĩ nổi mới là đẳng cấp của
người thành đạt



Bà Hwang tay
dọn dẹp miệng không ngừng kêu gọi người chồng yêu đang ở trên nhà và báu vật
của cả gia đình hiện cũng đang thay hết cái váy này sang cái váy khác thử hết
kiểu tóc này sang kiểu khác



-
Mình ơi,ăn sáng nào….



-
Cục cưng của mama ăn sang nào



Bận rộn thế không ai hay một con mèo đen kỳ lạ xẹt qua cửa
sổ cũng không có gì là lạ…



Ra khỏi căn nhà lúc 9 rưỡi sang,ông để lại sau lưng tiếng
nói dễ thương của con cưng:



Mama,con không ăn thịt đâu,ăn rau cơ.cô con bảo ăn thịt
nhiều sẽ béo….



Mama nhìn này vòng eo con 55 đấy,chuẩn không cần chỉnh
nhá.ăn thêm vào nó mất đẹp ấy…






với một tư thế sang
nhất,ông Hwang bước ra sân lên xe và ra khỏi căn nhà số đẹp 333^^.lẩm nhẩm theo
1 điệu jazz nhìn trời thì âm u dễ làm người cau có,nhìn người thì cứ tụm năm
tụm bảy,sắp có ngày lễ gì chăng…tất cả làm người ta tò mò khó chịu và dễ cau có.



Một lũ quái gở,vừa
lúc nãy sụt sùi khóc lóc giờ lại ôm nhau ăn mừng.nhìn kìa đâu ra mà lắm mèo
hoang thế.nhìn cứ như bọn chũng cũng đang túm tụm lại với nhau mà thì thầm to
nhỏ,bàn tán…nhưng ai bảo nó ông Hwang là người bình thường nhất trong những
người bình thường.gác chân lên bàn ông tự nhếch mép với chính mình…Nhảm nhí…



Đáng lẽ ra ông sẽ trở về sớm hơn nhưng đống giấy tò và mấy cái hợpđồng trục trặc làm mãi đến
giờ này mới được về nhà.Vẫn dáng vẻ cao ngạo ông bước nhanh về phía cánh cửa
xanh quen thuộc



Bộp…cốp….


1 chuỗi âm thanh vang lên khẽ trong đêm tối


-Aiiissss…đứa nào…đứa nào dám quăng đồ trước cửa nhà ông
đây,biết nhà ai đây không mà ném vào????



Thì ra có vật chắn ngang trước bậc thềm vì bước đi qua kiêu
nên ông không để ý thấy và hệ quả là trán ông âu yếm lên cánh cửa một cái cốp
rất nhẹ nhàng.Vừa xoa đầu vừa làu bàu mãi ông Hwang mới chịu hạ phong cách quý
ông của mình xuống(ý au là hạ csi đầu ổng xuống)để nhìn xem bên dưới là vật gì
chắn niềm hạnh phúc được vào nhà của mình



-Chúa ơi…..gì vậy nè…gì đây trời…..














Chúa ơi gì vậy nè….gì đây trời????


Lấy chân lắc lắc cái bọc trên bậc thềm,không tin vào chính
thị lực của mình vào lúc này.lắc lắc dăm ba lần cái đầu,tự béo mà mình vài
cái…cuối cùng ông Hwang đau đớn nhận ra
đây không phải giấc mơ……đây là sự thật…sự thật đấy….



Rầm…tiếng cửa đập khô khốc.


Seul gi ra tôi bảo …..nhanh lên…-mặt mày tím tái,ông hét
to….









-mama qua nhà hàng xóm rồi papa ơi…


Rút điện thoại ông bấm nhanh…..


-Về ngay…


-nhưng tôi đang làm mặt nạ,lột ra giờ mất hết tác dụng…cơ mà
về làm gì



-về ngay-Ông gầm gừ trong họng





Bà Hwang ngúng nguẩy cáo lỗi với bà bạn,lột cái mặt nạ ra,ôm
hôn tạm biệt mọi người theo đúng quy trình của một quý bà rồi mới “lướt” về
nhà



-Gì nào…bà nhăn nhó hoi khi cánh cửa sau lưng đã đóng sập
lại








Lại 1s…2s…3s..bà trợn tròn mắt..





-Ông giỏi lắm Hwang…á à…của con nào?????-Bà rít lên liên tục
tay không ngừng chỉ về phía đứa bé trong cái bọc,Mặt đỏ gay



-con nào là con nào…Ông Hwang cự lại mặc dù có đôi phần lúng
túng…trật tự đi …xem này có thư…có thư…



1 cái phong bì nhỏ được niêm phong cẩn thận….


Mở từ từ…từ từ nhá….tay rung rung…




quyết định cắt tại đây.cho hấp dẫn .cm đi.chém nhiều vào
Về Đầu Trang Go down
thao_vi_9x
Tích cực với TVXQvn
Tích cực với TVXQvn
avatar

Tổng số bài gửi : 398
Điểm nổi bật : 12
Ngày tham gia : 18/03/2010
Tuổi : 23
Đến từ : Nơi anh sống cũng là nơi em tồn tại !

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG 13/Nc 17] Sống...   Fri Jun 18, 2010 11:10 pm

Tao là tao giết mày ! Hừm ! Đang đoạn hay thì cắt ! * chém chém *

Dù sao thì tao cũng xin cái tem !

Charp này vẫn mập mờ như charp 1 ! Hic !

Chịu khó viết hoa đi ko tao giết đó !

Hú hú !

Mà mày cũng onl muộn nhỉ ! Giống tao ! Hú hú !

Cái fic của mày bao giờ có ya thì bảo tao để tao còn né ! Nhớ đó !

Chờ cái charp tiếp theo đó ! Nhanh nhanh !

Về Đầu Trang Go down
..nkok..[ Dua ]..
Tích cực với TVXQvn
Tích cực với TVXQvn
avatar

Tổng số bài gửi : 540
Điểm nổi bật : 10
Ngày tham gia : 26/04/2010
Tuổi : 20
Đến từ : trong chăn của jae =_= '' , mà hok có jae đâu nhaz

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG 13/Nc 17] Sống...   Sat Jun 19, 2010 4:58 pm

cụ phong ju vấu , mặt cụ như trái xấu ( quả xấu ấy , chứ con hok nói cụ xấu )
cụ cũng vít fic cơ á
mà dài thế cụ
con đọc đc ít thì mỏi cả mắt
hoa mắt chõg mặt quá
vít chữ cũng pé nữa
ho ho
mà cụ ít onl nhỉ
con nhớ cụ ( chém tý *nháy nháy*)
Về Đầu Trang Go down
jaewind_itsme
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 21
Điểm nổi bật : 2
Ngày tham gia : 29/04/2010
Tuổi : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG 13/Nc 17] Sống...   Sat Jun 19, 2010 9:57 pm

Lại 1s…2s…3s..bà trợn tròn mắt..





-Ông giỏi lắm Hwang…á à…của con nào?????-Bà rít lên liên tục
tay không ngừng chỉ về phía đứa bé trong cái bọc,Mặt đỏ gay


-con nào là con nào…Ông Hwang cự lại mặc dù có đôi phần lúng
túng…trật tự đi …xem này có thư…có thư…


1 cái phong bì nhỏ được niêm phong cẩn thận….


Mở từ từ…từ từ nhá….tay rung rung…








Kính gửi:


Gia đình ông bà Hwang-333 đường Purple Line





Khi ông bà nhận được lá thư này,chắc hẳn ông bà đã bế trên tay đứa trẻ dễ
thương đó rồi….






Bế đâu nó bị đặt chỏng chơ
trên ghế sofa kìa…



Tôi cũng giới thiệu
luôn.Đứa trẻ này họ Kim.KIM YOUNG WOONG.Không cần phải giải thích nhiều thì
chắc hẳn ông bà cũng dễ dàng nhận ra nó-đứa cháu ruột chưa một lần gặp mặt của
mình.Nó là con trai duy nhất của nhà họ Kim



-Kim….Kim….Young Woong…là nó…- Mặt 2 người,trông rối trí vô cùng.


Vì một nhiệm vụ tối quan
trọng của bộ pháp thuật,2 người họ đã mất hôm qua tại nơi chiến đâu,chỉ để lại
đứa trẻ này



Người ta vẫn nói mất cha
còn chú mà sẩy mẹ thì bú dì,vậy nên chúng tôi quyết định gửi đứa bé về cho gia
đình ông bà –người than duy nhất của nó,với hi vọng ông bà sẽ thương yêu và che
chở,đùm bọc và bảo vệ nó.Bởi nó là 1 đứa trẻ đặc biệt.Rất đặc biệt
kính thư


Kim yuna











Bà Hwang đưa ánh mắt thất thần nhìn chồng.Ông Hwang bặm
môi,mặt tím tái, mắt ánh lên những tia nhìn khó diễn tả….





Cái ngày mà Young woong chính thức bước vào gia đình Hwang
đánh một dấu son chói lọi trên gia phả.Đó là ngày mọi truyền thống bình thường
mấy chục năm nay của cái nhà này sụp đổ và chỉ mới vài tháng tuổi,cậu được sở
hữu ngôi vị hiếm ai có được:Bí mật và cũng là nỗi sợ hãi lớn nhất của gia đình
Hwang





Bóng tối huyền ảo dần dần bao phủ lấy sự bình yên của khu
phố Purple
Line.Nhà nhà lên đèn và người ta đang rộn ràng với mùi thức ăn và những câu
chuyện phiếm sau một ngày làm việc vất vả,xô bồ. Đến cả ở nhà người ta cũng bận
rộn thế làm sao có thể nhận ra bóng đêm cũng chuyển động….



Bóng người
phụ nữa lướt nhẹ trên mặt đường.Cái bóng lướt siêu nhanh,siêu nhẹ…



Mặt đường.Cái bóng lướt siêu nhanh,siêu nhẹ…


Mãi mới nhìn ra cái bóng trượt ba tanh…Những chuyển động uyển chuyển trên
mặt đường,ôm một cái bọc nhỏ trên tay.Dừng lại,khẽ nhíu mày cái bóng cất tiếng:



-Không muốn ra chung vui với tôi sao???-câu hỏi rơi nhẹ vào thinh không


-Không hổ danh là Gs số 1 bộ phép thuật


-Quá khen-Cái bóng khẽ nhếch mép


-Thử không??tôi khoái đi kiểu này-Cô gái chỉ chỉ xuống chân mình


-Không có khiếu…Uhm…tôi vừa từ đám tang về…người ta khóc nhiều…tội nghiệp…


-Họ anh dũng nhưng thiếu may mắn…


-Đứa trẻ đó là…?-người đàn ông đánh mặt về phía cái bọc trên tay


-Con trai duy nhất của họ.nó bị đánh dấu nhưng chưa chết…dễ thương
nhé..da trắng nè cái miệng chu ra đáng yêu ơi là đáng yêu…



-333,nhà dì dượng nó,người thaanduy nhất còn lại –người đàn ông nhướn mắt


-Rành nhỉ.Nhanh thôi chúng ta trả đứa bé này cho họ


Đặt cái bóng xuống bậc thềm,Cái
bóng phụ nữa khẽ khàng



-Sẽ là một đêm lạnh đấy bé con,nhưng không sao đúng không.Con rất đặc
biệt mà.1 đứa trẻ đặc biệt.Nhớ đấy.chúc may mắn….



----------------------------------------------Endflash--------------------------------









Chương 2










-Dậy đi và làm việc,đồ lười-Ông dượng quý hóa dộng sầm sầm
vào cánh cửa


-Con dậy rồi-Cậu trai lồm cồm bò dậy và vò không thương tiếc
mớ tóc bạch kim trên đầu mình.mắt nhắm mắt mở lê than xuống khỏi giường


-Aiiiiiiiissssssssssss…..Mới sáng sớm…đập thé tính thức cả
dãy phố này dậy chắc…có cho tiền cũng chả ngủ được nữa…


Vệ sinh cá
nhân xong xuôi,cậu xuống nhà vơ vội cái bánh trên tủ lạnh chuẩn bị ra vườn bắt
đầu công việc


Chụt…chụt…papa,mama con đi học..


Chụt…con gái ngoan đi học nhá…


Mém tí nữa cậu đã phun ra hết miếng bánh trong miệng khi
nghe bà chị họ chào đi học.mở cửa nhanh chóng đi ra vườn để tránh bị xử lý vì
khuôn mặt tức cười không thể tả nổi của mình lúc này…..


Ahahaaa..đi học cơ đấy-cậu lăn lộn.có trường nào dặn học
sinh đi học phải áo 2 dây quần short không hả trời.vẫn cười vẫn cười vẫn lăn
lộn…


Chị gái cậu 1 tháng đi học thì chỉ có nghỉ chục ngày,may ra
bả còn sợ vì nếu nghỉ 20 một tháng thì đúp là cái chắc.Học là chính mà đi với
bạn trai là chủ yếu.lần trước là thằng đi xe Mercedes,giờ lại đi xe moto dời
mới.Thằng đó đổi xe hay bà chị đổi người không biết…Cậu thôi cười,tự nhún vai
với mình và bắt đầu xén cỏ…..


Cậu phải công nhận với mình một phát hiện lý thú là từ lúc
cậu biết làm mọi việc thì dì Hwang yêu quý của cậu cũng béo ra trông thấy…


Ngày trước cậu nghe những câu kiểu thế này:


-Vợ anh nhiêu tuổi rồi nhỉ…ôi thế mà trông vẫn eo ót nhá.3
vòng phân biệt luôn ấy


Giờ thì là


-Ôi xời béo lên mới có dáng dấp của một quý bà


Cậu cứ thắc mắc mãi,theo thời gian thì mắt thẩm mỹ của con
nguwoif cũng thay đổi chăng????


À
quên giới thiệu…Đứa trẻ nãy giờ mà các bạn đang tưởng tưởng theo lời kể của Au
ấy…tóc bạch kim, da trắng ấy…Cậu là Kim JaeJoong


-Haizzzzzzzzzz ngày nào cũng cắt cỏ thế này.cắt cắt xén
xén.không định cho cỏ nó ngóc đầu lên nữa chắc…


-Ôi trời ơi là trời,ngày nào cũng quét từ trong ra ngoài thế
này,định không cho mấy cái lá cây mới rụng hôm qua ngủ nữa chắc….


Đó là cách cậu kháng cự lại chuỗi công việc nhàm chán mà
hằng ngày dì dượng thân yêu nhờ vả chút xíu…


-mỏi quá, bắt mình đi nữa chắc xỉu đây luôn, chổi ơi lại đậy
đi…-cậu nói trong vô thức


Và vô tình…………


Xoẹt…Cái chổi đang nằm ngoan ngoãn trong tay cậu, bây- giờ


Thông tin mà mắt cậu vừa tiếp nhận đã nhanh chóng được đưa
về não bộ nhưng não bộ chưa xử lý xong,chính xác là não bộ chưa- thể- xử -lý được.


-Chuyện gì vậy trời??????-đứng như trời trồng


-Thằng oắt con,vào nhà ngay…-khi mà thằng oắt con ấy chưa kịp
nhận ra điều chi thì quý ông sau lưng đã thâu hết vào tầm mắt


-Ở yên đấy –Mặt ông Hwang chuyển từ đỏ sang tím ngắt


Cậu đã phạm nghiêm
trọng vào lối sống tôn thờ sự bình thường của gia đình Hwang bằng một việc làm
không bình thường…..


Chưa kịp để ý
đến dượng yêu thì cánh cửa phòng đã đánh cạnh.khóa lại trước mặt.Cậu nằm phịch
xuống giường, vẫn chưa định than fđược việc gì vừa diễn ra.Rõ rang cái chổi nó
nằm ở góc sân vafcaauj thì đứng ở cuối con đường nhỏ dẫn ra phố.Rõ rang là cậu
chỉ vừa nói chứ chưa hề bước vào sân để lấy chổi.


Bỗng chốc cậu
bật dậy,nhìn chằm chằm vào cái cốc trên bàn lầm bẩm như câu lúc nãy:


-Lại đây đi nào cốc,lại đây nào…


Chẳng có chuyện gì xảy ra…Cái cốc trơ lì thách thức người
đối diện…


Thế mà trong
một lúc cậu đã nghĩ mình biết làm ảo thuật như mấy người trên tivi nhấc bổng
được cả người lên và đưa về phía mình.


Và rồi….


Sau vài phút cố gắng,nỗ lực,mắt thì nhìn miệng thì lẩm
bẩm,cái cốc đã nhấc lên…


Sau một hồi
không xê dịch được nó bằng ý chí,Jaejoong của chúng ta quyết định nhấc nó lên
bằng tay và uống nốt số nước còn lại trong đó vì khát.


Lại chỉ biết nằm xuống giường,lại nghĩ,cậu ngủ thiếp đi lúc
nào không hay…


Một màn đêm
không quá u ám,bóng người cứ khẽ thì thầm:


Con là một đứa trẻ đặc biệt…Nhớ đấy.chúc may mắn.


Tiếng nói nhỏ
dần ….Cái bóng khẽ nở nụ cười và cũng xa dần…xa dần….


Hộc …hộc… cậu bật dậy…liếc mắt sang cái đồng hồ …đã trưa…đầu
vẫn còn ong ong không ngừng nghĩ về giấc mơ ban nãy .Cậu là người dễ ăn dễ
ngủ,thường cậu chỉ ăn cơm nguội và hiếm khi ngồi cùng bàn với gia đình Hwang
nếu không có lý do gì thật đặc biệt,nhìn họ chắc cậu cũng không ăn nổi:-Anh ăn
nhiều nhé,thịt này giàu năng lượng lắm ấy


-Cưng ăn đi con-2 đôi đũa không ngừng gắp cao lương mỹ vị
vào cái bát còn lại


--không con không ăn đâu,ăn nhiều protein béo lắm,eo 55
chuẩn lắm rồi ấy…


Thật hạnh phúc cho giáo viên dạy hóa học vì có một học sinh
biết áp dụng lý thuyết vào thực tế cuộc sống như chị họ cậu…


Và vì ngày làm nhiều việc nên cậu cũng rất nhanh ngủ nhưng
mấy ngày gần đây,hầu như đêm nào cậu cũng mơ thấy giấc mơ ấy…lặp đi lặp lại


Giấc mơ nói về cậu chăng???nhưng cậu đặc biệt cái gì
đây???nếu có chỉ là có 1 dấu ấn trên lưng mà dì dượng bảo không hiểu sao từ nhỏ
đã thấy….


Cậu bất giác nhìn ra
ngoài cửa sổ,Đã lâu lắm rồi Purple Line mới có một ngày nắng đẹp đến thế.không
nghe tiếng động ở nhà dưới…chắc dì dượng lại ra bãi biển thành phố và tranh thủ
đi mua sắm rồi


Cậu chưa bao giờ là một phần của gia đình này cả.


Ngày trước,lúc còn bé,cậu nhớ là mình đã khóc rất nhiều.Khóc
vì nỗi sợ hãi ử nhà một mình trong căn phòng thì ít,mà khóc vì người chị họ
được dẫn đi chơi mà cậu không được thì nhiều.khi trở về họ bao giwof cũng có
quà,có kẹo,nhưng chúng không dành cho cậu…


Lớn lên,cậu dần hiểu cậu là một phần không hiện hữu trong
gia đình này.Họ nuôi cậu có lẽ chỉ bởi vì đó là bổn phận với người thân của
mình.Rồi cậu đi học cậu hòa nhập nhanh với bạn bè cùng lứa tuổi nỗi buồn nguôi
ngoai đi phần nào.Nỗi buồn ấy cậu chon chặt trong long để cho một Kim Jaejoong
lúc nào cũng sôi nổi,hoạt bát luôn hiện hữu.Nước mắt đã thôi không rơi nữa….Khi
nhắc về 2 tiếng gia đình,chỉ có đôi mắt đen sâu thẳm lại phủ màn sương u buồn
đến vô định….


Tiếng động
nhẹ thoảng qua kéo cậu trở về với hiện tại,chua kịp định thần chuyện gì thì
trên tay cậu ,một chiếc phong bì vàng nằm gọn…


Quái đản, cái thư đâu ra ấy nhỉ,cậu cúi xuống xem thử có phải người đưa thư đến mà
không có ai nên ném lên đây cho mình không(trí tưởng tượng thật phong phú:)))


Hơ…nhưng mà ở dưới có thùng thư cơ mà..sao ngày hôm nay toàn
chuyện lạ đời….


Phong bì đề 333-Purple Line,lại gửi vào phòng cậu,chắc của
mình,nghĩ thế cậu mở nó ra xem sao.

tobe cont

tiếp tục chém đê
Về Đầu Trang Go down
fullmoon_2011
Đã Yêu TVXQvn
Đã Yêu TVXQvn
avatar

Tổng số bài gửi : 75
Điểm nổi bật : 0
Ngày tham gia : 12/09/2009
Tuổi : 20
Đến từ : shim prince

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG 13/Nc 17] Sống...   Sun Jun 20, 2010 8:12 am

giật tem
Công nhận là giống Harry Potter thật. Cơ mà vẫn có những chỗ khác nhau.
Chỗ
Trích dẫn :
"Cái bóng lướt siêu nhanh,siêu nhẹ"
em nghĩ ss nên sửa thành cái bóng lướt rất nhanh và nhẹ.
Nghe thế nó xuôi tai hơn.
Về Đầu Trang Go down
jaewind_itsme
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 21
Điểm nổi bật : 2
Ngày tham gia : 29/04/2010
Tuổi : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG 13/Nc 17] Sống...   Fri Jun 25, 2010 11:22 am


From:SKY-học viện phép thuật hàn quốc
To:Kim Young Woong
Em Kim Young Uoong than mến,chúng tôi xin thông báo em chính thức được tuyển sinhvào trường phép thuật Sky
Thời gian tập trung:5-9
Địa điểm: bến cảng Bolero_tàu hiệu 24122004.Chúc em may mắn
Hẹn gặp lại em tại trường.


-Biết rồi sao không đề là Kim Jae Joong,nó không hiểu đâu
-Sao phải để Kim Jae Joong trong khi nó là Young woong.Tôi thích thế
Nó là Kim Yong Woong-cười bí ẩn…
-----------------------------------------end flash-----------------------------------
Bức thư rõ rang là ghi đứng địa chỉ nhà dì dượng,gửi đúng phòng cậu và người nhận cũng mang họ Kim nhưng cái tên lạ hoắc…..cái tên cứ hút ánh mắt vào sự chú ý của cậu vào đó.Cậu tính sẽ hỏi dì dượng xem sao.Chắc họ rõ hơn …

-Nhà mình có ai là Kim Young woong không hả dượng
-Mày nói ai?đang xem ti vi,ông Hwang không để ý lắm ,gầm gừ hỏi lại.Cậu và dì dượng chả bao giờ nói với nhau tử tế
-Kim young woong???
-ai cơ?-giọng ông Hwang lớn bất thường
-Kim young woong ạ??
Mặt ông Hwang taí mét…
Xoảng….Xoảng…tiếng vỡ vang lên từ trong bếp
-Về phòng ngay-Dượng cậu hét ngang với nam ca sĩ đang lên ở quãng tám
Cậu bất ngờ giật mình,thụt người lại.lủi thủi về phòng.Lướt qua bếp,cậu kịp nhìn thấy ánh mắt sợ sệt của dì theo nó đến tận cầu thang…
Tại sao dì dượng lại phản ứng như thế…câu hỏi theo cậu vào tận trong giấc ngủ…..
Nắng tràn vào căn gác nhỏ,một ngày mới.nhưng kiểu đánh thức thì cũ nhưng có phần mạnh mẽ hơn
-Dậy…dậy ngay mà quét dọn cho sạch sẽ vào,vườn sau vườn trước,trong nhà,tất cả..
-Ngày gì???Mà ngày nào mình chả phải quát tất cả.làm gì có ai nữa
Với tờ lịch trên bàn mắt nhắm mắt mở đạp vào cái ngày vòng tròn đỏ.4-2.sinh nhật cậu là phụ.sinh nhật taehee là chính
Nỗi kinh hoàng bất chợt trở về làm cậu lạnh cả sống lưng

Sinh nhật 15 tuổi-Jaejoong 7 tuổi
-Jaejoong ak,chị muốn có quà của em
-em không có quà-cậu bé cụp mặt xuống,nhìn chăm chăm xuống sàn nhà
-không sao,em sẽ là quà cho chị
-được không ạ-mắt cậu bé sang rực lên không hiểu hết ý nghĩa của nụ cười ma mãnh trên môi cô chị
Và chỉ nửa tiếng sau cậu bé đã hối hận vì quyết định của mình khi nhìn vào gương.trông người trong gương chả khác gì con búp bê Barbie trên giá.Lòe loẹt.
Trong suốt bữa tiệc cậu bé làm thú vui cho mấy đứa bạn cùng lớp của Taehee.Lúc thì chạy cho bọn nó chơi rượt bắt,làm quà trong phần chơi ú tim,lại còn phải để cho bọn nó xoa đầu bẹo má nữa chứ…
-----------------------------------------end flash-----------------------------
Nghĩ lại,cậu chỉ có thể nói được 3 từ:Thật kinh khủng!!!!!!!!!!!!1
-Nhanh lên đi,mày bò hay sao mà lâu thê
-rồi con ra liền
30 phút sau……Joongie à-nghe tiếng gọi cậu rùng mình
-Joongie qua chị bảo…
-không không,em đang bận lắm
-1 lát thôi –giọng vẫn nhẹ nhàng
Im lặng
-Có qua không…-giọng đã đanh lại
Quả thực cậu không muốn rời khỏi chiến tuyến an toàn của mình chút nào,nhưng cậu cũng không muốn bị dần một trận chỉ vì chị yêu gọi mà không vâng lời,trong nhà,mệnh lệnh của Taehee là tuyệt đối….
-Qua liền đây….-làu bàu,làu bàu…
Trong căn phòng hồng rực với sở thích quái đản của bà chị
-Năm nay em có quà cho chị không???-Taehee hỏi
Bả thừa biết mình không có tiền rồi còn hoi-cậu lầm bầm
Im lặng
Vậy thì em sẽ làm quà tặng của chị nha???-giọng nói sặc mùi âm mưu
Trời ơi…biết mình không chối được còn hỏi
Và chuyện gì đến thì cũng cứ phải đến
-Tối nay em sẽ làm búp bê cho chị-một nụ cười thỏa mãn
Đau khổ phó mặc than mình cho bà chị họ
-Thay nó vào…
-hử…gỡ ra…gỡ ra Omo~chij có nhầm không,sao bắt em mặc cái này…Váy đấy…
--Ừ váy…Sao không?-bình thản
-Em là con trai?
-Em là búp bê của chị -Cắt ngang và liếc
-Nhưng mà…
-Búp bê Jaejoong –Taehee gằn mạnh ở 2 chữ cuối
-Chanel đấy –lại thản nhiên nói

Cuối cùng cậu cũng lồng được cái váy vào người.Biến thái-lầm bầm
Mặc thế mà bảo biến thái
AAAAAAAAAAAAAAAa…vào đây lúc nào thế
-từ đoạn biến thái
-Phù,may quá

Giờ thì au phải miêu tả lại như thế nào để mọi người tưởng tưởng ra con người trước mặt nhỉ.Xem nào,Bộ váy màu đỏ.kiểu Bôh.Phần cổ chữ V được đính ren khổ nhỏ tinh vi và kì công lấp lánh dưới ánh đèn sang trắng.Phần chân ngực ôm sát vừa vặn thân hình người đang mặc nó.ở góc trái là ba bong hồng đen to nhỏ khác nhau được sắp đặt cẩn thận.Thân váy buông suông theo vòng eo nhỏ và chân.
Có ai bảo với mọi người là đỏ và đen đích thực là một sự kết hợp hoàn hảo nhất còn đỏ với trắng là 2 gam màu hỗ trợ tuyệt vời nhất cho nhau chưa.bằng chứng là người mà các bạn đang tưởng tượng ấy.Đen của những bong hồng,đỏ của váy và trắng mượt của làn da

-Chưa được..-Taehee kéo xệch Jaejoong đi một cách không thương tiếc,bỏ ngoài tai những lời van xin khẩn thiết…Lúc này Jaejoong là con búp bê của nó chính hiệu…
Thôi mà đội tóc giả làm gì…
Hơ,2 cái này làm gì?...
Không trả lời.Taehee vẫn tiếp tục hoàn thành công trình của mình….


7h tối,cả căn phong ngập trong những màu ánh sang kì dị đan xen vào nhau,đứng ở đây người ta có thể ngửi thấy rõ ràng mùi men của rượu mùi của những loại nước hoa đắt tiền.Cả căn nhà cứ như thế giới thu nhỏ của những dân chơi giới thượng lưu…không nằm ngoài dự định của Taehee,Jaejoong trở thành tâm điểm của bữa tiệc,nhưng đầu óc của một cô gái 23 tuổi không giống như cô bé 15 tuổi nữa…….
-thằng bé mọi lần đây hả?
-không nó thì đứa nào vào đây nữa
-không tin được nha…mà nó bị ái…ái hả? con trai sao được thế kia?
-chả biết nữa..
Jaejoong nghe thấy hết,cậu bắt đầu khó chịu trong lồng ngực,nước mắt chỉ chực rơi ra trên khóe mắt vốn đã u buồn….
-Hey mọi người…-Taehee lên tiếng,mọi người tập trung vào sân khấu nhỏ ở phòng khách
-Cuộc vui tối nay giờ mới chính thức bắt đầu…có 1 trò chơi…thú vị đấy..
Tiếng xì xào nổi lên…
-Mọi người nhìn thấy người đằng kia chứ…tay cô chỉ về phía Jaejoong….cậu tròn mắt ngạc nhiên
Lại gì nữa đây…
-đó là phần thưởng của trò chơi này
Vẫn trò đó…nhưng cậu không lường hết được sự nguy hiểm của 1 bộ não 23 tuổi chứ không còn là 15 tuổi
-nói thẳng ra đó là vật đấu giá
Shock…..cậu đang chết đứng vì những điều mình nghe thấy….tiến nhanh về phía taehee…
-chị điên sao???
Không để ý
-ai trả nhiều tiền sẽ có cậu ấy tối nay,muốn làm gì cũng được…..
Bát đầu nào…chỉ chờ có hiệu lệnh những cánh tay không ngừng giơ lên với những cái giá cậu chưa tưởng tượng đến
-chị điên sao?-cậu lặp lại
-không điên,cậu là búp bê của tôi,tôi đã quá tuổi chơi búp bê rồi vậy nên tôi muốn dùng nó để kiếm tiền.Cậu hãy thử tưởng tượng cái giá của bộ váy này đi.không có lời tôi sẽ chẳng bao giờ để người như cậu đụng vào nó-một cái cười mỉa đểu giả,Taehee nhập cuộc với những lời quảng cáo bẩn thỉu để kéo cái giá lên cao nữa
Tai cậu ù đi,nước mắt đã không còn kìm nén được nữa,trào ra bên khóe mắt…
-hey baby,sao khóc thế,được anh mua mừng quá sao –cùng với lời nói là những cử chỉ suồng sã.cố tình động chạm vào người cậu
-biến thái à,tôi là con trai đấy- may sao cậu đã lấy lại được nhận thức với mọi chuyện
-Ồ,con trai,không sao,càng hấp dẫn…-hắn bắt đầu sờ soạng
-Anh trả cho Taehee bao nhiêu?
-Cái giá em không thể tưởng tượng được đâu,phải thấy vinh dự đi-hắn cười lớn
-cứ nói đi,tôi muốn biết….
Thì thầm vào tai…-
-Chỉ từng đó thôi sao?? Cậu lạnh lùng đáp lại
-từng đó-tên đó ngạc nhiên,số tiền đó sẽ mua được cả 1 ổ gái đấy baby ơi
-Chỉ mua được đống điếm rẻ tiền- Cậu nhếch mép cười và nhổ nước bọt vào mặt người đối diện.bị bất ngỡ gã chưa kịp định thần thì cậu đã chạy…

Để bọn mày biết jaejoong ta đây không hề dễ bắt nạt
Đóng của phòng cậu nhanh chóng thay quần áo,tính nhảy xuống từ đường cửa sổ đến trú tam nhà đứa bạn nào đó rồi về chịu trận sau.
Cái gối lật lên,cậu nhớ ra bức thư,không còn thời gian để tìm chủ nhân cái tên đang vội cậu chỉ nghĩ được là đưa trả vào phòng cho ông dượng
Lỡ cuả ổng đến lúc có chuyện gì mình lại nặng tội hơn
Cậu lẻn đến phòng làm việc của ông Hwang,bên dưới nhạc vẫ xập xình nên việc mở được cửa không khó mấy.lần mò mãi cậu mới định vị được cái bàn làm việc,đặt nó lên bàn,tính chuồn đẹp thì..
Bộp…..aiiiiiiissssssssss,gì nữa trời….
Một vật rơi qua tay cậu,đánh tạch nhẹ nhàng xuống đất.
Bực mình thật…mình mà không tìm được nó đặt vào chỗ cũ thể nào ổng cũng biết,đành bật đèn lên mà tìm cho ra vậy
Dựa người vào tường mà dò dẫm cậu với được cái công tắc nhỏ..
Tách…
-Haizzzz..sáng nhìn nó có văn minh quá đi
Trở về vị trí lúc nãy
Hóa ra mình đụng phải bức tranh treo tường này,hèn chi không đau,nghĩa là ngày hôm nay chưa đen đủi lắm với mình
Dưới chân cậu một phong bì vàng đã cũ và sờn.đã được bóc ra
-Sao dượng phải để sau bức tranh làm gì….giống hệt cái phpng bì kia- cậu lẩm bẩm
Không giấu nổi tò mò Jaejoong mở ra xem….


Cộp…cộp….cộp –Tiếng giày gõ khô khốc trên bậc thang
-Appa nó nhổ nước bọt vào mặt bạn con…
-Grru..thằng oắt con láo toét,chờ đấy appa xử nó cho con..
Liếc qua phòng làm việc của mình,ông nhíu mày khi thấy cánh cửa chỉ khép hờ và có ánh đèn
quái,lúc nãy mình chốt kỹ rồi cơ mà
-đợi appa một tí…
Ông tiến về phía cánh cửa xanh quen thuộc(cửa xanh luôn mang lại những chuyện chẳng lành)

Cửa mở……
Về Đầu Trang Go down
♥ YooSu ♥
Moderator
Moderator
avatar

Tổng số bài gửi : 268
Điểm nổi bật : 11
Ngày tham gia : 10/09/2009
Tuổi : 21
Đến từ : Thiên đường - Nơi có 5 vị thần DBSK

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG 13/Nc 17] Sống...   Tue Aug 03, 2010 11:20 am

Topic thiếu tag

Close topic

Thân : Mod Yusu


Spoiler:
 

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
http://www.afsvn.forum-viet.net
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [PG 13/Nc 17] Sống...   

Về Đầu Trang Go down
 
[PG 13/Nc 17] Sống...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
»†« TVXQ Vietnamese Fansite »†« :: -`๑’ - Waste basket -`๑’- :: Thùng Rác-
Chuyển đến 
XISU-Star Dongbangshinki Forum1st fansite Secret in VnWe are Xiaholic!CGW-JYHsMICKY YOOCHUN’S FANSITE I ♡ 윤재 - Where 윤재's Love BeginsSexyJJ - Jaejoong Vietnam's Fansite::+::DBSG Couples Vietnamese fansite::+::.:윤재딕 ♥ Always Keep The YunJae Faith:. TVfXQVN - Behind the Gods we trust ♥ T-Ara World ♥ YunJae♥Paradise ♥ SHINeeShow ♥
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog